Chương 263 : Tại sao cô ấy lại quan tâm Trịnh Nhất Phong đến thế?
“Con xem bố con hôm nay vui chưa kìa.” Tô Tiểu Nhã bước đến bên cạnh Bạch Thanh Hạ, dịu dàng xoa đầu cô gái nhỏ.
“Vâng ạ.” Bạch Thanh Hạ gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn dán chặt vào Lục Viễn Thu, như thể ngắm bao nhiêu cũng không đủ.
Thấy hốc mắt cô gái nhỏ vẫn còn ươn ướt, Tô Tiểu Nhã mỉm cười choàng tay ôm vai cô, khẽ lay lay. Bạch Thanh Hạ quay sang nhìn bà, đáp lại bằng một nụ cười chân thành.
Những ánh mắt soi mói xung quanh dần chuyển từ kinh ngạc sang ôn hòa hơn. Các phụ huynh ban đầu còn thắc mắc, giờ đã quay sang con mình dặn dò những lời động viên khích lệ.
Học sinh lớp 12-28 cuối cùng cũng hiểu "Gấu Ngốc" mà Bạch Thanh Hạ nhắc đến trong bài thuyết trình hôm nọ là ai.
Nhưng họ không hề thấy Bạch Tụng Triết có điểm gì đáng chê trách. Tuy là người đặc biệt, nhưng ông có ngoại hình rất nổi bật, lại vô cùng nhiệt tình. Từng cử chỉ, hành động của ông đều toát lên bốn chữ "ngây thơ, trong sáng".
Nhìn qua, chẳng có điểm nào đáng để người ta chê cười hay ghét bỏ cả.
Hơn nữa, ông ấy còn mặc vest chỉnh tề, bố mình còn chẳng mặc vest...
Đó là suy nghĩ chung của hầu hết mọi người lúc này. Họ thậm chí còn ghen tị với bầu không khí hòa thuận giữa hai gia đình Lục Viễn Thu và Bạch Thanh Hạ.
Và giờ thì họ cũng hiểu tại sao Bạch Thanh Hạ và Lục Viễn Thu - hai con người ban đầu chẳng có chút liên quan nào lại trở nên thân thiết đến vậy.
Trịnh Nhất Phong đứng ở góc quan sát cảnh tượng này, trên môi nở một nụ cười nhẹ.
Chợt cậu thở dài.
Điện thoại im lìm, không có động tĩnh gì. Nếu mẹ kế đến, chắc chắn bà ấy sẽ gọi cho cậu.
“Phụ huynh chưa đến à?” Một giọng nói bất ngờ vang lên bên cạnh.
Trịnh Nhất Phong giật mình quay phắt lại, vẻ mặt thoáng chút hoảng hốt. Nhìn thấy người phụ nữ vừa xuất hiện, cậu chạm mắt cô một cái rồi vội lảng đi chỗ khác, cười gượng gạo gật đầu: “Vâng.”
Tô Diệu Diệu khoanh tay trước ngực, cau mày: “Hơi quá đáng rồi đấy...”
Cô nhìn về phía cô Lưu đang đứng đằng xa, vẻ mặt trầm ngâm, rồi quay sang nói với Trịnh Nhất Phong: “Lễ trưởng thành quan trọng thế này sao lại không đến chứ? Hay là để cô Lưu gọi điện cho phụ huynh em nhé?”
Trịnh Nhất Phong lặng lẽ lắc đầu.
“Hay là để cô gọi cho?” Tô Diệu Diệu lại nói, tay đã rút điện thoại ra.
Trịnh Nhất Phong vẫn lắc đầu, nhưng lần này cậu quay sang nhìn thẳng vào mắt Tô Diệu Diệu.
Người phụ nữ nhíu mày: “Cô biết em rất để tâm chuyện phụ huynh có đến hay không, lúc nãy cô để ý thấy em đứng đợi ở cổng trường lâu lắm rồi.”
