Chương 273 : Cô Tô Diệu Diệu sắp đi rồi
Nói xong, cô gái nhỏ ngẩng đầu nhìn Lục Viễn Thu một cái, đặt hết đống thuốc trên tay xuống bàn, rồi quay người lấy từ trong túi ra hai tờ mười tệ đưa cho cậu.
Lục Viễn Thu cười hì hì nhận lấy: “Thế thì tớ nói nhé, tớ cũng thích nhìn cậu uống mấy viên thuốc này lắm đấy.”
"...Đồ lươn lẹo.”
Bạch Thanh Hạ nhìn cậu bằng ánh mắt u oán.
Lục Viễn Thu cười hề hề không nói gì nữa.
Cậu lấy từng loại thuốc ra xem, bóc sẵn những viên cần uống để gọn một chỗ. Thấy Bạch Thanh Hạ đang vạch áo định nhét nhiệt kế vào nách, Lục Viễn Thu lén lút rướn cổ lên nhìn trộm, kết quả chẳng thấy cái gì sất, lại còn bị Bạch Thanh Hạ quay đầu bắt quả tang tại trận.
Cô gái nhỏ nhìn cậu bằng ánh mắt vô hồn như cá chết.
Lục Viễn Thu vội vàng giở giọng ngụy biện, chỉ tay về phía nách cô lắp bắp: “...Không phải đâu, tớ xem cậu kẹp đúng chỗ chưa thôi... Ờ... ừm... hình như đúng rồi đấy.”
Cậu vội đánh trống lảng: “Biết xem nhiệt kế không đấy?”
“Đương nhiên là biết, cậu mau về ngủ trưa đi.” Bạch Thanh Hạ nhìn quầng thâm mắt đen sì của cậu thiếu niên, trong lòng càng thêm áy náy. Cô biết dạo này Lục Viễn Thu toàn học đến khuya.
“Cậu uống thuốc xong thì nằm nghỉ một tí đi, hay là để tớ chở cậu về nhà nhé, về nhà ngủ cho thoải mái.”
Bạch Thanh Hạ mỉm cười lắc đầu: “Không cần đâu, tớ nằm đây một lúc là được rồi.”
Lục Viễn Thu suy nghĩ một chút, cuối cùng cũng không đứng dậy, cậu thu dọn lại mặt bàn của mình: “Thôi tớ cũng chẳng về nữa, ngủ ở đây luôn.”
Bạch Thanh Hạ ngẩn ra, rồi gật đầu mỉm cười không nói gì. Cô che miệng ho sù sụ mấy tiếng rồi uống hết chỗ thuốc.
Năm phút sau, Lục Viễn Thu cầm lấy nhiệt kế xem: “38 độ 7.”
Nói xong cậu đưa tay sờ lên trán Bạch Thanh Hạ: “Sờ tay không cảm nhận được, nào, chạm trán cái nào.”
Bạch Thanh Hạ ngoan ngoãn đưa đầu về phía trước, Lục Viễn Thu cũng ghé sát đầu lại. Hai gương mặt ngày càng gần nhau, đúng lúc này ngoài cửa bỗng vang lên tiếng “khụ” một cái rõ to. Hai người giật bắn mình như bị điện giật, hồn vía lên mây vội vàng tách ra, à không, còn chưa kịp chạm vào nhau.
Lục Viễn Thu thấy Tô Diệu Diệu đang đứng ở cửa lớp, vẻ mặt đầy kinh ngạc nhìn cảnh tượng này.
Cô Tô quay mặt đi chỗ khác với vẻ mất tự nhiên, rồi lại quay lại nhìn chằm chằm hai người, nói: “À... hai em... lần sau làm chuyện này thì nhớ đóng cửa vào nhé.”
Thấy Bạch Thanh Hạ cuống quýt nhìn sang, Lục Viễn Thu vội đứng dậy chỉ vào cô, giải thích: “Không phải đâu cô Tô ơi, bạn ấy bị sốt, em đang định dùng trán kiểm tra xem nóng thế nào thôi.”
Tô Diệu Diệu: “Thế nóng bao nhiêu?”
“Thì đã kịp chạm vào đâu ạ? Cô xuất hiện đúng lúc quá mà.”
Lục Viễn Thu chán nản đáp.
Tô Diệu Diệu không nhịn được cười: “Cô còn tưởng hai đứa định dùng môi kiểm tra nhiệt độ cơ.”
Bạch Thanh Hạ gục mặt xuống bàn, mặt đỏ như gấc chín, lại ho thêm vài tiếng. Lục Viễn Thu thì cười gượng: “Cô cứ đùa, cô hài hước thật đấy.”
Tô Diệu Diệu bước vào, liếc nhìn bàn của Trịnh Nhất Phong, rồi khoanh tay dừng lại ở chỗ ngồi của Chung Cẩm Trình, ngồi ghé mông lên mép bàn cậu ta.
“Có chuyện này muốn nói với các em, mấy ngày nữa cô phải đi Châu Thành rồi. Người nhà giục ghê quá, bắt cô sang đó ngay. Đợi các em lên đại học thì cô cũng bắt đầu học thạc sĩ rồi...”
Nói đến đây Tô Diệu Diệu thở dài, ngước nhìn ra ngoài cửa sổ lớp 12-28. Ánh nắng chói chang chiếu từ cửa sổ vào, trải dài đến tận bàn học của Trịnh Nhất Phong mới dừng lại. Khung cảnh tòa nhà giảng đường màu trắng nối liền với đường chạy cao su màu đỏ ngoài kia là hình ảnh quen thuộc mà cô thường thấy mỗi khi quay đầu nhìn ra trong giờ học.
