Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

(Đang ra)

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

Kronos, một tay buôn nô lệ trẻ tuổi với giấc mơ tạo dựng một hậu cung trụy lạc, đã bắt giữ một cựu công chúa, nay đang lẩn trốn khỏi đất nước, làm nô lệ của mình… “Nếu nàng chấp nhận sự huấn luyện của

2 10

Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

골드행

…Nhưng trước hết,hắn cần phải xây dựng lại cái lãnh địa chết tiệt này.

1 2

"Cậu không thể hôn được, phải chứ?" Khi tôi khiến cô bạn thuở nhỏ luôn trêu chọc mình hiểu chuyện, cô ấy đột nhiên trở nên dễ thương hơn nhiều

(Đang ra)

"Cậu không thể hôn được, phải chứ?" Khi tôi khiến cô bạn thuở nhỏ luôn trêu chọc mình hiểu chuyện, cô ấy đột nhiên trở nên dễ thương hơn nhiều

Sakuragi Sakura

Những con người không thể thành thật với cảm xúc của chính mình mặc dù tình cảm của họ chắc chắn đã dành cho nhau.

34 5331

Ngàn Chiêu Trò Của Cô Nàng Đáng Yêu

(Đang ra)

Ngàn Chiêu Trò Của Cô Nàng Đáng Yêu

Tôi nổi tiếng năm nay (Ngã Kim Niên Hỏa Liễu)

Câu chuyện là hành trình Trần Gia Ngư dần khám phá ra bí mật đằng sau vòng lặp thời gian, lý do Thái Giai Di xuất hiện, và quan trọng nhất là xác định xem trái tim mình thực sự thuộc về ai.

10 2

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

430 11612

Tập 03 - Chương 270 : Thanh minh lất phất mưa phùn

Chương 270 : Thanh minh lất phất mưa phùn

“Hả? Ờ... được, được chứ!” Lục Viễn Thu như vừa hoàn hồn, ánh mắt lại dán chặt lên khuôn mặt cô, cười toe toét: “Quá được luôn ấy chứ! Hoàn hảo!”

Bạch Thanh Hạ ngoài mặt thì bĩu môi ra vẻ không quan tâm, nhưng thực ra lại cúi đầu ngắm nghía chiếc váy trên người mình một cách nghiêm túc.

Cô kéo vạt váy bên này, xoay người ngắm bên kia, nụ cười hài lòng dần hiện lên trên khuôn mặt.

Lâu lắm rồi cô không mua váy, hình như từ sau năm tám tuổi đến giờ chưa mua cái nào, hay là chín tuổi nhỉ, cô cũng không nhớ rõ nữa.

Nhưng ngay cả bản thân cô cũng không thể phủ nhận, mặc chiếc váy này vào, khí chất cả người như được lột xác hoàn toàn.

“Hắt xì...” Bạch Thanh Hạ bỗng rùng mình, ôm lấy hai vai.

“Lạnh rồi đúng không, thấy được thì lấy cái này, đợi trời nóng hẵng mặc.”

Bạch Thanh Hạ gật đầu, đi vào sau tấm rèm để thay lại quần áo cũ.

Đợi cô thay xong đi ra, vừa định ra quầy thanh toán thì Lục Viễn Thu bất ngờ giật lấy cái túi đựng váy, kéo tay cô chạy thục mạng ra khỏi cửa hàng. Ông chủ đang ngồi cắn hạt dưa nhìn cảnh tượng này mà ngơ ngác chớp chớp mắt.

“Chưa... chưa trả tiền mà!” Bạch Thanh Hạ hoảng hốt kêu lên.

“Không sao, chạy nhanh lên! Ông ấy không đuổi kịp chúng ta đâu!”

Lục Viễn Thu vừa kéo cô chạy vừa cười lớn quay lại hét.

Bạch Thanh Hạ chạy theo cậu, thoáng ngẩn người rồi chợt hiểu ra: “Cậu trả tiền rồi đúng không?”

Lục Viễn Thu dừng lại nhìn cô, cố nhịn cười: “Thông minh đấy, tớ cứ tưởng cậu sợ quá chạy quay lại trả tiền cơ.”

