Chương 161 : Tiệc Tết Dương lịch còn phải phỏng vấn nữa à?!
“Còn phải điền đơn đăng ký nữa á?”
Cậu thiếu niên đầu húi cua thắc mắc, khiến cô gái nhỏ có vành tai đỏ ửng bên cạnh cũng phải liếc nhìn.
Vương Hạo Nhiên hất mái tóc rẽ ngôi che khuất tầm nhìn, nói: “Đúng thế, dù sao cũng là đại nhạc hội cấp trường, không như mấy cái văn nghệ lớp lá đâu. Mày tham gia không? Không thì tao đi đây.”
“Tham gia, đưa hai tờ, cả Bạch Thanh Hạ nữa.”
Lục Viễn Thu rút thêm một tờ từ xấp đơn trên tay Vương Hạo Nhiên.
“Thật hay đùa đấy?”
Vương Hạo Nhiên ngạc nhiên nhìn Bạch Thanh Hạ.
Cô gái nhỏ cúi đầu thật thấp, giả vờ như đang chăm chú đọc đề.
Lục Viễn Thu cầm hai tờ đơn trên tay, liếc qua một lượt, rồi hỏi: “Sao lại là đơn đăng ký?”
Vương Hạo Nhiên chỉ vào dòng chữ nhỏ xíu ở hàng cuối cùng: “Tự đọc đi.”
Lục Viễn Thu nhìn xuống.
Vui lòng mang theo đơn đăng ký đến...
“Hả? Cái quái gì thế? Biểu diễn văn nghệ thôi mà cũng phải phỏng vấn á?”
Lục Viễn Thu thốt lên kinh ngạc.
Vương Hạo Nhiên gật đầu: “Chứ sao, cả trường bao nhiêu người đăng ký, chẳng lẽ cho lên diễn hết à? Mấy tiết mục vớ vẩn đương nhiên bị loại rồi.”
Nói xong cậu ta hất tóc một cái, liếc xéo Lục Viễn Thu rồi cầm xấp đơn đi lên bàn trên, hỏi xem có ai muốn tham gia không.
Lục Viễn Thu đặt một tờ đơn lên bàn Bạch Thanh Hạ, nói: “Điền vào đi. Thế nào? Ngày mai hai đứa mình cùng đến phòng hoạt động phỏng vấn nhé?”
Bạch Thanh Hạ cầm tờ đơn, khuôn mặt nhỏ nhắn hiện lên vẻ khó xử.
Lục Viễn Thu đưa tay chọc vào má cô, tạo thành một lúm đồng tiền nhỏ xinh trên làn da trắng mịn, chất vấn: “Đừng bảo là cậu định bỏ cuộc đấy nhé?”
“...Không có.”
Miệng nói không có, nhưng giọng điệu nghe rất miễn cưỡng.
“Ngày kia đi...” Bạch Thanh Hạ cân nhắc một chút rồi quay sang nhìn cậu.
Nghĩ rằng cô cần chút thời gian chuẩn bị, Lục Viễn Thu gật đầu đồng ý: “Được, ngày kia.”
Vừa dứt lời, Lục Viễn Thu bỗng ngửi thấy một mùi hôi thối nồng nặc bốc lên từ bên cạnh: “Vãi chưởng!”
Trời mưa vốn dễ hôi chân, cộng thêm hai anh em họ Lưu "vũ khí sinh hóa" này nữa...
Lục Viễn Thu quay sang, thấy Trần Phi bên kia là người đầu tiên không chịu nổi, cô nàng cầm sách đập bốp vào đầu hai anh em họ Lưu mỗi người một cái.
“Đi giày vào ngay!! Thối chết đi được!!”
Lưu Bất Năng hùng hồn lý sự: “Tất ướt, phải bỏ ra phơi chứ!”
“Phơi cái đầu mày ấy! Ra ngoài mà phơi!”
Trịnh Nhất Phong nhíu mày, đang ngủ ngon cũng bị mùi thối hun tỉnh, đành cởi áo khoác trùm kín mặt.
Lục Viễn Thu lười chửi, cậu thành thạo thò tay vào túi quần Bạch Thanh Hạ móc ra giấy ăn, xé làm đôi nhét vào hai lỗ mũi mình.
Bạch Thanh Hạ khẽ rụt chân lại, uất ức nhìn sang bên cạnh. Lục Viễn Thu cứ lấy giấy của cô suốt, làm mấy lần cô đi vệ sinh không có giấy dùng.
Nhưng mà lúc cô cần gấp thật thì Lục Viễn Thu cũng chạy vạy khắp nơi mượn giấy cho cô...
Cô không hiểu nổi, rõ ràng Lục Viễn Thu giàu thế, sao việc mua giấy với cậu ta lại khó khăn như vậy chứ.
Tan học buổi trưa, tình hình trong trường vô cùng nghiêm trọng.
“Căng đấy.”
Lục Viễn Thu đứng ở hành lang tầng trệt khu nhà khối 10, nhìn ra sân trường ngập nước phía trước.
