Chương 261 : Bay lên nào!
“Được.”
Bạch Thanh Hạ đứng dậy đi theo sau Lục Viễn Thu, nhưng đúng lúc này Chung Cẩm Trình và Cao Cường bất ngờ quàng cổ lôi cậu sang một bên. Cảnh tượng này khiến Bạch Thanh Hạ ngớ người. Lục Viễn Thu vội vẫy tay ra hiệu bảo cô đi xuống trước.
Bạch Thanh Hạ gật đầu, nhưng lúc đi xuống cầu thang vẫn cứ một bước đi ba bước ngoái đầu lại nhìn cậu.
“Làm cái gì đấy?” Lục Viễn Thu hỏi hai thằng bạn.
Chung Cẩm Trình cười gian: “Hôm nay là Lễ trưởng thành đấy, không làm chuyện gì ra hồn thì sao xứng với cái lễ này? Thằng Cường đang tính làm một vụ động trời.”
Lục Viễn Thu: “Động trời cái gì? Mày định đánh chiếm huyện Bình An à?” (Câu nói viral từ phim Lượng Kiếm)
Cao Cường: “...”
Cậu chàng đứng xoắn xuýt bên cạnh không nói gì, còn Chung Cẩm Trình thì cười hô hố.
Cao Cường: “Đừng nghe nó chém gió, nó đang tính hôn trộm lên má con gái nhà người ta một cái rồi chạy biến, trong đầu cái thằng chó này cả ngày chỉ toàn mấy thứ đen tối đấy thôi.”
Chung Cẩm Trình phản bác: “Hôn một cái chỉ là giai đoạn hai của kế hoạch thôi, ai bảo mày nhảy bổ vào làm luôn? Giai đoạn một chẳng phải là tỏ tình với người mày thầm thương trộm nhớ à?”
Cao Cường nghe xong gãi đầu, mặt lại đỏ bừng lên.
Lúc này Trịnh Nhất Phong bất thình lình xuất hiện bên cạnh, dường như nghe được câu nói của Chung Cẩm Trình nên cũng tò mò nhìn sang.
Chung Cẩm Trình thấy thế vội xua tay: “Đi đi đi, đừng có nghe lén! Mày bị tao gạch tên khỏi Liên minh Người lớn rồi! Cái đồ ngốc này, có cô Tô xinh đẹp như thế mà không dám ra tay, bố mày khinh! Khinh! Khinh!”
Trịnh Nhất Phong nghe xong liếc nhìn cậu ta đầy khinh bỉ rồi bỏ đi với vẻ mặt "không thèm chấp".
Chung Cẩm Trình vẫn lầm bầm: “Tại sao hôm đó cô Tô lại bôi bánh kem lên mặt mày chứ, tao cầu xin cô mấy lần mà cô có thèm bôi tao đâu...”
“Ơ...” Lục Viễn Thu ngẩn người nhìn cậu ta, định nói "bạn à không đến mức đấy đâu", nhưng nhớ lại hôm đó mình cũng năn nỉ Bạch Thanh Hạ bôi bánh kem lên mặt mình mà cô ấy không thèm... Trong khoảnh khắc, Lục Viễn Thu cảm thấy mình và Chung Cẩm Trình tỏa ra cái mùi biến thái y hệt nhau.
Điều này khiến cậu thấy mình thật kinh tởm.
À khoan, suýt quên, Lục Viễn Thu vội quay sang Cao Cường: “Mày có người trong mộng á? Sao tao không biết?”
Vãi chưởng, cái thằng đầu sỏ khiến ông đây trọng sinh này hồi cấp ba lại có người thương thầm trộm nhớ á?
Giấu kỹ thật đấy, quen nhau đến tận hơn ba mươi tuổi đầu mà ông đây vẫn không biết chuyện này.
“Mày không biết á? Nó có đấy! Tao nói được không?” Chung Cẩm Trình nhìn Cao Cường.
