Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11216

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 873

Tập 02 - Chương 162 : Tìm người trong mưa

Chương 162 : Tìm người trong mưa

Làng trong phố, hẻm Quế Hoa.

Trong căn phòng trọ chật hẹp, chiếc bàn ăn được dựng đứng lên dựa vào tường, nhường chỗ trống cho khu vực giữa nhà.

Bạch Thanh Hạ vén tấm rèm lên, liếc nhìn cái chậu hứng nước dưới trần nhà. Tốc độ nhỏ giọt nhanh hơn mấy ngày trước, dù sao thì trần nhà và sân thượng chỉ cách nhau một bức tường, mà nước đọng trên sân thượng hôm nay nhiều hơn hẳn.

Vừa mới đổ một chậu xong, chắc cũng phải một lúc nữa chậu này mới đầy.

Nghĩ vậy, cô gái nhỏ buông rèm xuống, đứng ở khoảng trống giữa nhà, vừa nhớ lại những động tác múa từng được học, vừa gác chân lên tường thực hiện động tác xoạc ngang một đường thẳng tắp, khởi động trước khi tập múa.

Cô quay lại nhìn, bố đã ngủ rồi, nên cô cố gắng giảm nhẹ tiếng động nhất có thể.

Dưới ánh đèn vàng vọt, trong căn phòng trọ chật chội, cô gái nhỏ bắt đầu tập luyện sau vài động tác khởi động đơn giản.

Trong vô số ngày đêm đã qua, cảnh tượng này đã diễn ra rất nhiều lần. Chỉ là đêm nay tiếng mưa bên ngoài ngày càng lớn, nên động tác của cô gái nhỏ cũng dần trở nên phóng khoáng hơn, dường như cô sắp thực sự hóa thân thành một nàng thiên nga kiêu hãnh.

...

Sáng thứ Tư, Lục Viễn Thu gãi đầu bước ra khỏi phòng ngủ, bỗng nghe thấy tiếng Lục Dĩ Đông la oai oái: “Lụt to rồi! Làm sao bây giờ?! Hay là nghỉ học đi?! Huhuhu...”

“Lụt lội gì?”

Lục Viễn Thu đặt tay lên vai em gái, đi tới cửa sổ nhìn xuống, đôi mắt ngái ngủ lập tức mở to hết cỡ.

“Vãi chưởng...”

Nước trên đường phố bên dưới có vẻ rất sâu, xe cộ đi qua rất chậm, tạo nên những đợt sóng lớn.

Con sông Hạnh Phúc bên cạnh đã không còn nhìn thấy bờ đâu, nước sông tràn lên cả bờ. Nếu không nhìn từ trên cao xuống, thật khó mà phân biệt được đâu là sông đâu là bờ.

Lục Viễn Thu biết địa thế khu chung cư Hạnh Phúc này khá cao mà nước con dâng đến mức này, vậy thì bên hẻm Quế Hoa...

“Hình như hệ thống thoát nước thành phố gặp sự cố rồi. Mẹ kiếp, cứ mưa to là hệ thống thoát nước lại có vấn đề, Lô Thành này nát thật rồi.”

Lục Thiên đi vệ sinh xong, vừa đi ra vừa lầm bầm chửi thề.

Lục Dĩ Đông mếu máo nhìn bố: “Có được nghỉ học không bố?”

Lục Thiên ngẩn người, quay sang nhìn về phía phòng ngủ, nói: “Hỏi mẹ mày ấy, đừng hỏi bố.”

Lục Dĩ Đông đành bĩu môi tiu nghỉu.

Không được... phải đi đón Bạch Thanh Hạ.

Nghĩ đến đây, Lục Viễn Thu lười đánh răng rửa mặt luôn, lôi đôi dép quai hậu của mẹ trong tủ giày ra xỏ vào rồi chạy biến.

“Con đi học đây!”

Cậu hét vọng lại một tiếng rồi lao ra cửa.

Bên ngoài khu Hạnh Phúc nước đã ngập đến bắp chân, trên đường tiếng còi xe inh ỏi. Lục Viễn Thu xách đôi dép quai hậu, lội nước chạy bước nhỏ về phía hẻm Quế Hoa.

