Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11216

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 873

Tập 03 - Chương 262 : Người ấy luôn có cách khiến Bạch Thanh Hạ rơi nước mắt

Chương 262 : Người ấy luôn có cách khiến Bạch Thanh Hạ rơi nước mắt

“Từ từ thôi, không lại ngã.” Tô Tiểu Nhã vội vàng đi phía sau giữ người cho Lục Viễn Thu và Bạch Tụng Triết.

Lục Thiên đi bên cạnh ưỡn ngực ngẩng cao đầu, nụ cười đắc ý nở trên môi. Đây là lần đầu tiên ông xuất hiện ở trường Trung học số 7 sau khi Lục Viễn Thu hoàn lương. Tiếc là buổi họp phụ huynh mà ông mong chờ mãi chưa thấy đâu, lại thấy Lễ trưởng thành đến trước.

“Sao chẳng có ai đến bàn chuyện học hành của con cái với tôi thế nhỉ?” Lục Thiên lầm bầm, quay đầu tìm bóng dáng cô chủ nhiệm Lưu Vi, rồi hỏi con trai: “Lớp con ở đâu?”

“Ở phía trước kia ạ.”

“Đông người quá! Đông người quá!” Bạch Tụng Triết vẫn đang phấn khích vì đông người, cánh tay Bạch Thanh Hạ bị bố lắc qua lắc lại. Cô vội nói: “Được rồi được rồi, bố đừng nói nữa, xong việc con mua chuối cho bố ăn, được không?”

“Một hai ba! Người gỗ!” Bạch Tụng Triết rất nghe lời, lập tức phồng má lên như con cá nóc, ngậm chặt miệng, ánh mắt lấp lánh khát khao được ăn chuối.

Bạch Thanh Hạ bật cười. Lúc này cô quay sang nhìn, thấy Trịnh Nhất Phong đang lững thững đi một mình bên phải.

“Bố cậu đẹp trai thật đấy.” Trịnh Nhất Phong nhận ra ánh mắt của cô, gật đầu mỉm cười.

Bạch Thanh Hạ hơi ngượng, nhưng vẫn vội cúi người đáp: “Cảm ơn cậu.”

Lục Viễn Thu xen vào: “Thấy tự ti chưa hả Trịnh Nhất Phong?”

Trịnh Nhất Phong gật đầu, nghiêm túc đáp: “Tất nhiên rồi, ngoại hình của chú ấy rất nổi bật, đứng trong đám đông nhìn cái là thấy ngay. Chỉ không ngờ đó là bố của bạn Bạch, hai bố con nhìn khá giống nhau, nhất là... đôi mắt.”

Nói xong, cậu ta lại nghển cổ nhìn Bạch Tụng Triết đang ngậm chặt miệng, đá chân đi đều bước như đứa trẻ ngoan để xác nhận lại lần nữa.

Bạch Thanh Hạ lại cúi người cảm ơn: “Cảm ơn cậu!”

Trịnh Nhất Phong cũng lịch sự gật đầu đáp lễ.

Lục Viễn Thu nhìn bên cạnh cậu ta trống huơ trống hoác, hỏi: “Phụ huynh ông đâu?”

Trịnh Nhất Phong cố tỏ ra thoải mái: “Nhà chú hai tôi phải đi dự Lễ trưởng thành của chị họ tớ bên trường số 9 rồi. Tôi có nói với mẹ kế, nhưng chắc bà ấy không đến đâu... Mà thôi kệ, bà ấy có đến hay không thì tôi cũng đã lớn rồi.”

Bạch Thanh Hạ ngẩn ngơ nhìn cậu bạn bên cạnh. Lục Viễn Thu bỗng nói: “Bên tôi hơi thừa phụ huynh, hay là cho ông mượn một người để lấy oai nhé?”

Trịnh Nhất Phong bật cười, xua tay: “Thôi khỏi.”

“Tôi đi trước đây.” Cậu ta nói xong rảo bước đi nhanh về phía trước, như không muốn làm phiền bầu không khí gia đình ở đây.