Bạch Thanh Hạ: “Vì cậu sẽ không làm chuyện thất đức như thế.”

Thấy cậu vẫn còn nhịn cười, Bạch Thanh Hạ cạn lời, bước lên đá nhẹ vào chân Lục Viễn Thu một cái, mắng yêu: “Vui lắm hả?”

Lục Viễn Thu ngoan ngoãn lắc đầu: “Không vui...”

Bạch Thanh Hạ lườm cậu một cái, cúi đầu móc tiền trong túi ra, hỏi: “Bao nhiêu tiền?”

“Mấy chục thôi, không đắt đâu, coi như quà tớ tặng cậu. Tớ thích nhìn cậu mặc váy này, đẹp lắm, xinh cực.” Lục Viễn Thu ấn tay cô xuống.

Bạch Thanh Hạ khựng lại, do dự một lát rồi nói: “Vậy được rồi, cảm ơn cậu...”

Lục Viễn Thu cầm lấy cái váy trắng trên tay cô bỏ vào túi, rồi bảo: “Đi, mua thêm cái nữa.”

“Lại mua nữa á?!” Bạch Thanh Hạ hét lên lạc cả giọng.

“Một cái sao đủ mặc.”

Lục Viễn Thu dứt khoát kéo cô đi sang cửa hàng khác, miệng lầm bầm: “Tớ đã để dành đủ tiền mua thêm cái váy nữa cho cậu rồi mà còn không chịu, cái đồ ki bo kẹt xỉ này, vắt cổ chày ra nước.”

Bạch Thanh Hạ lầm bầm: “Tớ không phải đồ ki bo... tớ chỉ thấy quần áo đẹp có một bộ là đủ rồi, thỉnh thoảng dịp quan trọng mặc là được.”

Lục Viễn Thu: “Thế không được, tớ muốn trong cuộc sống hàng ngày lúc nào cậu cũng phải xinh đẹp. Có tớ bảo vệ cậu rồi, từ giờ xinh đẹp là ưu điểm của cậu, việc gì phải giấu giấu giếm giếm?”

Bạch Thanh Hạ không đáp, cứ để mặc Lục Viễn Thu kéo tay đi về phía trước. Cô nhìn cậu thiếu niên đang nghênh ngang bước đi, thần người ra một lúc, rồi khóe miệng không kìm được cong lên.

Lục Viễn Thu bất chợt quay đầu lại, nụ cười trên môi Bạch Thanh Hạ vụt tắt, đôi mắt to tròn long lanh nhìn cậu đầy vẻ mất tự nhiên: “Sao thế?”

Cậu thiếu niên im lặng một lát rồi nói: “Ngày kia là tết Thanh Minh, cậu có đi thăm dì Lạc và anh Nhược An không? Họ an táng ở đâu?”

Bạch Thanh Hạ cúi đầu: “Ở nghĩa trang Hồng Mộc.”

Lục Viễn Thu ngập ngừng một chút rồi nói: “Hôm đó tớ phải về quê ở huyện Quách một chuyến, cậu đợi tớ được không? Tớ muốn đi cùng cậu, đợi tớ về buổi chiều rồi mình cùng đi Hồng Mộc.”

Bạch Thanh Hạ cười đáp: “Được chứ.”

“Ok.”

Tối hôm sau, tại Siêu thị thực phẩm tươi sống Bốn Mùa.

Lục Viễn Thu và Lục Thiên mỗi người bê một chồng giấy tiền vàng mã từ bên ngoài vào siêu thị. Bạch Thanh Hạ đang mặc chiếc áo gilê đỏ đồng phục đi ra, thấy vậy liền chạy ra giúp họ bê nốt chỗ giấy tiền còn lại vào.

“Hôm nay cậu học chưa?” Lúc đi lướt qua Lục Viễn Thu, Bạch Thanh Hạ hỏi theo thói quen.

Lục Viễn Thu: “Học rồi, nay cày hai bộ đề Lý - Hóa - Sinh, mệt phờ râu tôm.”

Bạch Thanh Hạ cười với cậu, không nói gì.

“Thanh minh lất phất mưa phùn...” Lục Thiên đứng ở cửa, nhìn cảnh tượng bên ngoài siêu thị, bỗng lẩm bẩm một câu thơ.