“Em không để tâm.”
“Em còn già mồm.”
“Tại sao cô lại để ý thấy em đứng đợi ở cổng trường lâu lắm rồi?” Trịnh Nhất Phong vặn lại cực nhanh.
Tô Diệu Diệu khựng lại một giây, người phụ nữ có khuôn mặt ngọt ngào khẽ nhếch mép: “...Thì em đứng lù lù ở đấy, cô nhìn cái là thấy ngay.”
Trịnh Nhất Phong mặt tỉnh bơ, đốp chát lại không chút kiêng nể: “Em cố tình chọn đứng ở góc khuất, chính là không muốn ai nhìn thấy em đang đợi phụ huynh. Trừ khi cô để ý em đi về phía đó ngay từ đầu, và còn tìm góc độ quan sát em rất lâu, nếu không cô sẽ không biết em đã đứng đó rất lâu mà không di chuyển.”
Tô Diệu Diệu ngẩn người nhìn cậu học trò, nhất thời bị vặn họng đến cứng họng.
Ờ ha... đúng là thế thật.
Cô cũng chẳng hiểu tại sao mình lại quan tâm đến Trịnh Nhất Phong nhiều đến thế...
“Cái cậu học trò này...” Tô Diệu Diệu cạn lời, quay mặt đi chỗ khác, bực bội xoay người: “Tùy em đấy.”
Trịnh Nhất Phong khó hiểu nhìn theo bóng lưng Tô Diệu Diệu bỏ đi, nhớ lại lời Bạch Thanh Hạ hôm nọ nói "cô ấy sẵn sàng làm mọi thứ".
Cảm giác này... không giống lắm nhỉ.
Cậu thiếu niên khẽ cau mày, xoa cằm, bỗng nhiên thấy hơi khó hiểu.
Việc đi qua ba cánh cổng "Thành" đã đến lượt lớp 27.
Trong hàng ngũ lớp 28, Bạch Thanh Hạ và Bạch Tụng Triết đứng đầu, gia đình Lục Viễn Thu đứng ngay sau. Tô Tiểu Nhã khoác tay con trai, Lục Viễn Thu đứng giữa. Lục Thiên định khoác tay con trai ở bên còn lại thì bị cậu gạt phắt đi: “Hai bố con mình lát nữa đi cứ đi thôi, khoác tay làm gì, trông gay bỏ xừ.”
Tô Tiểu Nhã cười khúc khích.
Lục Thiên nhếch mép, trừng mắt nhìn con trai: “Cái đệch...”
Ông bỗng im bặt khi thấy đôi mắt to tròn long lanh của Bạch Thanh Hạ ở hàng trên đang quay lại nhìn.
Lục Thiên nuốt nước bọt, kéo dài giọng: “...kim tự tháp ở Ai Cập vé vào cửa bao nhiêu tiền nhỉ?”
Lục Viễn Thu cười khẩy: “Bố đi hỏi Pharaoh ấy.”
Bạch Thanh Hạ quay đầu lên, ánh mắt ngây thơ thánh thiện khiến người ta không nỡ làm vấy bẩn ấy biến mất. Lục Thiên lập tức đá vào mông con trai một cái.
“Bố làm cái gì đấy?!”
“Đệch——”
Lục Thiên lại im bặt, vì lại thấy ánh mắt tò mò long lanh của Bạch Thanh Hạ quay xuống. Ông đành quay mặt đi, nuốt cục tức cùng câu chửi thề “ực” một cái vào bụng.
Lục Viễn Thu cười gian, ghé sát vào bố, lắc lư cái đầu: “Về nhà con tra giá vé máy bay cho bố nhé? Bó tay với bố thật đấy.”
Lục Thiên chán chẳng buồn nói, cũng lười mở miệng.
Tô Tiểu Nhã lườm chồng: “Vô văn hóa nó thế đấy, mở mồm ra là chửi thề.”
