Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

골드행

…Nhưng trước hết,hắn cần phải xây dựng lại cái lãnh địa chết tiệt này.

2 4

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

18 18

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

60 344

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

39 152

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

(Đang ra)

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

Kei Futagami

Và kết quả là chuẩn như hàng Nhật.

19 509

Tập 03 - Chương 272 : Bạch Thanh Hạ bị ốm rồi

Chương 272 : Bạch Thanh Hạ bị ốm rồi

Sau Tết Thanh Minh, tại căng tin trường.

Lục Viễn Thu nhét hộp thuốc cảm vừa mua vào túi áo, bưng khay cơm ngồi xuống đối diện Tào Sảng.

Vừa mới đặt mông xuống, Tào Sảng đã ngẩng phắt đầu lên. Cậu ta nhìn chằm chằm Lục Viễn Thu, nhíu mày, rồi lại trợn tròn mắt, rồi lại nhíu mày, rồi lại trợn mắt... Lặp đi lặp lại mấy lần như thế, ánh mắt Tào Sảng vừa kinh ngạc vừa hoài nghi, cứ thế nhìn Lục Viễn Thu không chớp mắt.

Chưa cần cậu ta mở miệng Lục Viễn Thu cũng biết cậu ta định đánh rắm gì... Cái biểu cảm này đủ để biết giá trị cảm xúc đã được đẩy lên max ping rồi.

“Anh Thu...”

“Xả đi.”

Lục Viễn Thu cúi đầu và cơm, nhai một miếng rồi ngẩng lên nhìn. Thấy tay phải Tào Sảng vẫn cầm quyển từ vựng tiếng Anh, cậu cười nói: “Chăm chỉ thế? Thi thử lần ba thế nào?”

Tào Sảng cười hì hì: “Hạng 1058 toàn khối anh ạ.”

“Tiến bộ kinh thế?! Tăng hẳn bốn năm trăm bậc cơ à?”

Nghe Lục Viễn Thu nói vậy, Tào Sảng vội chắp tay vái lạy, cười khổ: “Anh bây giờ là Học Thần rồi, chút tiến bộ cỏn con này của em bõ bèn gì. Anh chỉ em bí quyết với được không? Giờ cả khối 12 đang đồn ầm lên về huyền thoại của anh đấy, thậm chí có đứa còn nghi anh gian lận.”

Lục Viễn Thu nhướn mày, thở dài sườn sượt, gắp cái xương gà bỏ lên bàn.

“Trên đời làm quái gì có đường tắt. Nếu thi đại học mà gian lận được thì giờ này anh mày đang ngày đêm nghiên cứu 'Các vụ gian lận thành công điển hình' chứ không phải cày '5 năm thi đại học 3 năm làm đề mô phỏng' đâu.”

Nói xong cậu khựng lại một chút rồi bổ sung thêm: “Skr~”

Tào Sảng rướn cổ về phía trước: “Từ lúc khai giảng đến giờ là hai tháng, anh cày được bao nhiêu đề rồi?”

“Bao nhiêu đề à?” Lục Viễn Thu cười khẩy: “Nếu tính kỹ thì không đếm xuể, đại khái là hơn trăm bộ đề rồi, trung bình mỗi ngày hai bộ, sách bài tập chất đống lên cũng cao gần nửa mét.”

Lục Viễn Thu giơ tay ra hiệu độ cao, không hề có ý khoe khoang mà chỉ thấy mệt mỏi, nhưng trong sự mệt mỏi ấy lại ánh lên vài phần thỏa mãn và trọn vẹn.

Cậu chưa bao giờ nghiêm túc đến thế.

Lục Viễn Thu cắn đầu đũa, tự lẩm bẩm đầy cảm thán: “Ruột bút bi anh dùng hết buộc lại bằng dây chun thành cả bó to rồi. Hồi trước xem thời sự thấy bảo học sinh ôn thi vất vả thế nào còn tưởng nói quá, giờ mới thấy chẳng quá tí nào, thực tế vãi chưởng...”

