Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

(Đang ra)

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

Kronos, một tay buôn nô lệ trẻ tuổi với giấc mơ tạo dựng một hậu cung trụy lạc, đã bắt giữ một cựu công chúa, nay đang lẩn trốn khỏi đất nước, làm nô lệ của mình… “Nếu nàng chấp nhận sự huấn luyện của

2 10

Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

골드행

…Nhưng trước hết,hắn cần phải xây dựng lại cái lãnh địa chết tiệt này.

1 2

"Cậu không thể hôn được, phải chứ?" Khi tôi khiến cô bạn thuở nhỏ luôn trêu chọc mình hiểu chuyện, cô ấy đột nhiên trở nên dễ thương hơn nhiều

(Đang ra)

"Cậu không thể hôn được, phải chứ?" Khi tôi khiến cô bạn thuở nhỏ luôn trêu chọc mình hiểu chuyện, cô ấy đột nhiên trở nên dễ thương hơn nhiều

Sakuragi Sakura

Những con người không thể thành thật với cảm xúc của chính mình mặc dù tình cảm của họ chắc chắn đã dành cho nhau.

34 5331

Ngàn Chiêu Trò Của Cô Nàng Đáng Yêu

(Đang ra)

Ngàn Chiêu Trò Của Cô Nàng Đáng Yêu

Tôi nổi tiếng năm nay (Ngã Kim Niên Hỏa Liễu)

Câu chuyện là hành trình Trần Gia Ngư dần khám phá ra bí mật đằng sau vòng lặp thời gian, lý do Thái Giai Di xuất hiện, và quan trọng nhất là xác định xem trái tim mình thực sự thuộc về ai.

10 2

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

430 11612

Tập 03 - Chương 266 : Chuẩn bị cho đại học

Chương 266 : Chuẩn bị cho đại học

Ngày 20 tháng 3.

Lục Viễn Thu viết vào cuối cuốn vở sửa lỗi sai: “Người ta không thể cùng lúc sở hữu thanh xuân và cảm nhận về thanh xuân, nhưng tôi thì khác.”

Viết xong, cậu đặt bút xuống, ánh mắt thâm trầm nhìn tòa nhà giảng đường ngoài cửa sổ và đàn bồ câu trắng chao liệng giữa không trung. Đúng lúc này, cậu thấy Trần Phi vừa rót cốc nước giúp Bạch Thanh Hạ.

Lục Viễn Thu đón lấy cốc nước, cầm bút dạ lên ký xoẹt một cái chữ ký to đùng của mình, rồi mới đưa cho Bạch Thanh Hạ. Xong xuôi, cậu bỏ bút xuống, tiếp tục nhìn ra cửa sổ với ánh mắt đầy vẻ u sầu.

Bạch Thanh Hạ: “...”

Trần Phi giật khóe miệng, quay sang nói với Bạch Thanh Hạ: “Dạo này cậu ta học nhiều quá nên tẩu hỏa nhập ma rồi à?”

Bạch Thanh Hạ lắc đầu: “Cậu ấy chỉ đang nỗ lực phấn đấu thôi.”

Nghe vậy, Lục Viễn Thu chuyển tầm mắt sang cô gái bên cạnh, mỉm cười nói: “Cậu có biết tối hôm đó tớ phân tích được gì từ não bộ của cậu không? Trong đầu cậu chỉ có ba chữ thôi.”

Nghe câu này, Bạch Thanh Hạ bỗng thấy chột dạ. Cô ôm khư khư cốc nước, không dám nhìn cậu: “Ba chữ... gì cơ?”

“Không bỏ cuộc.”

Lục Viễn Thu búng tay cái tách vào trán cô, cười khà khà.

Bạch Thanh Hạ thở phào nhẹ nhõm một cách khó hiểu.

Lục Viễn Thu: “Nhưng mà mấy hôm nay cậu làm sao thế? Cứ thấy cậu ngẩn ngơ, đang làm bài cũng đừ người ra.”

Bạch Thanh Hạ lắc đầu: “Không có gì.”

“Không nói chứ gì? Được, sau này tớ có bí mật tớ cũng ứ nói cho cậu biết.” Lục Viễn Thu giở giọng đe dọa.

Bạch Thanh Hạ bĩu môi, chẳng thèm chấp cái trò ăn vạ trẻ con của cậu.

Thời gian càng trôi dần về tháng Sáu, cô càng thực sự lo lắng chuyện của bố.

