Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11216

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 873

Tập 02 - Chương 168 : Dạ tiệc trường Nhất Trung và trường Số 7

Chương 168 : Dạ tiệc trường Nhất Trung và trường Số 7

Vị lãnh đạo gầy gò ngẩn người, cứng ngắc quay đầu sang nhìn Cát-bá-thiên.

“Gì cơ?”

Cát-bá-thiên ghé sát tai ông ta, thì thầm nhắc lại: “Nó tỏ tình với con trai!”

Chiếc micro trên tay vị lãnh đạo được đưa lên miệng theo phản xạ, nhưng sắc mặt ông ta cứng đờ, nhất thời nghẹn lời.

Ông ta nuốt nước bọt, trán nổi gân xanh, cuối cùng quyết định từ bỏ việc giải thích giúp Lục Viễn Thu.

Vị lãnh đạo vỗ vai Cát-bá-thiên, nói: “Đợi tập thể dục xong, phê bình giáo dục em ấy một chút là được, đừng nghiêm khắc quá, chuyện nhỏ ấy mà... ha ha, chuyện nhỏ.”

Nói xong, ông ta cầm micro, chắp tay sau lưng bỏ đi với vẻ mặt vừa kinh ngạc, vừa kỳ quái, lại pha chút... cạn lời.

Lục Viễn Thu quay đầu lại, thấy Cát-bá-thiên đang chỉ trỏ lầm bầm gì đó về phía mình từ xa. Cậu ho khan hai tiếng, chột dạ quay mặt đi chỗ khác.

Lúc nói thì thấy vui mồm, nói xong rồi mới thấy... rén.

Đúng lúc này, Lục Viễn Thu phát hiện cô bé buộc tóc hai bên đứng cạnh đang nhìn mình chằm chằm với vẻ mặt đầy kinh ngạc.

“Cá cược với bạn cho vui ấy mà.”

Lục Viễn Thu thuận miệng giải thích một câu.

Cậu không hề biết cô bé buộc tóc hai bên này chính là người gửi thư tình cho mình. Lần trước sau khi add QQ, hôm cô bé nhận lại điện thoại đã đồng ý kết bạn, thậm chí còn nhắn tin cho cậu, nhưng Lục Viễn Thu không trả lời.

Vì cô bé chỉ nhắn vỏn vẹn hai chữ: “Ở đấy không?” (Zai ma?)

Mấy hôm nay bận học ở nhà, cộng thêm chuyện của Bạch Thanh Hạ, cậu vốn chẳng có tâm trạng trả lời tin nhắn, nhìn thấy hai chữ cụt lủn đó lại càng lười rep.

Mặc dù ở thời điểm này, "Zai ma" là câu mở đầu cực kỳ thịnh hành để bắt chuyện trên mạng.

Con gái tuổi này đa phần đều hay ngại, thấy Lục Viễn Thu không trả lời, một mặt tự an ủi chắc cậu không nhìn thấy, mặt khác lại lo lắng nghĩ rằng cậu không muốn để ý đến mình.

Dù là lý do nào đi nữa, cô bé buộc tóc hai bên cũng ngại không dám nhắn tin thứ hai.

Theo cô bé, mối tình này chưa kịp bắt đầu thì e là đã "chết yểu" từ trong trứng nước rồi...

Tập thể dục xong, Lục Viễn Thu xuống sân. Quả nhiên, Cát-bá-thiên hùng hổ xông tới chỗ cậu.

“Thầy ơi thầy ơi! Bình tĩnh! Bình tĩnh! Em cá cược với bạn cho vui thôi! Không phải thật đâu ạ!”

Lục Viễn Thu lùi lại hai bước, bày ra thế thủ Vịnh Xuân Quyền.

Cát-bá-thiên trợn mắt: “Tôi biết thừa cậu cá cược cho vui! Nhưng đấy có phải trọng điểm đâu? Lên văn phòng với tôi!”

“Không được đâu thầy, hôm nay em còn cái hẹn với cô chủ nhiệm nữa.”

“Ý gì?”

“Cô chủ nhiệm cũng bảo em hôm nay lên văn phòng gặp cô ấy...”

Cát-bá-thiên cười khẩy: “Ái chà, không ngờ cậu đắt sô gớm nhỉ?”

Lục Viễn Thu cười ngượng: “Cũng tàm tạm thôi ạ.”

Cát-bá-thiên đột nhiên nghiêm mặt: “Ai cười cợt với cậu hả?! Lên văn phòng tôi trước!”

Mặt Lục Viễn Thu cứng đờ.

Dưới bao ánh mắt tò mò, cậu bị Cát-bá-thiên "áp giải" đi ngay tại chỗ.

Trước khi đi, Lục Viễn Thu mãi mãi không quên được ánh mắt Trịnh Nhất Phong nhìn mình trân trối.

Văn phòng chủ nhiệm khối.

Hai người vừa vào cửa, bất ngờ thấy một thanh niên mặc quần túi hộp màu xanh rêu đang đứng bên bàn.

Cả Lục Viễn Thu và Cát-bá-thiên đều sững sờ. Cát-bá-thiên ngạc nhiên lên tiếng trước: “Tần Lạc?! Chẳng phải em...”

Ông nói dở câu, bước vào phòng, vẫy tay ra hiệu cho Lục Viễn Thu phía sau vào theo. Lục Viễn Thu vội bước vào, chào hỏi: “Em chào đàn anh Tần.”

Cát-bá-thiên nói nốt: “Lẽ ra em phải về thành phố Châu rồi chứ?”