Càng đến gần đó, nước càng sâu, đến đường Thanh Niên thì nước đã ngập đến đầu gối.

Lục Viễn Thu quay sang, thấy có phụ huynh cho con ngồi vào cái chậu nhựa to, đẩy đi như đẩy thuyền, hai mẹ con cười đùa vui vẻ.

“...”

Đợi rơi xuống cống xem còn cười được không. Lục Viễn Thu thầm nghĩ.

Cậu lội một mạch đến hẻm Quế Hoa. Con đường nhỏ trong hẻm là đường dốc xuống, đi vào trong hẻm, nước đã ngập đến nửa đùi.

Thực sự muốn gọi điện cho bác ba phản ánh tình hình quá... nhưng chắc giờ bác ấy cũng đang bận tối mắt tối mũi. Lục Viễn Thu thầm lầm bầm trong bụng.

Lục Viễn Thu vừa bước vào cái sân nhỏ nơi Bạch Thanh Hạ ở, đã nghe thấy tiếng chị Lệ vọng xuống từ ban công tầng hai.

“Kìa chẳng phải là Tiểu Thu sao? Đến đón Tiểu Hạ à?”

Chị Lệ đứng trên ban công nhìn xuống. Lục Viễn Thu ngẩng đầu lên, thấy Bạch Thanh Hạ đang đứng cạnh chị Lệ, quả nhiên cô vẫn chưa đi học.

“Cẩn thận, chú ý dưới chân nhé!”

Cô gái nhỏ lo lắng nhìn xuống, hét to với Lục Viễn Thu.

Nước trong sân còn kinh khủng hơn, đã ngập đến bẹn cậu. Với chiều cao của Bạch Thanh Hạ, chắc chắn nước sẽ ngập đến bụng cô.

Lục Viễn Thu nhìn mấy căn phòng trọ tầng một trong sân, ông cụ và mấy người trung niên đang vừa chửi thề vừa dọn đồ đạc. Trên mặt nước lềnh bềnh một đống vỏ chai nhựa ông cụ nhặt về, ông cụ nhìn mà muốn phát điên.

Lên đến tầng hai, Lục Viễn Thu vịn tường thở dốc, mệt bở hơi tai.

Nhìn bộ dạng thảm hại của cậu thiếu niên, Bạch Thanh Hạ vội vàng vào nhà lấy khăn bông chạy ra, lau nước mưa trên đầu cho cậu.

Lục Viễn Thu cúi người xuống cho cô dễ lau, tiện mồm hỏi chị Lệ: “Lâu lắm không gặp chị Lệ, chị vẫn làm ở đó à?”

Trương Lệ thở dài: “Chưa đổi được, mặt dày quay lại làm tiếp, dù sao vị khách kia cũng chỉ đến một lần, ông chủ cũng thông cảm cho bọn chị.”

Lục Viễn Thu gật đầu, hỏi tiếp: “Hôm nay chị có đi làm không?”

“Làm ăn gì tầm này, KTV đóng cửa rồi, hôm nay chị nghỉ ở nhà.”

Bạch Thanh Hạ vẫn đang ân cần lau gáy và cổ cho Lục Viễn Thu như một bà mẹ nhỏ.

Đột nhiên cô ghé đầu sang, ngượng ngùng nhờ vả chị Lệ: “Chị Lệ ơi, hôm nay chị ở nhà giúp em trông chừng bố em được không ạ, đừng để bố em ra ngoài nhé.”

“Được, không thành vấn đề. Nhưng mà lụt lội thế này, hai đứa vẫn đi học à?”

Chị Lệ khó hiểu.

Lục Viễn Thu cười: “Trường chưa báo nghỉ tức là vẫn học chị ạ.”

Nhưng nỗi lo lắng trong lòng cậu ngày càng lớn.

Tình hình thế này khéo hủy thi thật cũng nên?

Học sinh nội trú hiện tại thì không sao, nhưng thứ Sáu phải về nhà, rất có thể trường sẽ hủy thi hai ngày thứ Năm, thứ Sáu để cho học sinh về sớm, vì càng về sau nước ngập có thể càng sâu.

