Chương 166 : Hãy để cô ấy được nhìn thấy một lần từ trên thiên đường
Lục Viễn Thu ôm bụng, bĩu môi giả bộ đáng thương: “Hơi hơi...”
“Ừm.”
Bạch Thanh Hạ mỉm cười đáp lại, giơ cây sào móc chiếc áo cuối cùng lên dây phơi ngoài ban công.
Lục Viễn Thu thấy áo của mình cũng ở đó, treo ngay cạnh chiếc áo cộc tay của cô.
Đặt cây sào xuống, Bạch Thanh Hạ quay lại, cầm một chiếc bàn chải đánh răng chưa bóc tem từ bậu cửa sổ, đưa hai tay cho cậu: “Cậu dùng tạm cái này nhé.”
Lục Viễn Thu không nhận. Chẳng biết cô gái nhỏ này tiết kiệm bao lâu mới mua được một cái bàn chải, cậu ở đây có một ngày, không nên lãng phí bàn chải dự phòng của cô.
“Đợi tớ về nhà rồi đánh sau, không đánh răng có chết đói được đâu.”
“Cũng được... Chúng ta ăn cháo trắng được không?”
Nói xong, cô nhìn ra “biển nước” mênh mông bên ngoài với vẻ ái ngại, giải thích: “Tình hình này chắc cũng chẳng đi mua đồ ăn sáng được...”
Lục Viễn Thu không vội trả lời. Cậu bất ngờ chống một tay lên tường, nghiêng người, một chân đi dép lê nhựa xanh rẻ tiền bắt chéo qua chân kia, cúi đầu diễn sâu như nam chính phim thần tượng, cất giọng trầm khàn đầy “gợi đòn”:
“No problem~ Anh Thu của em sinh ra là để ăn cháo trắng mà~”
Nói xong cậu ngẩng đầu liếc cô, một giây sau bất ngờ nháy mắt một cái.
Bạch Thanh Hạ nhìn cậu, ngẩn người ra vài giây.
“Ừ... cậu đợi một lát...” Cô mím môi, vừa buồn cười vừa xấu hổ, vội lảng tránh ánh mắt cậu, cúi người chui tọt qua dưới cánh tay cậu.
Lục Viễn Thu đôi khi thật sự vừa bỉ ổi vừa sến súa.
Nhưng Bạch Thanh Hạ không hề thấy ghét.
Ngược lại cô còn thấy ở bên cậu rất tự nhiên, thoải mái.
Bởi vì cô vốn là người trầm tính, ít nói lại không khéo ăn nói.
Sự hài hước, hướng ngoại của Lục Viễn Thu lại bù trừ hoàn hảo cho tính cách của cô.
Điều Bạch Thanh Hạ sợ nhất chưa bao giờ là bất đồng quan điểm, giận dỗi hay cãi nhau với Lục Viễn Thu.
Cô sợ nhất là Lục Viễn Thu thấy cô nhạt nhẽo, nhàm chán, vô vị rồi không thèm để ý đến cô nữa.
Mà cô lại không phải người giỏi thay đổi tính cách theo hoàn cảnh.
May mắn thay, những lúc cô tỏ ra trầm lặng, nhạt nhẽo, Lục Viễn Thu luôn chủ động khuấy động không khí, thậm chí còn không biết mệt mỏi nghĩ đủ trò chọc cười cô.
Thực ra suy nghĩ của Bạch Thanh Hạ rất đơn giản. Cô không mong ngày nào Lục Viễn Thu cũng phải làm cô vui, cô vui hay không không quan trọng, cô chỉ mong Lục Viễn Thu đừng thấy cô vô vị mà xa lánh cô.
Chỉ cần Lục Viễn Thu không lạnh nhạt, xa lánh cô, thì thế nào cũng được.
Trong lúc nấu cháo, Lục Viễn Thu gọi Bạch Tụng Triết dậy. Người đàn ông trung niên tóc tai bù xù theo thói quen hàng ngày đi vào nhà vệ sinh một lúc, rồi ngoan ngoãn cầm bàn chải đi đánh răng rửa mặt.
Lục Viễn Thu nhìn mà ngẩn người, không kìm được nói với Bạch Thanh Hạ đang khuấy nồi cháo: “Bố cậu có phải được cậu huấn luyện không đấy? Ngày nào cũng nghe lời đi đánh răng, rửa mặt, tắm rửa, còn kỷ luật hơn cả tớ.”
Bạch Thanh Hạ quay lại, ngượng ngùng đáp: “Đúng vậy, lúc đầu bố không biết gì đâu, giờ đỡ hơn nhiều rồi. Nhưng ăn uống vẫn chưa ngoan lắm, phải bón mới chịu ăn, lại còn hay thích đi lang thang nữa.”
“Ha ha, đi bộ cũng tốt mà, rèn luyện sức khỏe. Với lại tớ thấy chú ấy cũng không phải chạy lung tung đâu, cậu ở đâu chú ấy đi đấy thôi. Giờ ngoài siêu thị với nhà ra chú ấy cũng có đi đâu nữa đâu.”
Bạch Thanh Hạ mỉm cười gật đầu đồng tình.
Lục Viễn Thu chợt nhớ đến chuyện nghe bố mẹ kể.