Tào Sảng nhìn mái tóc dài bù xù không còn là kiểu đầu đinh số 1 của Lục Viễn Thu, nuốt nước bọt cái ực. Lục Viễn Thu ngồi trước mặt cậu lúc nào cũng như đang ngược sáng, khuôn mặt khuất trong bóng tối nhưng đôi vai lại khoác đầy ánh hào quang, giống hệt Tôn Đại Thánh không gì không làm được.

“Anh Thu giỏi thật đấy, nói được làm được, không do dự tí nào.”

Lục Viễn Thu cười nhướn mày: “Sảng à, muốn đạt được mục tiêu thì cứ xác định phương hướng rồi cắm đầu mà chạy thôi. Con đường thi đại học thực ra đơn giản hơn mọi con đường dẫn đến La Mã khác, chỉ cần cày đề, đếch cần quan tâm cái gì khác.”

“Vâng, em nhớ rồi anh Thu.” Tào Sảng đáp lại với vẻ mặt trịnh trọng.

Lục Viễn Thu gật đầu, bỗng nhìn thấy trên cổ tay trái Tào Sảng đeo một chiếc đồng hồ mới cóng.

“Đồng hồ mới à?”

“Hì hì, quà sinh nhật đấy, Nguyệt Như dùng tiền lì xì mua tặng em.” Tào Sảng đắc ý lắc lắc cánh tay trái khoe khoang.

Nhìn bộ dạng của cậu ta, có vẻ chiếc đồng hồ này còn quý giá hơn cả cánh tay trái của cậu ta nữa.

Nhưng nụ cười trên mặt Tào Sảng vụt tắt, lẩm bẩm: “Thi xong đại học, không biết em với Nguyễn Nguyệt Như còn cơ hội gặp nhau không, liệu có phải mỗi năm chỉ gặp được vài lần...”

“Không giấu giếm chuyện thích người ta nữa à?”

“Haiz, mọi người đều nhìn ra cả rồi còn gì.”

Lục Viễn Thu cười: “Chỉ mỗi Nguyễn Nguyệt Như là không nhận ra thôi đúng không?”

Tào Sảng lắc đầu, vẻ mặt phức tạp: “Nhỏ đó ấy à, có biết thì hôm sau cũng quên béng mất... Em cảm giác não con bé này mọc đầy cơ bắp rồi, em nó chẳng có khái niệm gì về yêu đương cả. Sở thích của còn đàn ông hơn cả em. Ví dụ em nhảy cao chạm tay vào cái lá cây trước mặt ẻm, hỏi ẻm có đỉnh không, nếu là Bạch Thanh Hạ chắc chắn sẽ khen đỉnh đúng không?”

Lục Viễn Thu ngẩn người gật đầu.

Tào Sảng dở khóc dở cười: “Còn Nguyễn Nguyệt Như sẽ bảo: 'Bà đây còn nhảy cao hơn ông, tin không?'. Nếu không chạm tới được thì em nó sẽ nhảy ở đấy cả tiếng đồng hồ, khuyên thế nào cũng không chịu về.”

Lục Viễn Thu: “...”

“Haiz, gu của em lẽ ra phải là kiểu Sở Vũ Tiêm (nữ chính Vườn Sao Băng) cơ, sao lại đi thích con bé này được nhỉ?”

Cậu ta khó hiểu nhét một miếng cơm to tướng vào mồm.

Lục Viễn Thu không nhịn được cười, lắc đầu: “Đấy là tình yêu đấy, nói thế nào cho rõ được.”

Có khi duyên phận của hai đứa bay đã được định đoạt từ cái ngày lỡ tay đẩy vào ngực con nhà người ta rồi cũng nên...

Tào Sảng mồm thì bảo không hiểu, nhưng nhắc đến Nguyễn Nguyệt Như là mặt mày hớn hở.

Lục Viễn Thu và vội mấy miếng cơm cho xong bữa trưa, đứng dậy: “Mọi chuyện để thi xong rồi tính tiếp, anh đi trước đây, còn một bệnh nhân đang chờ anh chăm sóc.”

“Hả... vâng, chào anh Thu.” Tào Sảng đứng dậy chào.

Lục Viễn Thu nhét gói thuốc cảm vào túi quần, đi về lớp.