Đợi cô lên đại học rồi thì bố phải làm sao đây?

Đưa bố đi cùng ư?

Tuy chú Lục, cô Tô và chị Lệ có thể thỉnh thoảng để mắt đến bố, nhưng họ không thể nào chăm sóc tỉ mỉ từng bữa ăn giấc ngủ cho ông được.

Bố sống một mình ở Lô Thành thì vất vả lắm...

Gần đến kỳ thi đại học, trong khi bao người lo lắng làm sao thi cho tốt, thì Bạch Thanh Hạ lại canh cánh nỗi lo về bố.

Còn chuyện học phí, cô không sợ, cô đã hỏi rồi, có thể xin vay vốn sinh viên ở địa phương.

Ngày mai là kỳ thi thử lần hai, tối nay không có giờ tự học, tan học mọi người kê lại bàn ghế làm phòng thi như thường lệ.

Lục Viễn Thu đi đến bảng thông báo, thấy lần này mình thi ở phòng số 13, số báo danh 23.

Bạch Thanh Hạ và Trịnh Nhất Phong đều ở phòng thi số 1, một người số báo danh 01, một người số báo danh 02.

Lục Viễn Thu hơi ghen tị với những quái vật thông số như Trịnh Nhất Phong. Cậu biết mình không phải thiên tài, cậu chỉ có thể dựa vào nỗ lực. Thời gian qua cậu đã cày nát không biết bao nhiêu bộ đề và sách bài tập rồi, hy vọng kết quả thi thử lần hai sẽ có biến chuyển rõ rệt.

“Kê bàn xong rồi, về thôi.” Bạch Thanh Hạ đi đến bên cạnh cậu.

Lục Viễn Thu gật đầu. Bạch Thanh Hạ đứng bên cạnh nhìn cậu chằm chằm một lúc lâu, bỗng bật cười: “Cậu thay đổi nhiều thật đấy.”

“Ý cậu là chuyện học hành à?”

“Không, lần này tớ nói ngoại hình cơ.”

“Hả?”

Lục Viễn Thu đang ngơ ngác thì bị Bạch Thanh Hạ kéo ra bồn rửa tay ngoài nhà vệ sinh.

Soi gương, Lục Viễn Thu mới hiểu Bạch Thanh Hạ nói gì. Là tóc.

Tóc cậu dài ra rồi, vì không cắt tỉa nên trông còn hơi bù xù.

“Hình như từ Tết dương lịch đến giờ tớ chưa cắt tóc, giờ trông có giống người rừng không?”

Bạch Thanh Hạ vội lắc đầu: “Không đâu, tớ thấy cậu còn trắng ra đấy.”

“Haiz, đẹp trai bẩm sinh nó khổ thế đấy... Khoan hẵng cắt, đây đều là huân chương cho sự nỗ lực học tập của tớ đấy.” Lục Viễn Thu đắc ý nghênh ngang đi ra cầu thang.

“Thế bao giờ cậu cắt?”

“Chắc thi xong đại học, lúc chụp ảnh kỷ yếu cũng phải cho ra dáng con người tí chứ.”

Lúc xuống lầu, Bạch Thanh Hạ nhìn đôi lông mày lấp ló dưới mái tóc của Lục Viễn Thu, cảm thấy cậu ngày càng đẹp trai hơn.

“Nhìn tớ làm gì?”

“Đâu có.” Bạch Thanh Hạ vội lắc đầu, tai đỏ bừng quay mặt đi chỗ khác.

“Không có?! Tai cậu đỏ lựng lên rồi kìa.”

Cô gái nhỏ vội đưa hai tay lên bịt tai, giải thích: “Trong lớp nóng quá thôi.”

Lục Viễn Thu định cúi xuống soi cô kỹ hơn thì Bạch Thanh Hạ đã chạy tót xuống lầu: “Về nhanh lên, bố tớ đợi lâu lại sốt ruột.”

“Được rồi, tớ đi lấy xe.”

Cậu thiếu niên đạp xe đưa Bạch Thanh Hạ về đến hẻm Quế Hoa, rồi quay xe về nhà học bài.

Bạch Thanh Hạ vào sân khu trọ, lúc lên lầu bỗng thấy cô Trương đang ngồi trên ghế đẩu ở hành lang đợi.

“Cô Trương.” Cô gái nhỏ vội chạy tới, lấy chìa khóa mở cửa.

