Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

(Đang ra)

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

Kronos, một tay buôn nô lệ trẻ tuổi với giấc mơ tạo dựng một hậu cung trụy lạc, đã bắt giữ một cựu công chúa, nay đang lẩn trốn khỏi đất nước, làm nô lệ của mình… “Nếu nàng chấp nhận sự huấn luyện của

2 10

Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

골드행

…Nhưng trước hết,hắn cần phải xây dựng lại cái lãnh địa chết tiệt này.

1 2

"Cậu không thể hôn được, phải chứ?" Khi tôi khiến cô bạn thuở nhỏ luôn trêu chọc mình hiểu chuyện, cô ấy đột nhiên trở nên dễ thương hơn nhiều

(Đang ra)

"Cậu không thể hôn được, phải chứ?" Khi tôi khiến cô bạn thuở nhỏ luôn trêu chọc mình hiểu chuyện, cô ấy đột nhiên trở nên dễ thương hơn nhiều

Sakuragi Sakura

Những con người không thể thành thật với cảm xúc của chính mình mặc dù tình cảm của họ chắc chắn đã dành cho nhau.

34 5331

Ngàn Chiêu Trò Của Cô Nàng Đáng Yêu

(Đang ra)

Ngàn Chiêu Trò Của Cô Nàng Đáng Yêu

Tôi nổi tiếng năm nay (Ngã Kim Niên Hỏa Liễu)

Câu chuyện là hành trình Trần Gia Ngư dần khám phá ra bí mật đằng sau vòng lặp thời gian, lý do Thái Giai Di xuất hiện, và quan trọng nhất là xác định xem trái tim mình thực sự thuộc về ai.

10 2

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

430 11612

Tập 03 - Chương 271 : Mây tan thấy nắng

Chương 271 : Mây tan thấy nắng

“Hạ Hạ...” Bạch Tụng Triết lẩm bẩm ở hàng ghế trước. Không biết do say xe hay buồn ngủ mà ông tựa đầu vào vai con gái.

Bạch Thanh Hạ không đáp lại bố. Lục Viễn Thu nhìn gáy cô, lấy tờ giấy ăn cô vừa nhét vào tay mình lúc nãy lau những giọt nước mưa đọng trên tóc cô.

Cô gái nhỏ cảm nhận được, quay đầu lại. Lục Viễn Thu mỉm cười, Bạch Thanh Hạ cũng cười đáp lại, rồi quay đầu lên, ngồi im lặng.

Cậu thiếu niên tiếp tục lau khô những vệt nước mưa trên mái tóc, lau xong thì nhét tờ giấy ẩm vào túi áo khoác, rồi ngẩn ngơ nhìn ra ngoài cửa sổ.

Xe buýt chạy khoảng một tiếng đồng hồ. Hôm nay Lục Viễn Thu dậy sớm nên đang tranh thủ chợp mắt, bỗng bị ai đó lay vai.

“Đến rồi.” Bạch Thanh Hạ ở hàng ghế trước quay xuống gọi.

“Ừm.”

Ba người xuống xe buýt cùng với khá nhiều người khác. Mọi người đều che ô, lặng lẽ bước đi dưới màn mưa.

Lục Viễn Thu thấy Bạch Tụng Triết còn xách theo một túi đồ, chắc là hoa quả, cậu thấy loáng thoáng hình dáng mấy quả chuối bên trong.

Hôm nay chú Bạch ngoan thật, hôm trước đến khu Hạnh Phúc chơi cứ đòi ăn chuối trong túi con gái, hôm nay rõ ràng tự mình xách hoa quả mà chẳng thèm đụng đến. Lục Viễn Thu khẽ cười, thở phào nhẹ nhõm.

Trời âm u, mưa như những sợi tơ giăng khắp không gian.

Cậu đi theo sau hai bố con vào sâu trong nghĩa trang. Đi bộ khoảng mười phút, leo lên mấy bậc thang, Bạch Thanh Hạ dắt tay bố dừng lại trước một ngôi mộ, rồi quay lại nhìn Lục Viễn Thu.

Lục Viễn Thu vội vàng bước tới.

【Vợ yêu Lạc Nhiễm】

Trên bia mộ màu xám trắng khắc dòng chữ đó, bên trên còn có một bức ảnh. Khác với bức ảnh thiên nga ở nhà Bạch Thanh Hạ, bức ảnh này cô Lạc Nhiễm trông đời thường hơn, có vẻ như chưa đến 30 tuổi.

