Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 10996

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 870

Tập 03 - Chương 264 : Tiếng tim vỡ vụn

Chương 264 : Tiếng tim vỡ vụn

Lưu Vi nhìn theo bóng lưng của Trịnh Nhất Phong, không khỏi nhíu mày. Học sinh nào lớp 28 cũng có phụ huynh đi cùng, chỉ mình em ấy là không.

Sau khi Trịnh Nhất Phong đạt thành tích hạng hai toàn khối, Lưu Vi cũng đã thông báo cho mẹ kế của cậu, nhưng người phụ nữ này trả lời qua điện thoại bằng giọng điệu lạnh lùng, không chút cảm xúc, khiến cô nghe mà khó chịu trong lòng.

Cũng may cô Tô tinh tế, không để Trịnh Nhất Phong phải lẻ loi đi qua các cánh cổng.

Lưu Vi rút điện thoại ra, do dự một lát rồi lại cất vào. Vừa quay người lại, cô bất ngờ nhìn thấy một người phụ nữ mặc áo khoác gió màu đỏ đang chạy chậm vào sân vận động.

Người phụ nữ có làn da trắng trẻo, mái tóc xoăn sóng lớn được chăm chút kỹ càng, dung mạo xinh đẹp. Dựa vào ấn tượng của lần gặp mặt thoáng qua trước đó, Lưu Vi nhận ra ngay đây chính là mẹ kế của Trịnh Nhất Phong, Diệp Hủy.

Cô hơi ngạc nhiên, vội vàng bước tới đón: “Mẹ Trịnh Nhất Phong đấy à? Tôi còn tưởng chị không đến cơ!”

Người phụ nữ mặc áo gió đỏ chống tay bên hông thở hổn hển: “Tôi... tôi...”

Cô ngẩng đầu lên, vừa vặn nhìn thấy cảnh Trịnh Nhất Phong bước qua “Cổng Thành Công”, bên cạnh còn có một người phụ nữ trẻ trung đang khoác tay cậu.

Diệp Hủy sững người, rồi bật cười nhẹ một tiếng: “Công cốc rồi nhỉ...”

Lưu Vi vội kéo tay cô: “Không công cốc đâu, không công cốc đâu, tiếp theo còn phần phụ huynh cùng con nghe lãnh đạo nhà trường và đại diện học sinh phát biểu nữa mà.”

Diệp Hủy nhìn chằm chằm vào bóng lưng Trịnh Nhất Phong một lúc lâu, rồi lắc đầu: “...Thôi khỏi, dù sao phần quan trọng nhất cũng có người đi cùng nó rồi. Tôi còn công việc phải làm, tôi về trước đây.”

“Ơ? Mẹ Trịnh Nhất Phong!”

Lưu Vi thấy lạ, theo lời Trịnh Nhất Phong kể thì mẹ kế cậu đâu có đi làm...

“Mẹ Trịnh Nhất Phong! Thế để lát nữa tôi nhắn lại với em ấy là chị đã đến nhé!”

Diệp Hủy nghe vậy quay lại, ngập ngừng cười gượng: “...Thôi khỏi cô Lưu ạ, tôi có làm được gì đâu. Thấy nó vui vẻ là được rồi... Tôi đi đây, phiền cô sắp tới ở trường để ý đến nó giúp tôi với.”

Nói xong, cô quay lưng bước đi với vẻ mặt phức tạp, rảo bước thật nhanh về phía cổng trường.

Lưu Vi đứng chôn chân tại chỗ một hồi lâu.

Cô bỗng nhận ra, hoàn cảnh mỗi gia đình không thể đánh giá phiến diện qua vẻ bề ngoài.

Câu nói “mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh” dường như ngày càng thấm thía...

Lưu Vi thở dài, quay người đi về phía khu vực tập trung của lớp.

Phụ huynh và học sinh đều đã ngồi vào những dãy ghế được sắp xếp sẵn trên sân. Bạch Thanh Hạ ngồi cạnh bố, cúi đầu nhẩm lại bài phát biểu trên tay.

“Lạnh quá, lạnh quá.” Lục Viễn Thu ngồi phía sau cười khà khà, luồn bàn tay lạnh ngắt vào cổ áo Bạch Thanh Hạ, làm cô gái phía trước rụt cổ lại vì lạnh.

“Mày làm cái trò gì đấy?!” Lục Thiên tát thẳng một cái vào đầu Lục Viễn Thu.

Lục Viễn Thu lập tức ngoan như cún ←_←.

Bạch Thanh Hạ quay lại, ném cho cậu ánh mắt “đáng đời”.

Lúc này, Lưu Vi đi đến chỗ Trịnh Nhất Phong, cúi xuống thì thầm vào tai cậu: “Mẹ em vừa đến đấy, nhưng thấy em xong việc rồi, hình như bà ấy bận lắm nên lại đi rồi.”

“Hả?” Trịnh Nhất Phong quay ngoắt lại đầy bất ngờ.

Lưu Vi gật đầu: “Thật đấy.”

Trịnh Nhất Phong vẫn giữ nguyên vẻ mặt ngạc nhiên, động tác quay đầu khựng lại rất lâu.

Cô vỗ vai cậu hai cái rồi đi lên phía trước.

Trịnh Nhất Phong quay đầu lại, lấy điện thoại ra, cúi đầu nhìn cái tên trong danh bạ chưa bao giờ đổi: Mẹ.

Cậu thiếu niên do dự một lát rồi bấm gọi, áp điện thoại lên tai.

“Tút —— tút —— tút ——”

Không ai bắt máy.

Trịnh Nhất Phong bỏ điện thoại xuống, vẻ mặt trầm ngâm.