Bạch Thanh Hạ cất khăn vào nhà xong, Lục Viễn Thu đưa đôi dép quai hậu trên tay cho cô: “Dép của mẹ tớ đấy, cậu đi tạm đi.”

“Ừ, cảm ơn...”

Cô chạy vào phòng, ngoái lại nhìn Lục Viễn Thu một cái rồi cụp mắt đóng cửa lại.

Thay giày mà cũng phải tránh mặt tớ à? Quá đáng nhé!

Lục Viễn Thu đứng ngoài cửa trợn mắt.

Nhưng một lát sau khi cửa mở ra, Lục Viễn Thu mới phát hiện Bạch Thanh Hạ đã thay cả quần áo, cô mặc bộ đồng phục thể dục, xem ra là tiếc bộ quần áo mới sợ bị ướt/bẩn.

Lục Viễn Thu cúi đầu nhìn đôi dép đế bằng màu be trên chân Bạch Thanh Hạ. Đôi dép này không hợp với con gái trẻ cho lắm, kiểu dáng hơi già dặn, nhưng đi vào đôi chân trắng nõn xinh xắn của cô thì không hề tệ, chỉ là phối với bộ đồng phục trẻ con này trông hơi lạc quẻ.

Trước khi xuống lầu, Lục Viễn Thu thấy Bạch Thanh Hạ xắn ống quần đồng phục lên tận đầu gối, để lộ quá nửa đôi chân dài trắng muốt. Đường cong bắp chân thon thả, nuột nà, trắng đến phát sáng, kết hợp với đôi dép quai hậu lấp lánh dưới chân, nhìn từ phía sau đẹp không sao tả xiết. Lục Viễn Thu thậm chí đã tưởng tượng ra cảnh cô mặc váy ngắn đi xăng đan mùa hè sẽ đẹp đến mức nào.

Nhưng nhìn mực nước bên dưới, dường như nhận ra dù có xắn quần lên cũng khó tránh khỏi bị ướt, Bạch Thanh Hạ lại thả ống quần xuống, bước xuống cầu thang. Lục Viễn Thu vội vàng theo sau: “Hay để tớ bế cậu nhé? Ra đến ngoài đường cậu hãy xắn quần lên, ngoài đó nước cũng sâu ngang ngửa trong này thôi.”

Bạch Thanh Hạ dường như có chút ám ảnh với từ “bế”, khuôn mặt nhỏ nhắn do dự một hai giây rồi mới ngẩng đầu gật đầu với Lục Viễn Thu.

Dù sao thì điều cô ngại không phải là được Lục Viễn Thu bế, mà là bế trước mặt nhiều bạn học.

Xuống đến nơi, Bạch Thanh Hạ khẽ nhảy lên, ôm chặt cổ Lục Viễn Thu. Lục Viễn Thu bế bổng cô lên theo kiểu công chúa, nâng cao quá bụng mình một cách nhẹ nhàng, từ từ bước ra khỏi sân.

Cô gái nhỏ chỉ nặng tầm 45kg, cao khoảng 1m67, bế nhẹ tênh như không.

Ra khỏi khu sân chung, Bạch Thanh Hạ ngẩng đầu vẫy tay chào chị Lệ trên ban công tầng hai. Chị Lệ mỉm cười gật đầu, ánh mắt đầy cảm thán dõi theo đôi bạn trẻ rời khỏi con hẻm.

Đến trường, chính Bạch Thanh Hạ cũng ngạc nhiên khi thấy quần mình không hề bị ướt chút nào.

Lục Viễn Thu mặc quần đùi, ngồi bên cạnh rung đùi cười "khà khà khà", hả hê nhìn bộ dạng nhếch nhác của các bạn cùng lớp.

Hôm nay hầu như ai cũng đi dép lê hoặc dép quai hậu. Tô Diệu Diệu cũng đi dép quai hậu, Chung Cẩm Trình đi theo sau cô suốt quãng đường đến lớp, mắt dán chặt vào gót chân cô giáo.