Lục Thiên: “Vô văn hóa thì sao? Hồi xưa ai làm ảnh hưởng đến việc học của tôi hả?”
Tô Tiểu Nhã trừng mắt, tát yêu vào đầu chồng một cái rõ kêu: “Có phải ông bắt chuyện với tôi trước không?”
Lục Viễn Thu mặc kệ bố mẹ cãi nhau, cậu để ý thấy Trịnh Nhất Phong vẫn đứng một mình bên cạnh, trông lẻ loi vô cùng.
Đúng lúc này, Tô Diệu Diệu bất ngờ đi tới đứng cạnh Trịnh Nhất Phong. Cảnh tượng này không chỉ khiến Trịnh Nhất Phong ngẩn người mà Lục Viễn Thu cũng trố mắt ra nhìn.
Thấy ánh mắt ngạc nhiên của cậu học trò hướng về phía mình, Tô Diệu Diệu vội chỉ vào cánh cổng thứ ba "Cổng Thành Công", nói: “Ở kia có người quay phim đấy, em đi một mình lầm lũi qua đó trông xấu hổ chết đi được. Bao nhiêu người nhìn vào, em không thấy ngại à?”
Trịnh Nhất Phong: “Cô...”
Tô Diệu Diệu bất lực nói: “Cô nói với cô Lưu rồi, cô ấy bảo cô đi cùng em một đoạn.”
Trịnh Nhất Phong: “Ồ.”
Cậu thu hồi tầm mắt, khóe miệng khẽ cong lên.
Lúc này, cậu quay sang nhìn Bạch Thanh Hạ. Cô gái nhỏ đang mỉm cười với cậu, Trịnh Nhất Phong cũng đáp lại bằng một nụ cười ngầm hiểu ý.
Lớp 27 đi xong, đến lượt lớp 28.
Từng cặp phụ huynh và học sinh khoác tay nhau bước qua Cổng Trưởng Thành, rồi đến Cổng Thành Tài, và cuối cùng là Cổng Thành Công. Họ mỉm cười vẫy tay chào trước ống kính máy quay.
“Đến lượt mình rồi, đi thôi.”
Thấy người phía trước bắt đầu đi, Bạch Thanh Hạ vội vàng khoác tay bố bước theo. Phía sau, ba người nhà Lục Viễn Thu cũng nhanh chóng bám sát. Lục Viễn Thu chìa tay về phía bố: “Nào, khoác vào, thấy con chiều bố chưa!”
Lục Thiên cười khẩy một tiếng. Ba người khoác tay nhau, Lục Viễn Thu ở giữa nghênh ngang bước theo sau Bạch Thanh Hạ.
“Bóng bay!” Bạch Tụng Triết nhảy cẫng lên dưới cổng chào, vui vẻ chỉ vào chùm bóng bay buộc trên khung cửa.
Bạch Thanh Hạ cười đưa tay chạm nhẹ vào quả bóng. Thấy bố cũng định với tay chạm vào, cô sợ hãi vội kéo ông sang một bên.
Họ bước qua Cổng Thành Công, lưu lại những hình ảnh quý giá trước ống kính ở cánh cổng cuối cùng.
Trịnh Nhất Phong vừa định bước theo sau, cánh tay bất ngờ bị ai đó khoác lấy. Người phụ nữ có khuôn mặt ngọt ngào mỉm cười rạng rỡ khoác tay cậu bước về phía trước.
Trịnh Nhất Phong không dám quay đầu lại. Cậu nhìn ba chữ “Cổng Trưởng Thành” ngày càng gần, bất giác cũng nở một nụ cười.
Cảm giác trưởng thành, cũng thật tuyệt.
(Lời tác giả:) Tối nay chẳng biết ăn phải cái gì mà đau bụng, buồn nôn quá. Tết nhất ăn uống linh tinh dễ đau bụng thật, mọi người chú ý sức khỏe nhé.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