“Vãi chưởng...”

Lục Viễn Thu chống nạnh đứng ở cửa, ngẩng đầu nhìn trời: “Không phải chứ, mưa gì mà mưa bất chợt thế này.”

“Mưa thì mai vẫn phải về thôi, nhanh lên, bê nốt mấy phần của các bác vào đi, kẻo ướt hết.”

Lục Viễn Thu: “Vâng.”

Bạch Thanh Hạ vội vàng lon ton chạy theo sau cậu.

Lục Viễn Thu vừa bê đồ vừa cằn nhằn với cô: “Lần này về quê chắc lại lấm lem hết quần vì bùn đất cho xem... Mai tớ đợi cậu ở đầu ngõ nhé? 1 giờ chiều được không?”

Bạch Thanh Hạ gật đầu: “Được.”

Lục Thiên nhìn cô gái nhỏ, khẽ thở dài, lắc lư cái đầu ngâm nga câu thơ tiếp theo: “Khách đi đường thấm nỗi buồn xót xa~”

Lục Viễn Thu liếc bố, kinh ngạc thốt lên: “Đại văn hào đây rồi!”

Chiều hôm sau.

Lục Viễn Thu về nhà thay bộ quần áo mới, mang theo hai bó hoa, gọi taxi đến đầu hẻm Quế Hoa.

Bạch Thanh Hạ và bố đã đứng đợi ở ven đường đúng giờ hẹn, hai bố con che chung một chiếc ô, đứng lặng lẽ dưới màn mưa lất phất.

Lục Viễn Thu mở cửa xe, vẫy tay gọi họ: “Lên xe đi!”

Bạch Thanh Hạ do dự, đứng bên kia đường gọi với sang: “Chúng mình đi xe buýt đi!”

“Được, cũng được.” Lục Viễn Thu trả tiền taxi rồi xuống xe. Nghĩa trang Hồng Mộc khá xa, chắc Bạch Thanh Hạ sợ tốn tiền taxi.

Thấy cậu xuống xe, Bạch Thanh Hạ vội che ô dắt tay bố sang đường.

“Cậu không mang ô à?”

Cô giơ cao chiếc ô che cho bố và Lục Viễn Thu, nửa người cô bị mưa hắt ướt đẫm.

“Đi vội quá tớ quên mất, cậu che cho chú đi, tớ cũng đang mặc quần áo cũ, về nhà đằng nào chả phải thay.” Lục Viễn Thu vừa nói vừa đẩy chiếc ô về phía hai bố con, rồi giơ một tay lên che chắn cho hai bó hoa trước ngực, cười với họ.

Bạch Thanh Hạ cúi xuống nhìn, rõ ràng quần và giày của Lục Viễn Thu chẳng dính tí bùn nào, nhưng cô không vạch trần cậu. Lúc ba người đi bộ ra bến xe buýt, cô vẫn cố tình nghiêng ô về phía Lục Viễn Thu.

Lên xe buýt, ba người đi xuống hàng ghế cuối. Bạch Thanh Hạ và bố ngồi ghế trước, Lục Viễn Thu ngồi ngay sau lưng họ.

Cậu tựa đầu vào cửa sổ, cúi xuống chỉnh lại những cánh hoa trong lòng một cách cẩn thận.

Nước mưa bò loằng ngoằng trên cửa kính xe như những sợi chỉ trong suốt, cảnh vật bên ngoài trở nên nhạt nhòa. Lục Viễn Thu chỉ thấy những hàng cây xanh thẫm vùn vụt trôi về phía sau.

Bầu không khí có chút trầm lắng, cả ba người đều không nói gì. Thi thoảng Bạch Thanh Hạ lấy khăn giấy lau những giọt nước mưa trên mặt bố, rồi lại lấy giấy quay xuống đưa cho Lục Viễn Thu.

Lục Viễn Thu: “Tớ không cần đâu, lát nữa đằng nào chả ướt.”

Bạch Thanh Hạ kiên quyết nhét giấy vào tay cậu, rồi đứng dậy đóng chặt khe cửa kính bên cạnh Lục Viễn Thu lại.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!