Cô ấy trẻ và đẹp, như minh tinh màn bạc, trên môi nở nụ cười nhẹ nhàng, khí chất cao sang quý phái. Bạch Thanh Hạ giống cô ấy đến sáu phần.

Lục Viễn Thu bỗng thấy sống mũi cay cay.

Cô Lạc Nhiễm ơi, nếu cô biết con gái 5 tuổi của cô sau này phải chịu nhiều khổ cực như thế, chắc cô sẽ đau lòng lắm nhỉ?

Bạch Thanh Hạ ngồi xổm xuống dọn dẹp cỏ dại trước mộ, rồi lấy hoa quả đã mua ra bày biện. Bạch Tụng Triết lấy quả chuối ra, lẩm bẩm: “Chuối, chuối ngon lắm, cho Hạ Hạ...”

“Mẹ ơi, con với bố đến thăm mẹ đây.”

Còn có cả cậu bạn mà con hay kể với mẹ nữa, Lục Viễn Thu, cậu ấy cũng đến... Bạch Thanh Hạ thầm nói chuyện với mẹ trong lòng, trên môi nở nụ cười nhẹ, như đang thì thầm to nhỏ với bạn thân.

Lục Viễn Thu ôm bó hoa đứng lặng lẽ một bên, không cố ý nghe trộm cuộc trò chuyện của hai mẹ con.

“Mẹ ơi, con vừa tham gia Lễ trưởng thành xong, con sắp thành người lớn rồi, cũng sắp thi đại học rồi. Thành tích của con tốt lắm, chưa bao giờ rớt khỏi vị trí số một toàn khối đâu, con giỏi không mẹ?” Bạch Thanh Hạ cúi đầu cười, xếp từng quả táo lên trước mộ.

“Hạ Hạ, cô ấy là ai thế~” Bên cạnh bỗng vang lên một giọng nói.

Động tác của Bạch Thanh Hạ khựng lại, tay nắm chặt quả táo. Cô nuốt nước bọt, hốc mắt đỏ hoe, nhưng không trả lời bố, tiếp tục bày hoa quả.

Bạch Tụng Triết ngồi xổm cạnh con gái, hai tay đặt ngoan ngoãn lên giày, miệng vẫn không ngừng như đứa trẻ đang tập nói: “Cô ấy là ai thế? Cô ấy là ai thế?”

Bạch Thanh Hạ vẫn không trả lời, cho đến khi nghe thấy giọng nói ngây thơ của bố vang lên: “Cô ấy đẹp thật đấy.”

Lục Viễn Thu ngẩng đầu lên, thấy Bạch Tụng Triết đang đung đưa hai chân, cười tươi rói ngồi xổm trước bia mộ, ghé sát mặt vào nhìn bức ảnh.

Lạc Nhiễm trong ảnh dường như cũng đang mỉm cười nhìn lại ông.

Nhưng Bạch Tụng Triết đung đưa chân một lúc, bỗng nhiên nghẹn ngào, bắt đầu khóc nức nở và liên tục hỏi: “Cô ấy là ai thế? Cô ấy là ai thế? Rốt cuộc cô ấy là ai thế?”

Lục Viễn Thu thấy Bạch Thanh Hạ mãi không trả lời, bèn cúi xuống nhắc nhở: “Cô ấy là Lạc Nhiễm, là vợ của chú, là mẹ của Hạ Hạ.”

Nhưng Bạch Tụng Triết như bỏ ngoài tai, vẫn ngồi đó khóc lóc, nhìn bức ảnh đầy lo lắng và đung đưa chân không ngừng: “Cô ấy là ai thế? Cô ấy là ai thế? Cô ấy là ai thế...”

Lục Viễn Thu từ từ đứng thẳng dậy. Cậu im lặng nhìn Bạch Thanh Hạ đang thút thít khóc, bỗng hiểu ra tại sao cô gái nhỏ không trả lời câu hỏi của bố. Vì trả lời cũng vô ích.

Lạc Nhiễm trong ảnh vẫn mỉm cười nhìn chồng, cô ấy cũng không trả lời, vì thời gian của cô ấy đã vĩnh viễn dừng lại ở khoảnh khắc đó.

Bạch Tụng Triết há miệng khóc òa lên như một đứa trẻ.

Lục Viễn Thu nhìn chú Bạch, hít một hơi thật sâu rồi bước đến trước bia mộ, đặt bó hoa xuống, cúi người cúi chào ba lần thật sâu.