“Chuẩn bị nhận thua đi, Lục Viễn Thu!”

Vào lớp, Chung Cẩm Trình hưng phấn cười với Lục Viễn Thu. Cả lớp ai nấy cũng đều phấn khích nhìn cảnh tượng ngập lụt trong trường, ngay cả Trịnh Nhất Phong cũng không ngủ nữa.

Thời đi học ai cũng vậy, rõ ràng bão tuyết mưa giông gây bao phiền toái cho cuộc sống, nhưng học sinh nào cũng thầm mong rắc rối càng lớn càng tốt, tốt nhất là ảnh hưởng đến việc học hành thi cử.

So với cuộc sống học đường nhàm chán, những "thiên tai" bất khả kháng này ít ra cũng mang lại chút kích thích cho những ngày tháng bình lặng.

Cả ngày hôm đó, lớp học chìm trong mùi ẩm mốc khó chịu.

Mãi đến giờ tự học buổi tối, điện thoại Lục Viễn Thu bỗng rung lên báo tin nhắn QQ. Cậu lấy ra xem.

[Chị Lệ]: Tiểu Thu ơi, chị nhắn tin cho Tiểu Hạ mà con bé không trả lời. Bố con bé không biết chạy đi đâu mất rồi, chị đang nấu cơm nên không để ý. Giờ làm sao đây, bên ngoài mưa to gió lớn thế này.

Lục Viễn Thu cau mày, vỗ vai cô gái nhỏ đang làm bài bên cạnh, đưa tin nhắn cho cô xem.

Bạch Thanh Hạ quay sang nhìn, sắc mặt lập tức hoảng hốt. Cô không do dự, đặt bút xuống gấp sách lại, đi thẳng ra cửa lớp.

Lục Viễn Thu nhét điện thoại vào túi, nhanh chóng đuổi theo.

Anh Húc đang ngồi trên bục giảng trông giờ tự học ngẩng đầu lên nhìn, không nói gì, lại cúi xuống lướt nhật ký QQ của đối tượng xem mắt trước.

Ra khỏi tòa nhà dạy học, Lục Viễn Thu kéo tay Bạch Thanh Hạ lại, ra hiệu cậu gọi điện thoại trước.

“Alo? Bố à, chú Bạch có đến siêu thị không?”

Giọng Lục Thiên vang lên trong điện thoại: “Không, hôm nay bố bảo Tiểu Hạ cho nghỉ rồi mà.”

“Vâng, con biết rồi.”

Lục Viễn Thu cúp máy. Bạch Thanh Hạ sốt ruột hỏi nhỏ: “Làm sao bây giờ?”

Trước đây gặp rắc rối cô chưa từng hỏi ý kiến ai, chỉ biết một mình xoay sở. Nhưng giờ đây, cô đã quen với việc bàn bạc với cậu thiếu niên bên cạnh. Có lẽ từ sau hôm đi công viên giải trí, cô đã coi Lục Viễn Thu như người nhà theo một cách nào đó.

Lục Viễn Thu trấn an cô trước: “Đừng lo, bố cậu giờ hầu như không đến trường cấp hai số 65 nữa, đường đến siêu thị đã thành lộ trình cố định hàng ngày của chú ấy rồi. Tớ nắm chắc 80% là chú ấy đang trên đường đến siêu thị, chỉ là đường khó đi nên chưa đến nơi thôi.”

Vừa dứt lời, Lục Thiên lại gọi lại.

“Rốt cuộc là sao hả con? Lão Bạch mất tích à?”

Lục Thiên lớn tiếng hỏi.

Lục Viễn Thu vừa nghe điện thoại vừa kéo tay Bạch Thanh Hạ đi ra cổng trường.

“Chú ấy chạy khỏi nhà rồi, nếu chú ấy đến siêu thị bố gọi ngay cho con nhé.”

“Được, hay là bố cũng ra ngoài tìm? Bố bảo thằng béo trông siêu thị hộ?”

Lục Viễn Thu cau mày: “Bố của con ơi, bố cứ ở yên đấy đi, bố có biết nhà chú ấy ở đâu đâu mà tìm? Kẻo tìm được chú Bạch rồi bố lại lạc thì khổ.”