“Thằng bé đó đẹp trai thế, bố nó đâu?” Tô Tiểu Nhã hỏi Lục Viễn Thu.

Lục Viễn Thu định trả lời thì bên cạnh bất ngờ vang lên một giọng nói: “Lão Trịnh.”

Lục Viễn Thu giật mình quay phắt lại.

Bạch Tụng Triết lại trở về dáng vẻ ngây ngô, nhảy nhót tung tăng về phía trước. Nhưng giọng nói vừa rồi rõ ràng là của ông, hơn nữa lại là giọng nói trầm thấp, đầy từ tính của một người đàn ông trưởng thành chứ không phải giọng ngọng nghịu như trẻ con.

“Vừa nãy có phải bố cậu nói ‘Lão Trịnh’ không?”

Bạch Thanh Hạ ngơ ngác: “Lạc chẩm (Vẹo cổ) á?”

Cô kỳ lạ nhìn cổ bố, không thấy gì bất thường, lại quay sang nhìn Lục Viễn Thu đầy khó hiểu.

Lục Viễn Thu do dự một lát rồi cười: “Không có gì không có gì, chắc tớ nghe nhầm thôi.”

Nghĩ ngợi một chút, cậu vẫn không nhịn được hỏi cô gái nhỏ: “Cậu có quen chú nào họ Trịnh không?”

“Ý cậu là bố Trịnh Nhất Phong á? Tớ không quen.”

“Không phải... người khác cơ?”

“Không có, tớ nhớ bố tớ chỉ có mấy người bạn làm cùng công trường thôi, nhưng tớ không biết họ gì.”

Bạch Thanh Hạ trả lời.

Lục Viễn Thu gật đầu, lúc này mới quay sang trả lời mẹ: “Con không biết, học kỳ này con mới chơi thân với cậu ấy, nhưng chúng con cũng chưa bao giờ nói chuyện về gia đình cả.”

Đúng lúc này, một giọng nói vang lên từ phía bên kia: “Anh Thu!!”

Lục Viễn Thu quay lại, thấy Tào Sảng đang đẩy một chiếc xe lăn đi tới. Trên xe lăn là một người phụ nữ trung niên gầy gò vì bệnh tật lâu ngày, nhưng thần thái và khuôn mặt đều toát lên vẻ hiền hậu.

“Sảng, đây là dì à?”

Lục Viễn Thu bước tới chào hỏi.

“Vâng, đây là mẹ em. Mẹ ơi, đây là anh Thu mà con hay kể với mẹ đấy, lần trước tiền thuốc của mẹ phần lớn là do anh ấy bỏ ra đấy ạ. Anh Thu là đại ca của con, cũng là anh em tốt nhất của con ở trường.”

“Đại ca cái gì, đừng nói linh tinh trước mặt dì.” Lục Viễn Thu cười vỗ đầu Tào Sảng một cái.

Người phụ nữ trên xe lăn đưa tay về phía Lục Viễn Thu. Cậu vội vàng nắm lấy tay dì. Người phụ nữ nắm chặt tay cậu bằng cả hai tay: “Tiểu Thu à, cảm ơn cháu nhé, thằng Sảng ở nhà hay nhắc đến cháu lắm, dì thấy nó sùng bái cháu lắm đấy.”

Tào Sảng đắc ý: “Hề hề, đương nhiên rồi.”

Nói xong cậu ta chạy ra phía sau chào to: “Cháu chào cô chú ạ!”

Lục Viễn Thu thì ngượng ngùng đáp lễ người phụ nữ.

Lục Thiên và Tô Tiểu Nhã không biết Tào Sảng, nhưng cũng rất lịch sự đáp lại: “Ừ ừ, chào cháu.”

Tào Sảng lại nhìn sang Bạch Thanh Hạ và Bạch Tụng Triết bên cạnh. Cậu ta định chào, bỗng thấy Bạch Tụng Triết nhảy nhót tung tăng với vẻ rất trẻ con, mặt mũi thì ngây ngô, Tào Sảng hơi sững lại, rồi hỏi cô gái nhỏ: “Đây là chú à?”