“Cô Lạc, cháu tên là Lục Viễn Thu. Lần đầu gặp mặt, cháu tặng cô bó hoa ạ.”

Cảm ơn cô đã sinh ra một cô gái tuyệt vời như thế này, cảm ơn cô... Lục Viễn Thu cúi đầu, thành tâm nói trong lòng.

“Đi thôi, sang chỗ anh trai tớ.”

Bạch Thanh Hạ sụt sịt mũi, nói với Lục Viễn Thu. Thấy Bạch Tụng Triết vẫn ngồi khóc ở đó, Lục Viễn Thu nhìn cô gái nhỏ với vẻ thắc mắc.

Bạch Thanh Hạ: “Cứ để bố khóc một lúc đi, năm nào đến đây bố cũng thế mà.”

“Ừ.”

Trời vẫn mưa lất phất, dù có ô nhưng cả ba người đều ướt sũng.

Lục Viễn Thu đi theo cô gái nhỏ đến trước một ngôi mộ khác.

【Con trai yêu Bạch Nhược An】

Bức ảnh trên bia mộ là một thiếu niên vô cùng tuấn tú, đẹp trai hơn cả Trịnh Nhất Phong. Cậu ấy cười rạng rỡ, nhìn qua là biết tính cách dịu dàng ấm áp.

Bạch Thanh Hạ đặt hoa quả lên trước mộ anh trai.

“Anh Hai, em đến thăm anh đây...”

Bạch Thanh Hạ kể cho anh nghe về tình hình gần đây của mình, nào là ăn no mặc ấm, học hành giỏi giang. Ngoài ra cô còn kể lại rất nhiều chuyện cũ giữa hai anh em, chuyện gì cô dường như cũng nhớ rất rõ.

Nhưng Lục Viễn Thu có thể nghe ra, trong từng câu chữ của cô không phải là sự đau buồn, mà là sự tiếc nuối.

Lục Viễn Thu đứng lặng yên một bên, quay đầu nhìn về phía Bạch Tụng Triết.

Người đàn ông trung niên vẫn đang ngồi trước mộ vợ, khóc lớn giữa màn mưa.

“Cậu có muốn nói gì với anh tớ không?”

Bạch Thanh Hạ bất ngờ quay lại hỏi Lục Viễn Thu.

Lục Viễn Thu gật đầu, bước lên đặt bó hoa thứ hai trước bia mộ.

Cậu nhìn thiếu niên tuấn tú trên bia mộ, mỉm cười nói: “Anh Nhược An, chào anh, em là Lục Viễn Thu.”

Lục Viễn Thu hít một hơi sâu, nói tiếp: “Anh yên tâm, từ giờ em sẽ thay anh bảo vệ Bạch Thanh Hạ, sau này sẽ không để ai bắt nạt cậu ấy nữa đâu, em thề.”

Bạch Thanh Hạ ngẩng đầu, đôi mắt đỏ hoe nhìn cậu thiếu niên. Giờ phút này dường như cô đã có anh trai làm chứng, nếu Lục Viễn Thu nói dối, anh trai sẽ chống lưng cho cô, giống như đêm hôm đó anh trai đã chống lưng giúp cô giành lại con lật đật... Anh trai vẫn luôn bảo vệ cô.

Lục Viễn Thu lại gật đầu với cô, nghiêm túc nói: “Tớ thề.”

Bạch Thanh Hạ mỉm cười, quay người lại nói với Bạch Nhược An: “Anh Hai, em sắp lên đại học rồi, ngày xưa anh cứ bảo sẽ đưa em đi chơi... tuy anh thất hứa rồi, nhưng em không trách anh đâu. Lần này hãy để em thay anh đi ngắm nhìn thế giới bên ngoài nhé.”

Nói xong cô đưa ngón tay cái lau vết nước trên bức ảnh, khuôn mặt Bạch Nhược An lập tức trở nên rõ nét hơn.

“Con lật đật đó em vẫn giữ kỹ lắm.”

Cô gái nhỏ mỉm cười nói.

Đúng lúc này, bầu trời âm u bỗng hé ra một tia nắng xuyên qua tầng mây, chiếu rọi lên bia mộ. Bức ảnh của Bạch Nhược An được phủ lên một lớp ánh sáng vàng kim rực rỡ, nụ cười rạng rỡ của cậu ấy dường như hòa cùng một màu với ánh nắng.

Lục Viễn Thu nhìn quanh: “Mưa tạnh rồi.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!