Rất nhanh sau đó, bài phát biểu của lãnh đạo nhà trường kết thúc. Lục Viễn Thu ngồi phía sau vừa bóp vai cho Bạch Thanh Hạ vừa cổ vũ: “Cậu là giỏi nhất, Bạch Thanh Hạ cố lên, cậu là béo nhất.” (Chơi chữ: Giỏi nhất - Bàng (棒) và Béo nhất - Bàn (胖) phát âm gần giống nhau).

Cơ thể mảnh khảnh của cô gái nhỏ bị cậu lắc lư qua lại, nhưng mắt vẫn dán chặt vào bản thảo.

Lúc này trên đài vang lên tiếng mời đại diện học sinh lên phát biểu, tiếng vỗ tay rào rào xung quanh. Bạch Thanh Hạ mặt đỏ bừng đứng dậy, cúi đầu đi về phía bục chủ tịch.

Bạch Tụng Triết định đứng lên đi theo con gái thì bị Lục Viễn Thu ấn xuống: “Ấy chú ơi! Chú không cần đi đâu!” Cậu vội vàng dịch lên một ghế, ngồi vào chỗ Bạch Thanh Hạ vừa ngồi để trông chừng Bạch Tụng Triết.

Đứng trên bục chủ tịch, nhìn biển người đông nghịt trước mắt, Bạch Thanh Hạ cúi đầu đọc theo bản thảo, giọng nói run run được khuếch đại qua micro nghe rất rõ ràng.

“...Đối với bản thân, chúng ta phải học cách quy hoạch cuộc đời, từ việc chọn chuyên ngành đại học, đến xác định phương hướng nghề nghiệp...”

“...Người làm nên nghiệp lớn xưa nay, không chỉ có tài năng xuất chúng, mà còn phải có ý chí kiên định bất khuất...”

“...Đối với gia đình, chúng ta phải biết ơn và báo đáp, cha mẹ đã vì chúng ta mà vất vả nửa đời, tóc xanh hóa bạc...”

...

Lục Thiên ngồi dưới nghe mà không khỏi cảm thán: “Tiểu Hạ nói hay thật đấy...”

Lục Viễn Thu: “Bài của trường đưa cho cậu ấy đọc đấy bố.”

Lục Thiên: “...”

Nhìn vẻ mặt cạn lời của ông bố, Lục Viễn Thu suýt bật cười.

Lục Thiên nói tiếp: “Nhưng nội dung bài này viết hay thật.”

Lục Viễn Thu bồi thêm một câu: “Thì thế trường mới cho cậu ấy đọc trước toàn trường chứ, tuyên ngôn trưởng thành thực sự của bọn con mà nói ra thì người lớn các bố nghe xong có mà ngất.”

Lục Thiên: “Ví dụ?”

Lục Viễn Thu quay sang nhìn bố, bất ngờ giơ tay phải lên hét lớn: “Cuối cùng cũng được ra quán net quẩy rồi anh em ơi hú hú!!”

Đám Chung Cẩm Trình, Cao Cường nghe vậy lập tức hùa theo, đám con trai xung quanh cười ồ lên.

Một phút sau.

Lục Viễn Thu bị Lưu Vi bắt đứng phạt ở cuối lớp và nghe giáo huấn trực tiếp.

Quay lại nhìn thằng con trời đánh, Tô Tiểu Nhã không nhịn được càm ràm Lục Thiên: “Cái nết này chẳng biết giống ai...”

Lục Thiên vừa nãy còn cười hớn hở, nghe câu này xong nụ cười tắt ngấm.

Cúi gằm mặt đi từ trên bục xuống, Bạch Thanh Hạ về lại chỗ ngồi, khuôn mặt vốn trắng trẻo giờ đỏ bừng. Được Tô Tiểu Nhã giơ ngón cái khen “Giỏi lắm”, cô lại ngượng ngùng mỉm cười.

Lễ trưởng thành dần kết thúc trong không khí náo nhiệt. Bạch Thanh Hạ tiễn bố ra cổng trường cùng cô chú Lục, còn Lục Viễn Thu thì bị Chung Cẩm Trình lôi đi xềnh xệch.

“Làm gì đấy?”

“Làm gì là làm gì? Mất trí nhớ nhanh thế, đi xem Cao Cường thực hiện giai đoạn một của Kế hoạch Người lớn chứ còn gì nữa!” Chung Cẩm Trình hạ giọng thì thầm.

Hai người đứng từ xa, nhìn Cao Cường tay cầm một phong thư, rón rén tiến lại gần vị trí của Trần Phi.

Lục Viễn Thu ngơ ngác: “Không phải chứ anh bạn, đàn ông con trai ai lại đi đưa thư tình, phèn vãi chưởng. Lễ trưởng thành thế này tặng hoa tỏ tình còn hơn.”

Chung Cẩm Trình cười hì hì, chắc cũng nghĩ y hệt.

Đúng lúc này, một bóng người bất ngờ xuất hiện chắn trước mặt, che khuất tầm nhìn của hai người. Là Trịnh Nhất Phong.

Lục Viễn Thu xua tay: “Đừng che đừng che, đang xem kịch hay.”

Chung Cẩm Trình thì nhe răng trợn mắt lao vào cậu ta: “Thằng kia, mày làm thế nào dụ dỗ được cô Tô khoác tay đi cùng thế hả?! Tức chết tao rồi!”

Trịnh Nhất Phong mặt tỉnh bơ: “Tôi có nói gì đâu, cô ấy tự nguyện đấy chứ.”

“Rắc!”

Lục Viễn Thu nghe thấy tiếng trái tim ai đó vỡ vụn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!