Cao Cường thở dài, dửng dưng nói: “Đằng nào cũng sắp tốt nghiệp rồi, nói đi, nhưng chỉ ba đứa mình biết thôi nhé, cấm nói với ai.”
“Ok.” Chung Cẩm Trình hạ giọng, nói với Lục Viễn Thu: “Trần Phi đấy, thằng Cường thích thầm Trần Phi từ lâu rồi.”
Lục Viễn Thu trố mắt nhìn Cao Cường.
Cậu ta ném cho Lục Viễn Thu một ánh mắt ngượng ngùng, lại gãi đầu: “Đừng nói nhé, cấm nói với ai...”
Lục Viễn Thu vẫn chưa hết sốc, cậu ôm trán hỏi: “Không phải... mày với Trần Phi có dây mơ rễ má gì đâu? Tao nhớ là hai đứa mày chưa nói với nhau câu nào cơ mà.”
Cao Cường ngượng nghịu: “Chính vì thích nên mới không dám nói chuyện đấy, cả lớp này ai tao cũng nói chuyện rồi, kể cả Bạch Thanh Hạ, duy chỉ có mỗi cậu ấy là tao chưa nói câu nào.”
Hai cái đứa mồm to nhất lớp này lại chưa từng nói chuyện với nhau... Lục Viễn Thu liên tưởng đến điều này mà thấy thật khó tin.
Chung Cẩm Trình cười hì hì: “Tao tự phát hiện ra đấy. Lần trước thấy Trần Phi nói chuyện với thằng Cường về bài tập, thằng Cường còn chẳng dám nhìn người ta, mặt đỏ tưng bừng, lắp ba lắp bắp, khác hẳn cái bộ dạng thường ngày, thế là tao đoán ra ngay.”
Lục Viễn Thu nhìn bóng lưng Bạch Thanh Hạ đã đi xa, vội nói: “Thế thì mày tỏ tình đi, nói với tao làm gì?”
Chung Cẩm Trình nhướn mày: “Vì mày là người thực hiện giai đoạn hai của Kế hoạch Người lớn.”
Quá nhiều thông tin, Lục Viễn Thu xử lý không kịp... “Kế hoạch Người lớn? Giai đoạn hai? Mày đang nói cái quái gì thế?”
Cao Cường đỏ mặt giải thích: “Giai đoạn hai là sau khi tỏ tình xong thì hôn lên má bạn nữ một cái. Mày chẳng phải đã thành đôi với Bạch Thanh Hạ rồi sao? Có thể trực tiếp thực hiện giai đoạn hai luôn.”
“...Thôi tao đi đây, chúng mày ở lại mà thực hiện kế hoạch đi nhé, ấu trĩ vãi chưởng.” Lục Viễn Thu nói xong quay lưng bỏ đi.
Vừa đi được hai bước, cậu lại quay đầu, tò mò hỏi: “Giai đoạn ba là gì?”
Cao Cường và Chung Cẩm Trình ngẩn ra.
Cao Cường đáp: “Giai đoạn ba của Kế hoạch Người lớn chỉ có mỗi thằng Chung dám làm thôi.”
Nghe vậy, Chung Cẩm Trình khum năm ngón tay lại, chừa một lỗ hổng trong lòng bàn tay, lắc lên lắc xuống, cười hề hề với Lục Viễn Thu.
Nhưng ngay sau đó cậu ta lại ỉu xìu: “Nhưng giai đoạn một của tao đã bị thằng Trịnh Nhất Phong nẫng tay trên rồi.”
Lục Viễn Thu không nhịn được cười khẩy.
Cậu chỉ biết rất nhiều “Kế hoạch Người lớn” sẽ chết yểu ngay từ giai đoạn một, tất nhiên, điều này thường xảy ra ở thời thanh xuân.
Người lớn thực sự thì thường bắt đầu luôn từ giai đoạn ba, chỉ có điều ở cái tuổi này mọi người còn ngây thơ lắm, ngay cả Chung Cẩm Trình bây giờ cũng chỉ dám tâm sự với Ngũ cô nương thôi.
