Chương 268 : Kết quả thi thử lần hai
Năm ngày sau.
“Có điểm rồi! Có điểm rồi!” Một nhóm học sinh đứng chầu chực ở cửa văn phòng, thấy Lưu Vi cầm một tờ danh sách đi ra thì ai nấy đều vừa căng thẳng vừa kích động. Họ không dám hét to, chỉ dám lầm bầm trong miệng, rồi đồng loạt bám theo sau.
Mọi người phát hiện trên mặt cô đang nở nụ cười, điều này có nghĩa là... lớp 28 lần này thi khá tốt?
Trong lớp, Lục Viễn Thu quay sang nói với cô gái bên cạnh: “Thảo nào hôm qua không thấy cậu đâu, đi làm thẻ ngân hàng sao không bảo tớ một tiếng? Số tài khoản bao nhiêu, đưa đây tớ xem nào, để hai đứa mình chuyển tiền qua lại chơi.”
Bạch Thanh Hạ vốn định đắc ý khoe chiếc thẻ ngân hàng đầu tiên trong đời với Lục Viễn Thu, nghe thấy câu này thì cụt hứng hẳn.
“Không cho.” Cô từ chối thẳng thừng.
Cái trò lén chuyển tiền cho cô này Lục Viễn Thu dám làm thật lắm chứ đùa.
Lục Viễn Thu nghiêm túc: “Đùa thôi, tớ không chuyển tiền linh tinh cho cậu đâu, nhưng cậu phải cho tớ biết số tài khoản, để đề phòng lúc cần.”
Nghe vậy, Bạch Thanh Hạ suy nghĩ vài giây, rồi mới quay người lấy từ trong túi ra một chiếc thẻ ngân hàng đưa cho cậu.
Lục Viễn Thu lấy bút bi, ghi lại số tài khoản lên một tờ giấy trắng.
“Cất kỹ vào, trong thẻ có tiền không?”
“Không có, đợi lên đại học tớ mới gửi tiền vào.” Cô đáp, có vẻ như đã lên kế hoạch rất chu đáo.
Lục Viễn Thu hiểu ra, cô ấy định vừa đi học vừa đi làm thêm. Với hoàn cảnh gia đình như Bạch Thanh Hạ thì đúng là phải như thế... Mấy ngày nay ở bên nhau nhiều, Lục Viễn Thu suýt quên mất cô vẫn là một cô gái đang ở dưới đáy vực sâu, vẫn chưa hoàn toàn leo lên được.
Có lẽ vì cô hay cười hơn, nói nhiều hơn, và cũng không còn nói lắp như trước nữa, nên Lục Viễn Thu dần quên mất những điều đó.
Nói cách khác, cô ấy thật kiên cường và đang từng bước cố gắng tự mình leo lên bờ.
Cửa lớp xôn xao, Lưu Vi được một đám học sinh vây quanh bước vào lớp.
Cô dán tờ danh sách điểm lên bảng thông báo, rồi quay lại nói: “Điểm thi thử lần hai có rồi, lần này cô sẽ không tìm từng bạn nói chuyện riêng nữa. Nếu em nào muốn chủ động tâm sự với cô thì cứ đến văn phòng tìm cô bất cứ lúc nào nhé.”
Nói xong, cô đặc biệt liếc nhìn Lục Viễn Thu, ánh mắt ánh lên ý cười.
Chủ động cười với mình là có ý gì...?
Lục Viễn Thu vội vàng đi theo mọi người lên bảng thông báo xem điểm. Lần này Bạch Thanh Hạ cũng đi theo sau, cô cảm thấy đề thi lần này dễ hơn nhiều nên cũng khá tự tin về điểm số.
【Bạch Thanh Hạ, Tổng điểm 683, Hạng 1 lớp, Hạng 1 khối】
【Chung Cẩm Trình, Tổng điểm 660, Hạng 2 lớp, Hạng 12 khối】
【Trịnh Nhất Phong, Tổng điểm 642, Hạng 3 lớp, Hạng 20 khối】
【Tiết Y Linh, Tổng điểm 605, Hạng 4 lớp, Hạng 168 khối】
...
【Lục Viễn Thu, Tổng điểm 590, Hạng 10 lớp, Hạng 322 khối】
Lục Viễn Thu hơi há miệng. Dù đã dự liệu trước nhưng khoảnh khắc nhìn thấy điểm số cuối cùng, cậu vẫn hơi sốc, chưa tiêu hóa nổi.
“Tiến bộ lớn thật đấy.” Bạch Thanh Hạ đứng bên cạnh nói.
Lục Viễn Thu gật đầu, cảm động đến cay cả mắt.
Kỳ thi năng khiếu thể dục còn chưa bắt đầu, đợi thi xong, điểm chuẩn của cậu coi như được cộng thêm mấy chục điểm rồi.
Chung Cẩm Trình lắc đầu than thở: “Nó thi tiếng Anh được tận 148 điểm cơ mà, tổng điểm thế này cũng không lạ. Cơ mà Trịnh Nhất Phong bị làm sao thế, lần trước được hơn sáu trăm tư, lần này đề dễ hơn mà vẫn chỉ hơn sáu trăm tư?”
Giọng Trịnh Nhất Phong vang lên từ bên cạnh: “Tôi nói với chủ nhiệm rồi, tôi học lệch khối Tự nhiên, đề càng khó thì tôi càng có lợi. Lần này văn tôi lạc đề, hình như được có mười mấy điểm thôi.”
