Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11216

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 873

Tập 02 - Chương 167 : Trịnh Nhất Phong, tớ thích cậu

Chương 167 : Trịnh Nhất Phong, tớ thích cậu

Lục Viễn Thu không ngờ câu nói của mình lại khiến Bạch Thanh Hạ đỏ hoe mắt.

Chắc là nói trúng tim đen cô rồi, nhưng Lục Viễn Thu không chịu được khi thấy cô khóc, cậu vội đưa tay lau khóe mắt cô, cười nói: “Thôi nào, đừng khóc, tớ nói hơi nặng lời rồi... Nhưng mà.”

“Tớ thực sự nghĩ đây là việc rất ý nghĩa, là việc không nên đắn đo vì tiền bạc, mà là miễn có cơ hội thì phải cố gắng thực hiện, cậu thấy đúng không? Tớ chắc chắn tôn trọng ý kiến của cậu, cậu bảo được thì được, bảo không thì thôi, không ai có thể chi phối suy nghĩ của cậu... kể cả tớ.”

Lục Viễn Thu đặt hai tay lên đôi vai gầy của cô gái nhỏ, cúi đầu, nghiêm túc nhìn vào đôi mắt xinh đẹp của cô.

Bạch Thanh Hạ: “Đương nhiên là được, chỉ là món nợ này chắc tớ phải trả lâu lắm...”

Lục Viễn Thu cười xoa đầu cô: “Tớ có lấy lãi đâu mà sợ lâu? Cứ từ từ mà trả.”

Bạch Thanh Hạ vẫn để giọt nước mắt còn vương nơi khóe mi rơi xuống, nhưng rất nhanh sau đó cô cười lau đi, vẻ mặt trở lại bình thường.

Thời gian dần trôi về trưa, Lục Viễn Thu và Bạch Thanh Hạ cùng học bài trong phòng. Nhà chỉ có một cái ghế, nên hai người lấy ghế đẩu kê làm bàn, cùng nằm bò ra mép giường học.

“Quần áo khô rồi!”

Bạch Thanh Hạ gọi vọng vào từ ban công.

Bạch Tụng Triết đang nằm sấp trên giường mình vẽ nguệch ngoạc vào cuốn sổ nhỏ. Lục Viễn Thu liếc nhìn một cái, chẳng hiểu ông vẽ gì, rồi mới đi ra ban công.

Cậu nhận lấy quần áo, nhìn biển nước bên ngoài, bỗng nhiên tỉnh bơ nói ra một sự thật: “Tớ chợt nhận ra... tớ mặc quần áo khô đi về thì trên đường cũng ướt lại thôi mà?”

Bạch Thanh Hạ cầm sào phơi đồ, ngạc nhiên nhìn cậu: “Cậu định về bây giờ luôn á?”

“Chẳng lẽ tớ cứ ở lỳ nhà cậu mãi à?”

Lục Viễn Thu nói xong lại nhận thêm một chiếc áo, cười hỏi: “Cậu muốn tớ ở lại à?”

Bạch Thanh Hạ không nhìn cậu, kiễng chân lấy chiếc áo cuối cùng xuống, vừa giũ áo vừa nói: “Tớ tưởng cậu định ở lại học tiếp với tớ buổi chiều... Nếu cậu về thì... có muốn đợi nước rút bớt không?”

Nói xong cô đặt chiếc áo vào tay Lục Viễn Thu, lảng tránh ánh mắt cậu.

Lục Viễn Thu: “Chắc cũng không rút nhanh thế đâu.”

Cậu nhận ra ý muốn giữ cậu lại của Bạch Thanh Hạ, cũng đoán được lý do. Đợt nghỉ này chưa biết kéo dài mấy ngày, mọi người đều phải ở trong nhà đợi nước rút.

Nhưng ở lại đây mãi cũng bất tiện.

Tuy nhiên Lục Viễn Thu khá bất ngờ, cậu cười nhéo má phúng phính của cô gái nhỏ: “Lần trước, cái hôm đó ấy, cậu cứ đuổi tớ về bằng được, sao lần này lại muốn giữ tớ lại thế?”

Bạch Thanh Hạ mặc kệ cậu nhéo má, hai tay nắm chặt sào phơi đồ, lí nhí phản bác: “Tình huống khác nhau mà...”

“Giữa trưa nắng chang chang mà đứng trước cửa phòng tôi tán tỉnh nhau, hai đứa giỏi thật đấy.”

Bên cạnh bất ngờ vang lên một giọng nói, hai người cùng quay đầu lại.

Chị Lệ không biết mở cửa từ lúc nào, mặc bộ đồ ngủ màu hồng cánh sen dựa vào cửa, vừa ngáp vừa uể oải nhìn sang.

Bạch Thanh Hạ xấu hổ liếc chị một cái, cầm sào phơi đồ chạy tót vào nhà.

Lục Viễn Thu chỉ biết cười trừ.

Về đến nhà.

Tối hôm đó, nhóm chat QQ lớp 12-28 nhận được tin sét đánh ngang tai.

[Lưu Vi]: Nghỉ đến thứ Sáu, thứ Bảy Chủ nhật đi học bù thứ Năm, thứ Sáu.

[i Anh Cường]: Không chịu đâu!!!

