Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 10996

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 870

Tập 02 - Chương 164 : Đừng có làm chuyện gì quá giới hạn với con bé đấy!

Chương 164 : Đừng có làm chuyện gì quá giới hạn với con bé đấy!

Hai người đứng ngoài hành lang, trông cứ như đang mặc áo đôi khoe eo.

“Bố tắm xong chưa nhỉ?”

Cô gái nhỏ hỏi một câu thừa thãi.

“Rồi đấy.”

Lục Viễn Thu vừa dứt lời, một cơn gió lạnh thổi qua hành lang, cô bé bên cạnh rùng mình một cái. Lục Viễn Thu không nghĩ ngợi nhiều, đưa tay ôm lấy vai cô. Bạch Thanh Hạ sững sờ quay sang nhìn, Lục Viễn Thu giật mình, vội buông tay ra.

“Ơ... tớ thấy cậu hơi lạnh.”

“Không sao, vào nhà là ấm ngay thôi.”

Cô nói nhỏ, dịch người sang một bên, nhưng cánh tay đặt trên vai kia vẫn không chịu bỏ xuống.

Lục Viễn Thu suýt nữa thì buột miệng hỏi cô có mỏi tay không, hay là bỏ xuống đi, tớ thề tớ không nhìn đâu...

Mấy phút sau, trong phòng có tiếng động. Bạch Thanh Hạ không đợi được nữa, đẩy cửa bước vào. Bạch Tụng Triết mặc quần đùi áo cộc đang cười hì hì chỉ vào chậu quần áo bẩn.

Lục Viễn Thu thấy Bạch Thanh Hạ đi ra sau tấm rèm. Một phút sau, cô bước ra, mặc chiếc áo khoác của bố, trên tay bưng một chậu nước đầy.

Đổ nước ra ngoài xong, cô lại mang chậu vào, đặt xuống đúng vị trí cũ. Rất nhanh sau đó, Lục Viễn Thu nghe thấy tiếng nước nhỏ giọt "tí tách" vọng ra từ sau tấm rèm.

Cậu bước vào xem, mới phát hiện trần nhà phía trong cũng đang bị dột.

“Sao lại dột thế này? Mấy hôm nay đều bị à?”

Bạch Thanh Hạ gật đầu.

Cô vội hỏi: “Quần áo cậu thay ra đâu rồi?”

Lục Viễn Thu chỉ ra cái chậu to ngoài cửa.

Bạch Thanh Hạ lại gật đầu, ném luôn bộ quần áo mình vừa thay ra vào đó. Lục Viễn Thu thấy vậy bước tới, hỏi: “Hay là quần lót của tớ để tớ tự giặt?”

“Được...”

“Hoặc nếu cậu không ngại thì giặt giúp tớ luôn đi.”

“...Được.”

Cô gái nhỏ cúi đầu, giọng lí nhí, hỏi kiểu gì cũng không từ chối. Lục Viễn Thu buồn cười, nói: “Thế cậu giặt giúp tớ luôn nhé, cảm ơn nhiều.”

Bạch Thanh Hạ đỏ bừng vành tai, gật đầu cái rụp, rồi ôm chậu quần áo đi ra ngoài.

Lục Viễn Thu đi theo sau. Cô thấy vậy vội quay lại bảo: “Cậu vào nhà đi, ngoài này lạnh lắm.”

“Không sao, tớ chịu lạnh tốt, với lại tớ với bố cậu cũng chẳng có chuyện gì để nói.”

Đặt chậu xuống, Bạch Thanh Hạ lại chạy vội vào phòng, mang ra hai cái ghế đẩu và chiếc áo khoác bóng chày của mình. Đặt ghế xuống xong, cô kiễng chân khoác chiếc áo lên vai Lục Viễn Thu.

“Khoác vào đi, thời tiết này dễ cảm lạnh lắm.”

“Được.”

Lục Viễn Thu ngồi bên cạnh nhìn cô giặt quần áo. Đột nhiên chuông điện thoại reo vang.

Nghe thấy tiếng chuông, Bạch Thanh Hạ tranh thủ nhặt chiếc quần lót của Lục Viễn Thu ra giặt trước.

“Alo? Bố à? Sao thế?”

“Còn sao trăng gì nữa? Bố hỏi tìm thấy chú Bạch chưa? Sao lâu thế rồi không gọi lại báo một tiếng!”

“À à, tìm thấy rồi, tìm thấy rồi. À còn chuyện này nữa, hôm nay con không về đâu, con ngủ lại nhà Bạch Thanh Hạ một đêm.”

Đầu dây bên kia im bặt. Thấy chú Lục không trả lời, Bạch Thanh Hạ ngừng tay, quay lại nhìn.

“Alo? Bố? Còn đó không? Được không bố?”

“Bố cảnh cáo mày nhé, hai đứa còn nhỏ, ngủ lại thì ngủ lại, mày đừng có làm chuyện gì quá giới hạn với con bé đấy! Bố cũng từng trải qua tuổi của mày rồi——”

Lục Viễn Thu hoảng hồn bịt chặt loa điện thoại, đứng bật dậy đi ra chỗ khác. Bạch Thanh Hạ cũng vội cúi gằm mặt xuống, đôi tay nhỏ bé vò quần áo nhanh thoăn thoắt, nhanh đến mức để lại tàn ảnh.