Thế hệ 2k sau này sẽ khác lắm đấy... Lục Viễn Thu thầm cảm thán trong lòng.
Thấy xung quanh không còn ai, ba người lập tức phi xuống lầu chạy ra sân vận động.
...
Trên sân vận động, lãnh đạo nhà trường đang cầm micro chỉ huy học sinh và phụ huynh. Lục Viễn Thu nhìn sang đường chạy bên phải, nơi đặt ba cánh cổng lớn màu đỏ, trên mỗi cổng đều có ba chữ vàng.
Cổng thứ nhất: Cổng Trưởng Thành.
Cổng thứ hai: Cổng Thành Tài.
Cổng thứ ba: Cổng Thành Công.
Đường chạy phía gần tòa nhà giảng đường đã chật kín phụ huynh và học sinh. Nghe theo hiệu lệnh, học sinh đang dẫn phụ huynh về khu vực tập trung của lớp mình.
Lục Viễn Thu liếc mắt cái là thấy ngay Bạch Tụng Triết. Mặc vest vào, cộng thêm chiều cao và ngoại hình nổi bật, ông thực sự rất hút mắt.
“Hạ Hạ! Đông người quá! Đông người quá!” Bạch Tụng Triết được Bạch Thanh Hạ khoác tay, lúc này đang phấn khích nhảy nhót trong đám đông như một đứa trẻ.
Bạch Thanh Hạ đáp: “Vâng, chúng ta nói bé thôi bố nhé, đừng làm phiền người khác.”
Nói xong cô khẽ thở ra một hơi, quay đầu tìm kiếm bóng dáng Lục Viễn Thu. May mà có cô Tô và chú Lục ở bên cạnh nên cô cũng tự nhiên hơn nhiều, nhưng cô vẫn cần Lục Viễn Thu, rất cần.
Đã có khá nhiều người nhìn về phía cô, ai nấy đều ném tới ánh mắt vô cùng kinh ngạc. Khung cảnh xung quanh không còn hài hòa như trong lớp học hôm nọ, nhưng Bạch Thanh Hạ vẫn kiên định, cố chấp, nghiêm túc khoác chặt lấy tay bố.
Bố tớ có hơi khác mọi người một chút, nhưng ông ấy vẫn là người bố độc nhất vô nhị của tớ, không ai có thể thay thế...
Trước đây không buông tay, bây giờ càng phải nắm chặt hơn.
Cô gái nhỏ thầm nhủ trong lòng, bỗng nghe thấy một giọng nói vang lên từ bên cạnh.
“Đến muộn rồi đến muộn rồi!”
Lục Viễn Thu chạy đến bên còn lại của Bạch Tụng Triết, cậu lập tức khoác lấy cánh tay kia của ông, rồi cười tươi ưỡn thẳng lưng lên.
“Hả?!”
“Hả hả hả?!”
Bạch Tụng Triết cũng vội vàng ưỡn thẳng lưng theo. Hai chú cháu nhìn nhau trân trối, như đang thi xem ai thẳng lưng hơn ai.
Bạch Thanh Hạ nhìn sang cậu thiếu niên ở bên kia, như bị lây, lưng cô cũng tự động thẳng tắp theo hai người họ.
“Thu Thu!” Bạch Tụng Triết hét lớn, vẻ mặt đầy kích động.
Lục Viễn Thu đáp nhẹ nhàng: “Dạ, con đây chú ơi.”
Hét gọi Lục Viễn Thu xong, ông lại nhìn sang con gái, hét to: “Hạ Hạ!”
Bạch Thanh Hạ cũng nhẹ nhàng đáp: “Dạ, bố...”
“Bay lên nào!” Bạch Tụng Triết được hai người khoác tay, lại nhảy cẫng lên giữa đám đông.
Lục Viễn Thu cũng nhảy theo ông. Bạch Thanh Hạ đứng bên cạnh nhún vai, nhìn hai chú cháu mà cười không ngớt.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