Bạch Thanh Hạ gật đầu: “Ừm.”

Tào Sảng hét to: “Cháu chào chú ạ!”

Bạch Tụng Triết mím chặt môi lắc đầu, không nói gì, vì nói là mất chuối.

Tào Sảng không được đáp lại, nhưng vẫn cười hì hì, quay lại bảo mẹ: “Đi thôi mẹ, sang lớp 19 nào.”

“À mà... Tiểu Như học lớp nào? Mẹ muốn gặp con bé.”

“Cô ấy học lớp 10, có ở đây đâu mà gặp.”

“Hả?! Lớp 10 á?!” Người phụ nữ trên xe lăn ngạc nhiên quay lại nhìn con trai. Tào Sảng chào Lục Viễn Thu một tiếng rồi vội vàng đẩy mẹ đi xa, bóng lưng trông có vẻ hơi quê.

Nhóm Lục Viễn Thu đi đến khu vực lớp 28. Học sinh trong lớp đều đang nói chuyện với phụ huynh của mình, không ai để ý đến Bạch Thanh Hạ.

Cô Lưu đứng phía trước chỉ đạo mọi người xếp hàng sau lớp 27, vỗ tay nói lớn: “Lát nữa đến lượt lớp mình, các em dẫn phụ huynh xếp thành một hàng dọc đi qua ba cánh cổng kia, sau đó tập trung ở sân vận động nhé.”

Cô vừa dứt lời, một giọng nói bất ngờ vang lên giữa đám đông.

“Máy bay!! Hạ Hạ mau nhìn kìa! Nhìn máy bay kìa!”

Bạch Tụng Triết bỗng nhiên nhảy cẫng lên chỉ tay vào chiếc máy bay trên trời, rồi quay sang chia sẻ niềm vui với con gái.

Mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía này với vẻ ngạc nhiên, kể cả học sinh và phụ huynh lớp khác. Giọng điệu trẻ con của Bạch Tụng Triết quá gây chú ý.

“Vãi chưởng! Có máy bay thật kìa! To thế!” Lục Viễn Thu vội vàng chạy tới, đặt tay lên trán che nắng, nghiêm túc nhìn theo hướng ngón tay Bạch Tụng Triết chỉ lên trời.

Bạch Thanh Hạ ngẩn ngơ nhìn cậu thiếu niên bên cạnh, sau đó cô cũng mỉm cười ngẩng đầu lên, nghe lời bố nhìn theo chiếc máy bay đang rạch ngang bầu trời xanh thẳm, để lại tiếng gầm rú ầm ầm trên đầu.

“Vù ~ vù ~ vù ~”

Ở khu vực lớp 28, Bạch Tụng Triết bỗng dang hai tay, miệng bắt chước tiếng máy bay, vui vẻ chạy vòng quanh Lục Viễn Thu và Bạch Thanh Hạ.

“Chú ơi, từ từ thôi, không ngã bây giờ! Máy bay bay mất rồi!”

Lục Viễn Thu hét lên, lao tới ôm lấy người Bạch Tụng Triết từ phía sau. Hai chú cháu cười đùa vui vẻ giữa chốn đông người, nhìn qua là biết thân thiết đến mức nào.

Bạch Thanh Hạ nhìn góc nghiêng khuôn mặt cậu thiếu niên, trong lòng dâng lên một luồng hơi ấm vô tận. Cô cắn môi, hốc mắt ươn ướt. Cậu ấy luôn có cách khiến cô rơi nước mắt, rất nhiều lần, rất nhiều lần.

“Bố ơi, từ từ thôi, cẩn thận ngã!”

Cô gái nhỏ cuối cùng cũng trút bỏ được lớp vỏ bọc cuối cùng, lớn tiếng nói lên trước mặt các bạn cùng lớp.

“Có tớ ở đây rồi, không sao đâu.” Lục Viễn Thu quay lại cười với cô.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!