Lục Viễn Thu đứng xa xa trả lời điện thoại: “Bố ăn nói cẩn thận chút được không?! Đừng có nói lung tung! Người ta đang ngồi ngay cạnh đấy!”

“À... à... à... cái đó... cái đó... lão Bạch không sao chứ?”

“Chú Bạch không sao. Còn việc gì nữa không? Không thì con cúp máy đây.”

“Bố...”

Nghe giọng bố ấp úng trong điện thoại, Lục Viễn Thu cúp máy luôn.

Cậu đứng ngẩn ra đó một lúc, lần đầu tiên cảm thấy xấu hổ muốn độn thổ. Mười mấy giây sau, Lục Viễn Thu mới đi về phía Bạch Thanh Hạ, ngồi lại xuống ghế.

Cậu hỏi cô gái nhỏ: “Cậu lau tóc chưa? Cậu cứ giặt quần áo đi, để tớ lau tóc cho, thế cho nhanh, không để tóc ướt dễ cảm lạnh lắm.”

Bạch Thanh Hạ vội lắc đầu: “Không sao đâu, lát nữa tớ tự lau là được.”

“Sao lại không sao, để tớ đi lấy khăn lau cho cậu!”

Thấy Lục Viễn Thu đi về phía phòng, cô vội gọi với theo: “Cái khăn màu hồng ấy!”

Cuối hành lang, Lục Viễn Thu ngồi phía sau Bạch Thanh Hạ, gỡ búi tóc ướt của cô xuống. Cậu lén đưa tóc lên mũi ngửi một cái, rồi dùng khăn nhẹ nhàng lau từng lọn tóc.

Lục Viễn Thu bắt chuyện: “Haiz, tớ đoán ngày mai được nghỉ học rồi, chắc cũng hoãn thi luôn.”

Bạch Thanh Hạ hỏi: “Thế cậu định tỏ tình với Trịnh Nhất Phong thật à?”

“Hôm đó cậu nghe thấy à?”

“Ừm...”

“Tỏ tình thì tỏ tình, đằng nào cũng là con trai với nhau, sợ quái gì.”

“Nhưng mà, liệu có ai hiểu lầm thật không?”

Nghe câu này, Lục Viễn Thu bật cười: “Ai hiểu lầm chứ? Cậu có hiểu lầm không?”

“Tớ đương nhiên là không rồi.”

Lau được khoảng mười phút, điện thoại Lục Viễn Thu bỗng báo tin nhắn. Cậu lấy ra xem, tặc lưỡi một cái.

“Thông báo rồi, mai nghỉ học thật, hủy thi luôn.”

“Hả?”

Bạch Thanh Hạ kinh ngạc quay người lại. Lục Viễn Thu vội túm lấy mái tóc dài đang xõa tung của cô, Bạch Thanh Hạ lại vội vàng quay người đi.

Lục Viễn Thu cười bất lực: “Thôi, chuyện đã rồi, mai gọi tớ dậy muộn một chút được không?”

“Được.” Cô nhẹ nhàng đáp.

Giặt xong quần áo, mưa to quá không phơi ngoài ban công được, đành phải treo trong nhà.

Thấy Bạch Thanh Hạ vất vả vắt quần áo, Lục Viễn Thu trực tiếp ra tay giúp đỡ.

Kiếp trước nghe nói nhiều nữ sinh đại học giặt quần áo xong không vắt khô được vì tay yếu, lúc đầu Lục Viễn Thu tưởng họ kiếm cớ.

Mãi đến khi một cô bạn thân nghiêm túc bảo cậu rằng nhiều cô gái bẩm sinh không biết dùng lực vắt quần áo, cậu vẫn bán tín bán nghi.

Sau này có lần ở nước ngoài, thấy thằng bạn cùng phòng người Tây to con cũng loay hoay không vắt khô được quần áo, cậu mới tin.

Nhìn Bạch Thanh Hạ thế này, chắc cô cũng thuộc kiểu con gái thấy việc vắt quần áo rất khó khăn. Chỉ là làm quen tay rồi nên đỡ hơn mấy cô nữ sinh tiểu thư không phải làm việc nhà, ít nhất quần áo vắt xong treo lên không bị nhỏ nước tong tong.

Lúc hai người rời trường là giờ tự học tối, giờ phơi quần áo xong cũng đã mười rưỡi đêm.

Với Lục Viễn Thu thì giờ này chưa phải giờ đi ngủ, nhưng với Bạch Thanh Hạ - người không tivi, không máy tính, không điện thoại - thì ngoài học ra chỉ có nước đi ngủ.

Bạch Thanh Hạ nhìn bố đang nằm ngáy o o trên giường đơn, thở phào nhẹ nhõm. Nếu gặp hôm bố chưa tự ngủ, cô còn phải dỗ dành, cô không muốn diễn cảnh dỗ bố ngủ trước mặt Lục Viễn Thu đâu, ngại chết đi được.

“Chúng mình... ngủ chung một giường nhé.”

Cô đứng ngoài tấm rèm, cúi đầu ngượng ngùng nói với Lục Viễn Thu.

Lục Viễn Thu xoa cằm ra vẻ đăm chiêu: “Cũng được...”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!