[Lưu Vi]: Không chịu? Em không tính xem cả năm lớp 12 còn được ở trường bao nhiêu ngày à, nghỉ 3 ngày rồi còn chưa biết đủ? Anh Cường là ai? Sao không đổi tên thật? Thứ Bảy lên văn phòng gặp tôi nói chuyện.

Lục Viễn Thu cười tủm tỉm gõ phím.

[Nhất Diệp Tri Thu]: Cô nói thế thì cậu ấy còn lâu mới dám nhận.

[Lưu Vi]: Nhất Diệp Tri Thu lại là ai nữa?

Lục Viễn Thu sững người, quyết định im lặng là vàng.

[Chung Cẩm Trình]: Thưa cô, Anh Cường là Cao Cường, Nhất Diệp Tri Thu là Lục Viễn Thu ạ.

[Lưu Vi]: Hai em, thứ Bảy lên văn phòng gặp tôi.

Lục Viễn Thu trố mắt.

Cậu nhớ rõ ràng một giây trước thằng Chung Cẩm Trình còn chưa đổi tên, thế mà vì để mách lẻo, nó sẵn sàng đổi tên ngay lập tức.

[Chung Cẩm Trình]: @Nhất Diệp Tri Thu, Lục Viễn Thu, đừng quên vụ cá cược nhé [Cười gian]

[Nhất Diệp Tri Thu]: Không quên đâu, haiz, thực hiện xong vụ này, không biết bao nhiêu em gái lại tan nát cõi lòng đây.

[Chung Cẩm Trình]: ??? Mày, tao... [Sổ mũi]

[Lưu Vi]: Các em rảnh quá nhỉ, có muốn tôi giao thêm bài tập không?

[Tô Diệu Diệu]: [Che miệng cười]

Bạch Thanh Hạ ngồi bên mép giường xem tin nhắn nhóm, tuy không gửi icon nhưng cũng đưa tay che miệng cười khúc khích.

Thứ Bảy, ngày 22 tháng 11.

Sau ba ngày, trời đã tạnh hẳn, nước ngập trong sân trường vốn không nhiều, giờ đã rút sạch.

Giờ ra chơi lớn, toàn trường tập trung nghe lãnh đạo nhà trường phát biểu, nội dung chủ yếu xoay quanh "sự cố mưa bão" vừa qua. Nói ngắn gọn xong, vị lãnh đạo gầy gò dưới bục xua tay: “Bắt đầu tập thể dục đi.”

Lục Viễn Thu, người lẽ ra phải lên bục dẫn đầu tập thể dục, lúc này bất ngờ đi đến bên cạnh vị lãnh đạo. Cậu cúi đầu lễ phép, cười chào: “Em chào thầy ạ.”

“Ừ ừ, chào em Lục, có chuyện gì thế?”

Vị lãnh đạo gầy gò vội quay sang cười đáp lại. Vì thân phận bác ba của cậu, ông ta gần như theo bản năng nở nụ cười mỗi khi thấy Lục Viễn Thu, sợ thất lễ.

Lục Viễn Thu ngượng ngùng chỉ vào cái micro trên tay ông ta, lễ phép hỏi: “Micro... em mượn dùng một chút được không ạ?”

Vị lãnh đạo ngẩn người, chẳng cần suy nghĩ, đưa ngay cho cậu: “Được chứ.”

Phía trước hàng ngũ học sinh, Cát-bá-thiên đang xỉa răng bằng tăm tre thấy cảnh này thì sững sờ.

Lục Viễn Thu nhận lấy micro, quay mặt về phía toàn thể học sinh, mỉm cười nói: “Trịnh Nhất Phong lớp 12-28, tớ thích cậu.”

Giọng nói của cậu vang vọng khắp sân trường qua hệ thống loa phát thanh.

Trịnh Nhất Phong bừng tỉnh, mắt mở to thao láo.

Ở phía trước một lớp học nào đó, Tô Diệu Diệu đang cúi đầu nhìn mũi giày cũng ngạc nhiên ngẩng đầu lên.

Nói xong câu ngắn gọn, Lục Viễn Thu trả lại micro cho vị lãnh đạo đang ngơ ngác trong sự im lặng chết chóc của toàn trường. Cậu bỗng thấy chột dạ, lùi lại một bước, rồi ngoan ngoãn chạy lên bục chủ tịch.

Trong nháy mắt, cả sân vận động bùng nổ tiếng reo hò phấn khích.

Lưu Vi kinh hoàng nhìn Trịnh Nhất Phong, thấy cậu ta cũng đang ngơ ngác như bò đội nón. Bà ta lo lắng quay sang tìm chủ nhiệm khối, thấy Cát-bá-thiên ném tăm xuống đất, bước nhanh về phía bục chủ tịch, nhưng đi được nửa đường thì bị vị lãnh đạo gầy gò chặn lại.

Vị lãnh đạo quả không hổ danh người từng trải, trán nổi gân xanh nhưng vẫn cười giơ tay ra hiệu cho học sinh im lặng, giải thích giúp Lục Viễn Thu:

“Được rồi được rồi, trật tự nào. Em Lục lớp 12 rồi, cũng sắp thành niên, có thể hiểu được, ai cũng từng trải qua tuổi này mà. Em ấy thích bạn nữ tên Trịnh Nhất Phượng này...”

Cát-bá-thiên giật khóe miệng: “Sếp ơi, Trịnh Nhất Phong là con trai.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!