Cuối lớp 12-28 lúc này chỉ có một cô gái ngồi lẻ loi. Bạch Thanh Hạ đội mũ len màu hồng, người quấn chặt trong chiếc áo bóng chày, co ro một góc. Cô vừa ho sù sụ vừa che miệng, tay vẫn cầm bút làm bài thi thử.

Lục Viễn Thu đặt gói thuốc lên bàn cô, rồi cầm cốc nước của cô đi ra khỏi lớp.

“Khụ khụ khụ!” Bạch Thanh Hạ ho dữ dội, ngẩng khuôn mặt trắng bệch lên nhìn, rồi lại nhìn gói thuốc trên bàn. Nhìn một lúc lâu, cô mới đưa tay mở túi nilon ra xem, trên mặt thoáng qua nét áy náy.

Lát sau Lục Viễn Thu mang nước nóng quay lại. Cậu ngồi xuống, cẩn thận rót nước nóng ra nắp bình giữ nhiệt cho nguội bớt rồi đẩy đến trước mặt cô.

“Không chảy nước mũi, lại thấy lạnh... chắc là sốt rồi, may mà tớ mua cả thuốc hạ sốt.”

“Cậu... khụ khụ... cậu không về ngủ trưa à?” Bạch Thanh Hạ che miệng hỏi ngược lại.

Lục Viễn Thu cười khẩy: “Tớ mà về ngủ thì cậu định cứ thế chịu trận cho qua cơn ốm này à? Hôm qua đã bảo là tớ dầm mưa không sao đâu, cậu cứ cố đẩy ô sang phía tớ, mồm thì kêu đừng để tớ ốm, kết quả cậu lăn quay ra ốm trước.”

Bạch Thanh Hạ cúi đầu: “Xin lỗi...”

“Xin lỗi tớ cái gì, xin lỗi bản thân cậu ấy.”

Thấy cô gái nhỏ im lặng, Lục Viễn Thu ngập ngừng hỏi tiếp: “Cậu...”

Cậu dừng lại một chút rồi hỏi thẳng: “Cậu hôm nay có đến tháng không đấy?”

Cô gái nhỏ khẽ lắc đầu, không dám ngẩng lên nhìn Lục Viễn Thu.

Lục Viễn Thu thở phào: “Thế còn đỡ, chứ dính vào nhau thì tớ sợ cậu không chịu nổi mất.”

Bạch Thanh Hạ nhíu mày, hai tay nắm chặt đặt trên đầu gối: “Sức khỏe tớ không yếu thế đâu, tớ khác mọi người, cảm cúm không cần uống thuốc cũng tự khỏi.”

“Tớ ~ khác ~ mọi ~ người ~” Lục Viễn Thu méo mồm nhại lại giọng cô, rồi bĩu môi: “Cậu là người sắt chắc? Vấn đề là lần này cậu sốt rồi.”

Nói xong cậu mới nhớ ra, thò tay vào túi quần móc ra một cái nhiệt kế: “Nào nào, đo nhiệt độ trước đã.”

Bạch Thanh Hạ tay đang cầm cốc nước và vỉ thuốc, thấy bộ dạng này của cô, Lục Viễn Thu cười gian: “Hay để tớ kẹp hộ cậu nhé?”

Cô gái nhỏ dù đang ốm cũng không quên lườm nguýt Lục Viễn Thu một cái. Cô nhận lấy nhiệt kế, khựng lại một chút nhìn vỉ thuốc rồi bảo: “Hết bao nhiêu tiền, tớ trả cậu.”

“Khỏi.”

“Không được.”

Lục Viễn Thu đành gật đầu thỏa hiệp: “Được được được, cái nhiệt kế coi như tớ tặng vì nhà tớ không thiếu, còn tiền thuốc hết 20 tệ. Haiz, mấy hôm trước tặng cái váy thì nhận, tớ còn tưởng mấy đồng bạc lẻ này cậu không so đo với tớ nữa chứ...”

Bạch Thanh Hạ nhíu mày, che miệng: “Khụ khụ... Tiền nhỏ tích tiểu thành đại... không thể tạo thành thói quen được. Cái váy kia là vì cậu bảo cậu thích nhìn tớ mặc nên cậu tặng, cái đó khác.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!