Có lần bố cậu lén đưa chú Bạch đến bệnh viện khám khoa thần kinh trong giờ làm việc, nhờ quan hệ của mẹ trong bệnh viện mà tìm được chuyên gia giỏi nhất.
Nhưng chuyên gia bảo rằng, trường hợp mất trí do cú sốc tinh thần quá lớn như thế này chỉ có thể để bệnh nhân tự hồi phục dần dần, thuốc men hay các phương pháp điều trị khác không có tác dụng nhiều.
Vì không phải chấn thương bên ngoài, cũng không phải bệnh lý bên trong, nên không thể tìm ra ổ bệnh để loại bỏ mà phục hồi thần trí được.
Tất nhiên bác sĩ cũng không phải là bó tay hoàn toàn.
Ông ấy nói, hoặc là để bệnh nhân tĩnh dưỡng trong môi trường không bị kích động, hoặc là... bất ngờ chịu một kích thích tích cực nào đó để hồi phục sớm hơn.
Bố mẹ cậu hỏi kích thích tích cực là gì, chuyên gia trả lời: “Đợi đến khi nào ông ấy đột nhiên khỏi bệnh, thì cái kích thích lúc đó chính là kích thích tích cực.”
Lục Thiên nghe xong chửi thầm một câu "vô nghĩa".
Chuyên gia cái chó gì.
“Cháo được rồi, cậu dựng bàn lên đi.”
Bạch Thanh Hạ tắt bếp múc cháo, bảo Lục Viễn Thu.
“Ok.”
...
Ăn sáng xong, Lục Viễn Thu tì người lên lan can ban công nhìn xuống. Trong con hẻm ngập nước bên dưới đã có người bắt đầu “bơi” lội.
Tình hình này chắc không ai đi làm đâu nhỉ... Lục Viễn Thu thầm nghĩ.
Đúng lúc này điện thoại reo, cậu nhìn màn hình, là "Lão già khó tính".
“Alo?”
“Tiểu Hạ có đó không?”
Lục Thiên lần này có vẻ khôn hơn, giọng nói cũng nhỏ nhẹ hơn.
Lục Viễn Thu liếc nhìn Bạch Thanh Hạ đang rửa bát ở cuối hành lang, đáp: “Không ạ.”
“Bao giờ mày về?”
“Đợi quần áo khô đã.”
“Mày cởi hết quần áo rồi à?”
Lục Viễn Thu ngớ người, nhìn cái điện thoại, nghi ngờ không biết mình đang nói chuyện với cha nào hay bố mình nữa.
“Con không cởi quần áo thì con treo mình lên dây phơi cùng quần áo à?”
“Thế giờ mày mặc cái gì?”
“Đồ của chú Bạch.”
“Tối qua ngủ thế nào?”
“Nằm chung một giường.”
“Cái đó...”
“Con biết bố định nói gì, bọn con chỉ ngủ thôi, con thấy tư tưởng của bố...”
“Không phải con ơi, bố biết mày thích Tiểu Hạ, bố chỉ nhắc nhở mày thôi, hai đứa còn nhỏ. Đợi tốt nghiệp cấp ba xong mày muốn làm gì thì làm, bố tuyệt đối không can thiệp.”
“Con...”
Bạch Thanh Hạ quay đầu lại, thấy Lục Viễn Thu ở đầu bên kia dường như đang cãi nhau với điện thoại, cô vẩy tay cho khô nước, trong lòng hơi bất an.
Thấy cô gái nhỏ nhìn mình, Lục Viễn Thu nói vào điện thoại: “Trưa con về!”
Cậu cúp máy. Bạch Thanh Hạ lúc này mới dám hỏi: “Có phải vì tối qua cậu không về nhà... nên chú Lục nổi giận không?”
Tối qua là do cô giữ cậu lại.
Lục Viễn Thu vội xua tay: “Không phải không phải, bố con tớ nói chuyện khác.”
Thấy Bạch Thanh Hạ im lặng, cậu bước tới, lảng sang chuyện khác: “Đợi cuối tuần sau nước rút, tớ đưa cậu đi đặt may váy múa ba-lê nhé, bố tớ liên hệ cửa hàng giúp cậu rồi đấy.”
“Đặt may á? Đắt lắm phải không?”
Bạch Thanh Hạ cầm giẻ lau tay, do dự hỏi.
Giá cả đúng là vấn đề tế nhị, và tiền đặt may váy múa đối với Bạch Thanh Hạ quả thực không phải con số nhỏ.
Lục Viễn Thu cân nhắc vài giây rồi cười nói: “Tiền may váy tớ cho cậu mượn, sau này trả dần.”
Thấy Bạch Thanh Hạ vẫn do dự, Lục Viễn Thu hỏi tiếp: “Tớ có thể biết tên mẹ cậu là gì không?”
“Lạc Nhiễm.”
Bạch Thanh Hạ trả lời.
Lục Viễn Thu nghiêm túc nói: “Cô Lạc Nhiễm chưa có cơ hội nhìn thấy thiên nga nhỏ của cô ấy trưởng thành và múa trên sân khấu, hãy để cô ấy được nhìn thấy một lần từ trên thiên đường nhé.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