Hôm nay cô về hơi muộn, đoán là bố lại chạy sang chỗ cô Trương chơi, nhưng bình thường bố sẽ tự về, sao hôm nay cô Trương lại phải sang tận nơi thế này.

“Sao hôm nay cô lại sang đây ạ?”

Cô Trương vẻ mặt hơi mất tự nhiên, vén lọn tóc mai ra sau tai: “Bố cháu đang ở bên nhà cô. Hôm nay ông ấy giúp cô bê đồ bị trượt chân ngã ngồi xuống rãnh nước, nên tắm nhờ bên nhà cô luôn. Cô tiện tay giặt luôn bộ quần áo bẩn cho ông ấy rồi, cháu có bộ quần áo sạch nào của ông ấy không? Để cô mang sang.”

“Có ạ!” Bạch Thanh Hạ vào nhà vội mở tủ lấy quần áo của bố ra.

Thấy vậy, cô Trương đỏ mặt nói: “Cả quần lót nữa... cô... cô cũng giặt luôn cho ông ấy rồi.”

Bạch Thanh Hạ sững người, hoàn hồn lại liền nhìn cô Trương thêm một cái, rồi vội vàng lấy cả quần lót ra. Cô ngập ngừng hỏi: “Bố cháu giờ... đang trần như nhộng ạ?”

Cô Trương vội xua tay: “Không sao không sao, ông ấy đang nằm trong chăn rồi!”

Bạch Thanh Hạ khẽ nhíu mày, vội nói với cô Trương: “Xin lỗi cô, cháu sang ngay đây ạ.”

“Tiểu Hạ, cháu không cần xin lỗi đâu, là ông ấy giúp cô bê đồ mới làm bẩn quần áo mà.”

Hai người sang đến chỗ trọ của cô Trương, bất ngờ thấy một bà lão đang đứng ngoài cửa với vẻ mặt hằm hằm.

Cô Trương thấy vậy có vẻ ngạc nhiên, quay lại nhìn Bạch Thanh Hạ đầy bối rối, rồi vội vàng gọi bà lão: “Bà ơi, để mai nói chuyện được không ạ...”

“Còn mai với chả mốt?! Tiền nhà tháng trước cô còn chưa trả tôi đâu đấy.”

“Mai có lương rồi cháu trả, mai là ngày lĩnh lương, lần này cháu lĩnh luôn hai tháng.”

Nghe cô Trương nói vậy, bà lão có tướng mạo hơi cay nghiệt mới hừ một tiếng: “Thế mai tôi lại qua.”

Nghe đến đây, Bạch Thanh Hạ bỗng trầm ngâm suy nghĩ.

Cô Trương quay lại, cười gượng gạo với vẻ ái ngại, rồi mới lấy chìa khóa mở cửa đưa cô vào.

Bạch Thanh Hạ đi đến trước mặt cô con gái của cô Trương, ngồi xổm xuống, mỉm cười xoa đầu em.

Cô bé chun mũi hít hít, lập tức reo lên: “Là chị Hạ! Chị Hạ thơm thơm!”

“Là chị đây, chào Nhiễm Nhiễm nhé.” Bạch Thanh Hạ chào cô bé.

Ngay sau đó cô đứng dậy nhìn sang bố đang nằm trong chăn ở giường bên cạnh, sắc mặt sa sầm xuống.

Bạch Tụng Triết chỉ thò mỗi cái đầu ra, cười ngây ngô với con gái: “Hạ Hạ!”

“Mặc quần áo vào ngay, bố không được nằm lên giường người ta như thế biết chưa?”

Cô Trương vẻ mặt đầy lúng túng, nói đỡ cho Bạch Tụng Triết: “Không sao đâu, không sao đâu mà...”

Bạch Thanh Hạ nhìn bộ quần áo ướt của bố đang treo trên dây phơi trong nhà, lại nhớ đến chuyện bà chủ nhà đòi tiền thuê lúc nãy, trong đầu cô bỗng nảy ra một ý tưởng.

Qua mấy ngày tiếp xúc, cô cũng đã thân thiết với cô Trương hơn nhiều.

“Cô Trương ơi, đợi cháu lên đại học, cô chuyển sang ở cùng bố con cháu được không ạ? Tiền nhà cháu sẽ trả, chỉ cần cô giúp cháu lo cơm nước giặt giũ cho bố cháu thôi...”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!