“Được được được...”

Lục Viễn Thu cúp máy, cùng Bạch Thanh Hạ đi về phía siêu thị trước. Siêu thị gần trường hơn, tìm ngược từ siêu thị về nhà dễ gặp Bạch Tụng Triết hơn. Tất nhiên... với điều kiện là Bạch Tụng Triết thực sự đi đến siêu thị.

Ra khỏi cổng trường, bên ngoài mưa như trút nước, chỉ vài giây hai người đã ướt sũng.

Lục Viễn Thu đưa tay ra sau, Bạch Thanh Hạ vội nắm lấy. Lục Viễn Thu nhận ra mắt cô đỏ hoe.

“Yên tâm đi, chú ấy chắc chắn không sao đâu. Tớ không tin trước đây chưa từng xảy ra chuyện chú ấy tự mình ra ngoài.”

“Ừm.”

Bạch Thanh Hạ gật đầu lia lịa, đáp lại một tiếng, không dám nói thêm gì.

Cô lo lắng là vì trời mưa to quá, nước ngập sâu thế này, trời lại tối, nếu bố gặp chuyện gì, người đi đường chắc sẽ ngại phiền phức mà làm ngơ.

Nếu là bình thường, Bạch Thanh Hạ nghĩ ít ra cũng sẽ có người tốt bụng giúp đỡ...

Hoàn cảnh gia đình khiến cô luôn có cái nhìn bi quan về mọi việc, hai chữ "lạc quan" đối với cô gái nhỏ luôn là điều xa xỉ và không thực tế.

Hai người nhìn thấy siêu thị từ xa. Lục Viễn Thu quay lại nhìn, tóc Bạch Thanh Hạ ướt sũng dính bết vào mặt. Cậu nắm chặt tay cô, hét lớn trong tiếng mưa: “Chúng ta đi ngược về hướng nhà cậu, tìm dọc đường nhé!”

“Được!”

Cô gái nhỏ đã cố hết sức hét lên trả lời, nhưng tiếng nói vẫn bị tiếng mưa lấn át.

Trên những con đường lớn thế này, nước ngập đến tận đùi. Cơn mưa bão lần này quả thực dữ dội bất thường, Lục Viễn Thu nghiêm túc nghi ngờ thằng cha Chung Cẩm Trình đang lén lút lập đàn cầu mưa.

Hai người vừa đi qua hai cái đèn đỏ, Lục Viễn Thu đang vuốt nước mưa trên mặt thì nghe tiếng Bạch Thanh Hạ hét lên với âm lượng lớn chưa từng thấy: “Ở kia kìa!!”

Nhìn theo hướng tay cô chỉ, quả nhiên Lục Viễn Thu thấy Bạch Tụng Triết đang đứng bên vệ đường, ôm chặt lấy một cột đèn đường, luống cuống nhìn dòng nước ngập đến đùi xung quanh.

Lục Viễn Thu thở phào nhẹ nhõm. Bạch Thanh Hạ buông tay cậu ra, vội vã chạy tới.

Đến bên bố, cô vừa khóc vừa đấm thùm thụp vào tay ông, gào lên xé lòng: “Đã bảo hôm nay ở nhà cơ mà! Sao bố không nghe! Bố ra ngoài làm cái gì! Làm cái gì! Làm cái gì hả!!!”

Trong màn mưa, những cảm xúc dồn nén suốt dọc đường của cô gái nhỏ bùng nổ, trút hết lên người bố.

“Hạ Hạ...”

Bạch Tụng Triết ôm cột đèn, sợ hãi gọi tên con gái.

Lục Viễn Thu lặng lẽ nhìn cảnh này, im lặng vài giây rồi bước tới. Cậu kéo Bạch Thanh Hạ đang khóc nức nở sang một bên, rồi quay sang trách mắng Bạch Tụng Triết: “Cháu bảo này chú ơi! Chú cũng yêu nghề quá đấy! Lụt lội thế này mà chú vẫn đi làm! Siêu thị đúng là phải trao giải nhân viên gương mẫu cho chú mới được!”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!