Chỉ là những hình ảnh bình thường ngày nào, đến giây phút này bỗng trở nên đẹp đẽ lạ thường... Tô Diệu Diệu im lặng hồi lâu.
Lục Viễn Thu tò mò: “Cô là người Châu Thành ạ?”
Tô Diệu Diệu cười: “Đúng rồi.”
Lục Viễn Thu “ồ” lên một tiếng, xổ một tràng tiếng địa phương: “Tiếng Châu Thành của cô nói chuẩn phết nhỉ.”
Tô Diệu Diệu cười toe toét: “Cũng tàm tạm thôi.”
Ánh mắt Bạch Thanh Hạ đảo qua đảo lại giữa hai người.
Tô Diệu Diệu bước tới, lại dừng trước bàn Trịnh Nhất Phong, dựa hông vào mép bàn cậu ta.
“Quay lại chuyện chính nhé. Mấy hôm nay người cần mời, người cần chào tạm biệt cô đều làm cả rồi. Nghĩ đi nghĩ lại còn mỗi đám nhóc lớp 28 các em, đông quá cô cũng không mời hết được. Em xem xem... gọi mấy đứa chơi thân với em, bảo chúng nó thứ Bảy này ra ngoài, cô Tô mời ăn cơm, bữa cơm chia tay, hì hì.”
Lục Viễn Thu nhận ra Tô Diệu Diệu ngoài miệng nói nhẹ tênh, nhưng ánh mắt cứ dán chặt vào cửa sổ phía sau lưng cậu. Thấy vậy, cậu lùi sang một bên nhường chỗ cho tầm nhìn của cô.
Tô Diệu Diệu hiểu ý cậu, ngượng ngùng nói: “Đúng là hơi không nỡ thật. Thực ra cô thích làm giáo viên lắm, cảm giác được hòa đồng với học sinh thật tuyệt vời.”
Bạch Thanh Hạ mím môi hỏi: “Cô ơi... khụ... cô học thạc sĩ ở trường nào bên Châu Thành ạ?”
Tô Diệu Diệu cười: “Sao thế? Định đến tìm cô chơi à?”
Bạch Thanh Hạ gật đầu, lát sau kéo kéo áo Lục Viễn Thu, bổ sung thêm: “Em đi cùng với cậu ấy ạ.”
Tô Diệu Diệu: “Hai đứa định thi đại học ở Châu Thành à?”
Lục Viễn Thu: “Bọn em vẫn đang cân nhắc, nhưng chắc là đi đấy ạ. Trịnh Nhất Phong thì kiên quyết thi Châu Thành rồi, còn Chung Cẩm Trình thì muốn đến đó từ lâu rồi.”
Lý do là vì Chung Cẩm Trình thấy con gái Châu Thành mặc đồ mát mẻ... Lục Viễn Thu nghe xong lý do này cạn lời luôn. Tuy cậu cũng muốn ngắm, nhưng lấy cái đó làm lý do chọn thành phố thì đúng là nghịch thiên.
Tô Diệu Diệu ngẩn người hỏi: “Trịnh Nhất Phong nói thế à?”
“Vâng.”
Cô cười gượng hai tiếng: “Tóm lại là em giúp cô tập hợp mọi người nhé, gọi mấy đứa thân thôi, đông quá cô cũng không mời nổi đâu... Dù sao cuối cùng cô cũng sẽ chào tạm biệt cả lớp một thể.”
“Cô cứ yên tâm ạ.”
Tô Diệu Diệu “ừ” một tiếng, đi ra cửa lớp. Bất chợt cô quay lại nhìn ra ngoài cửa sổ lớp 12-28, bỗng cảm thấy bầu trời hôm nay xanh thẳm, bao la và rộng lớn vô cùng.
“Đi thôi.” Tô Diệu Diệu nhìn bầu trời xanh, thầm nói trong lòng.
...
Buổi chiều.
Lục Viễn Thu báo tin Tô Diệu Diệu sắp đi cho Trịnh Nhất Phong đầu tiên.
Trịnh Nhất Phong dời mắt khỏi tờ đề thi thử, ngạc nhiên nhìn Lục Viễn Thu. Một lúc lâu sau, cậu ta khẽ gật đầu, thu hồi tầm mắt, trong lòng bỗng thấy trống rỗng.
Lục Viễn Thu vỗ vai cậu ta: “Thứ Bảy đấy, đừng quên nhé.”
“Biết rồi.”
Lục Viễn Thu đi khỏi, Trịnh Nhất Phong ngồi thừ người ra một lúc. Đến khi hoàn hồn lại, cậu mới phát hiện mình vừa viết hai chữ “Châu Thành” lên giấy nháp.
Trịnh Nhất Phong lặng lẽ gạch chéo hai chữ đó đi, lật tờ đề thi thử ra, tiếp tục đọc đề.
Lục Viễn Thu lại báo tin này cho Chung Cẩm Trình, Cao Cường, Vương Hạo Nhiên, và cả Trần Phi... Cậu định gọi cả Hồ Thải Vi nữa, thực ra bây giờ cậu cũng chẳng còn oán hận gì với cô ta.
Nhưng Bạch Thanh Hạ có vẻ rất ghét cô ta. Lúc trưa bàn bạc, nhắc đến Hồ Thải Vi, Bạch Thanh Hạ lập tức làm động tác gạch chéo trước ngực với vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc. Lục Viễn Thu lúc đó nhìn cô gái nhỏ, trong đầu chẳng nghĩ được gì khác ngoài thấy cô đáng yêu quá, chỉ muốn lao vào chụt chụt một cái xem mùi vị thế nào... Ừm, thế thì quyết định không gọi Hồ Thải Vi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