Tần Lạc chép miệng: “Em nghỉ việc ở tòa soạn bên đó rồi thầy, giờ nhảy việc về Lô Thành. Người bên đó... em cứ thấy họ hợm hĩnh kiểu gì ấy, coi thường dân ngoại tỉnh, ở khó chịu lắm, thà về quê làm việc còn thoải mái hơn.”

Cát-bá-thiên cũng chẳng biết nói gì, đành cười trừ vài tiếng.

Chuyện này cũng khó trách, thành phố Châu là đô thị quốc tế lớn mà, ông từng đến đó một lần, đúng là một số người dân bản địa hơi... ba chấm, ngay cả tài xế taxi cũng hay nhìn khách bằng nửa con mắt...

Cát-bá-thiên hỏi: “Thế lần này em đến đây là có việc gì?”

Tần Lạc nghiêm túc: “Là thế này ạ, lần này em vào làm ở một tòa soạn lớn, Lô Thành vãn báo. Sắp đến Tết Dương lịch rồi, sếp bảo em làm một chuyên đề liên quan đến ngày lễ này.”

Lục Viễn Thu vừa nghe vừa kéo cái ghế định ngồi xuống. Cát-bá-thiên đập bàn cái bốp, cậu giật mình vội đứng dậy, cười hì hì đẩy cái ghế về phía ông.

“Thầy ngồi đi ạ.”

Cát-bá-thiên ngồi xuống, bảo Tần Lạc: “Ừ, em nói tiếp đi.”

Tần Lạc cười: “Em đang đau đầu không biết làm đề tài gì, đột nhiên nghĩ ra, tiệc văn nghệ Tết Dương lịch thời học sinh chắc chắn là kỷ niệm đáng nhớ với mọi người. Em đề xuất với sếp, sếp tán thành ngay, nhưng lại bảo em đến trường Nhất Trung (trường số 1), làm phóng sự về trường Nhất Trung...”

Cát-bá-thiên gật gù, lờ mờ đoán được mục đích Tần Lạc đến đây.

Quả nhiên, Tần Lạc nghiêm túc nói: “Nhưng em là học sinh trường Số 7 mà! Em đã phụ trách chuyên đề này, lại đang ở quê nhà, thì đương nhiên phải làm về trường mình chứ!”

Cát-bá-thiên gật đầu lia lịa tán thành: “Đúng đúng đúng, chuẩn luôn.”

Lục Viễn Thu cũng hùa theo: “Đúng đúng đúng, chuẩn không cần chỉnh.”

Tần Lạc nhìn cậu đàn em này một cái, mỉm cười, như tìm được sự đồng cảm.

Nhưng Cát-bá-thiên bỗng tỏ vẻ khó xử: “Thực ra... tiệc văn nghệ lần này của trường Số 7 chuyển từ quy mô lớp lên quy mô trường là học theo mô hình trường Nhất Trung đấy. Trước giờ tổ chức tiệc văn nghệ toàn trường vẫn là truyền thống của Nhất Trung mà, hê hê.”

Tần Lạc nhíu mày, trợn mắt nhìn thầy chủ nhiệm: “Thì sao chứ ạ?! Trường Số 7 chúng ta cũng có thể trò giỏi hơn thầy mà! Sợ gì?! Nhất Trung thì ghê gớm lắm à? Học sinh Nhất Trung thì cao quý lắm chắc?!”

Cát-bá-thiên vội giơ ngón cái lên: “Em nói chí phải! Trường Số 7 không thua kém gì Nhất Trung cả!”

Lục Viễn Thu lại hùa theo: “Chuẩn! Không thua kém gì Nhất Trung cả!”

Cát-bá-thiên quay sang lườm: “Đừng có nhại lại lời tôi được không?”

Lục Viễn Thu nghiêm mặt nhìn ông: “Em nói lời từ đáy lòng đấy chứ!”

Tần Lạc cười hỏi: “Hôm nay đàn em Lục sao lại lên đây thế?”

Cát-bá-thiên xua tay: “Lúc tập thể dục, nó cướp micro công khai tỏ tình với bạn nam cùng lớp.”

Lục Viễn Thu: “...”

Tần Lạc lặng lẽ liếc cậu một cái, đang đứng cạnh Lục Viễn Thu bỗng nhiên dịch ra xa một chút, đứng về phía Cát-bá-thiên.

Lục Viễn Thu: “...”

Hành động gây tổn thương sâu sắc quá...

Tần Lạc tiếp tục nghiêm túc nói: “Thầy ạ, vấn đề bây giờ là sếp em cân nhắc đến độ hot nên vẫn kiên quyết bắt em làm về Nhất Trung, dù sao Nhất Trung cũng là trường điểm top đầu Lô Thành. Nhưng em đã lỡ mạnh miệng tuyên bố tiệc văn nghệ trường Số 7 chắc chắn không kém cạnh gì. Hiện tại... tình hình là đang bế tắc.”

Lục Viễn Thu cười nói: “Đàn anh Tần lợi hại thật, mới vào làm đã dám bật sếp, thế hệ 8X chỉnh đốn chốn công sở à.”

“Hê hê! Tuổi trẻ mà, sợ trời sợ đất gì.”

Tần Lạc cười đáp, định đập tay với Lục Viễn Thu, nhưng chợt nhớ ra điều gì đó, vội rụt tay lại giữa chừng.

Anh quay sang hỏi Cát-bá-thiên: “Thầy ơi, có danh sách tiết mục của trường mình không ạ?”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!