Lục Viễn Thu giật khóe miệng: “Mười mấy điểm thì thi kiểu gì? Ông viết cái quái gì thế?”
Trịnh Nhất Phong không trả lời ngay, vài giây sau mới nhả ra mấy chữ: “Tôi ghét văn nghị luận xã hội.”
Cậu ta ngộ ra rồi, cày văn mẫu đúng là vô dụng.
Lục Viễn Thu ngẩng đầu nhìn điểm số của Bạch Thanh Hạ, bảo cô: “Cậu thừa sức vào Thanh Hoa - Bắc Đại rồi.”
Cô gái nhỏ khẽ lắc đầu: “Xa quá, không hợp với tớ.”
“Thế đi đâu?”
“Chưa nghĩ ra.” Bạch Thanh Hạ lắc lắc cái đầu, đuôi ngựa phía sau cũng đung đưa theo.
“Cậu có muốn đến Châu Thành không?”
Lục Viễn Thu bất ngờ hỏi.
Công ty chi nhánh mà bác cả, bác hai hứa cho cậu nằm ở Châu Thành. Tất nhiên, Lục Viễn Thu sẽ không tiếp quản công ty ngay khi đang học đại học, nhưng Châu Thành chắc chắn nằm trong danh sách lựa chọn của cậu.
Bạch Thanh Hạ lí nhí hỏi lại: “Cậu có đi không?”
“Tôi đi.”
Câu trả lời này không phải của Lục Viễn Thu, mà là của Trịnh Nhất Phong đang khoanh tay đứng bên cạnh.
Cậu ta quay sang nhìn hai người, nhắc lại lần nữa, như để khẳng định với chính mình: “Tôi sẽ đến Châu Thành học đại học.”
Nói xong cậu ta cười khẽ, vỗ vai Lục Viễn Thu một cái rồi đi về chỗ ngồi.
Chung Cẩm Trình lẩm bẩm đầy vẻ kỳ lạ: “Tao cũng định đến Châu Thành đây... Còn mày?”
Cậu ta hỏi Lục Viễn Thu.
Lục Viễn Thu quay lại nhìn Bạch Thanh Hạ, cô gái nhỏ cũng đang ngẩng đầu nhìn cậu chằm chằm. Không khí bỗng chốc ngưng đọng.
“Chưa biết được... đã thi đại học đâu, đến lúc đó hẵng hay.” Lục Viễn Thu đáp.
Bạch Thanh Hạ cũng vội hùa theo: “Tớ cũng... tính sau.”
Cô lẽo đẽo theo sau Lục Viễn Thu về chỗ ngồi cạnh cửa sổ như cái đuôi nhỏ.
Chung Cẩm Trình lúc này nhìn sang Cao Cường bên cạnh, rồi liếc nhìn điểm số của cậu bạn.
【Cao Cường, Tổng điểm 475, Hạng 28 lớp, Hạng 897 khối】
Chung Cẩm Trình vỗ vai Cao Cường, cảm thán: “Người anh em, cuộc vui nào cũng có lúc tàn.”
Cao Cường lườm cậu ta: “Được rồi, tao sẽ đốt vàng mã cho mày.”
Chung Cẩm Trình: “Đệch mợ mày.”
...
Về đến nhà, trong tiếng nói chuyện điện thoại đầy phấn khích của bố đang báo tin vui cho các bác, Lục Viễn Thu bước vào phòng, thở dài một tiếng, ngồi xổm xuống đất nhìn đống sách bài tập và đề thi thử mình đã cày nát mấy ngày qua.
Chồng lên nhau cao đến gần nửa mét.
Ruột bút bi hết mực cũng gom được một nắm nhỏ.
“Anh Hai.” Cửa phòng bỗng có tiếng gọi. Lục Viễn Thu quay lại, thấy em gái đang mặc bộ đồ ngủ hình gấu con.
Cô bé ôm con gấu bông, đội cái mũ có hai cái tai gấu, đứng đó trông đáng yêu vô cùng.
“Sao thế? Tiểu Đông Đông.”
Lục Viễn Thu quay lại cười.
Lục Dĩ Đông đứng ở cửa, giọng nói vừa có chút cảm thán vừa có chút sùng bái: “Anh hai giỏi thật đấy.”
“Hừ, giờ mới biết anh mày giỏi à?”
Cô bé vội kéo anh trai ngồi xuống mép giường, tò mò hỏi: “Anh chỉ cho em với, làm thế nào để tăng điểm nhanh thế được?”
“Chỉ có một bí quyết thôi.”
“Là gì ạ?”
“Lúc nỗ lực thì đừng có buồn ngủ.” Lục Viễn Thu cười véo mũi em gái.
Lục Dĩ Đông hiếm khi không phản kháng, cô bé dang tay ôm lấy cánh tay anh trai, dụi đầu vào vai anh làm nũng: “Anh hai, cuộc sống đại học sẽ như thế nào nhỉ?”
“Anh biết thế quái nào được, anh đã học đại học đâu mà hỏi. Với lại mày còn chưa nếm mùi cấp ba, đã đòi trải nghiệm đại học rồi?”
“Em cảm giác em còn chẳng thi đỗ cấp ba ấy, làm sao bây giờ? Tự nhiên em thấy lo quá.”
“Đừng lo, nỗ lực thì không bao giờ là muộn cả.”
“Thật không ạ?”
“Anh ai lừa mày bao giờ chưa.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