Nước ngập ngày càng sâu, từ mắt cá chân hôm qua, giờ đã lên đến nửa bắp chân.
Hôm nay nhiều người đi học thậm chí còn đi dép lê hoặc dép quai hậu.
Lục Viễn Thu bắt đầu lo lắng.
Vừa lo thi giữa kỳ không tổ chức được, vừa lo vụ phải tỏ tình với Trịnh Nhất Phong trước toàn trường.
“Đi thôi, tớ cõng cậu.”
Lục Viễn Thu nói với cô gái nhỏ bên cạnh.
Nhưng Bạch Thanh Hạ không còn tin tưởng cậu nữa. Cô lùi sang một bên, định học theo mấy người kia cởi giày tất, xắn quần lội nước sang căng-tin.
Đó là sáng kiến của mấy thiên tài mặc giày thể thao đi học hôm nay.
Thấy cô cúi xuống định cởi giày, Lục Viễn Thu vội kéo cô ra một góc, cúi đầu nghiêm túc nói: “Không được cởi, chân xinh thế này để người khác nhìn thấy thì làm sao?”
Bạch Thanh Hạ: “...”
Nhớ đến cái tật mê chân của Lục Viễn Thu, cô nhìn cậu với ánh mắt khinh bỉ.
Lục Viễn Thu xoay người, dang chân đứng tấn, cúi thấp xuống: “Lên ngựa!”
Phía sau vang lên tiếng lầm bầm của cô gái nhỏ: “Tớ không tin, cậu lại định bế tớ chứ gì.”
“Lần này tuyệt đối không.” Lục Viễn Thu mặt nghiêm túc.
“Thôi được rồi...”
Bạch Thanh Hạ dang hai tay định leo lên lưng cậu.
“Tránh đường tránh đường! Trẻ con lại sắp chết đói rồi!”
Lục Viễn Thu cười gian “khà khà khà”, bế thốc Bạch Thanh Hạ lên kiểu công chúa chạy về phía căng-tin, lại một lần nữa thu hút sự chú ý của bao người.
Cô gái nhỏ trong lòng cậu im thin thít, mặt đen như đít nồi.
Cô không nên tin cái tên khốn kiếp Lục Viễn Thu này.
Sau này không bao giờ, không bao giờ, không bao giờ... tin lời tên khốn này nữa.
“Ơ? Tiểu Quỳ, kia chẳng phải là anh Lục sao...”
Dưới tòa nhà khối 10, một nữ sinh quay sang hỏi cô bạn buộc tóc hai bên đầy thắc mắc.
“Chẳng phải cậu bảo... anh Lục chưa có bạn gái à?”
Cô bạn lại tung thêm một đòn chí mạng vào tâm hồn mong manh của Tiểu Quỳ.
Cô bé tên Tiểu Quỳ buộc tóc hai bên ngẩn người, cười gượng đáp: “Anh Lục... chắc là anh Lục nhiệt tình giúp đỡ bạn bè thôi, tính cách anh ấy thế... chắc cũng bình thường mà.”
“Chắc thế, anh Lục tính tình hòa đồng, có vẻ dễ thân thiết với con gái.”
Dường như muốn an ủi Tiểu Quỳ, cô bạn thân vội đỡ lời giải thích cho Lục Viễn Thu.
Nhưng Tiểu Quỳ rõ ràng vừa nhìn thấy, người mà anh Lục bế trong lòng chính là chị Bạch.
Nếu là người khác, Tiểu Quỳ còn có thể tự an ủi rằng anh Lục nhiệt tình, tính cách phóng khoáng nên giúp đỡ bạn bè nữ như vậy là bình thường. Nhưng đối phương là chị Bạch... chị Bạch xinh đẹp như thế, liệu anh Lục thực sự không có chút tình cảm nào với chị ấy sao?
Vì ở nội trú, phải đến thứ Sáu mới được dùng điện thoại, nên Tiểu Quỳ không thể nhắn tin hỏi han Lục Viễn Thu, còn gặp mặt trực tiếp thì... cô bé vẫn chưa đủ can đảm.
Đêm xuống.
Khu chung cư Hạnh Phúc.
Lục Viễn Thu nghe tiếng mưa rơi rả rích bên ngoài. Làm xong bài tập, cậu lấy cây đàn guitar để cạnh giường ra, kéo khóa bao đàn, lấy đàn, dùng khăn lau sạch bụi.
Gảy nhẹ một hợp âm nghe thử, Lục Viễn Thu vặn chốt, bắt đầu chỉnh dây đàn.
“Ngày em còn thơ bé, những lúc ham chơi và ngây ngô~”
Cậu vừa đàn vừa hát một câu, nhưng tiếng hát ngay lập tức bị tiếng mưa lớn bên ngoài át đi.
Lục Viễn Thu quay đầu nhìn ra cửa sổ, nhìn bầu trời đêm đen kịt, trong tầm mắt dường như hiện lên cảnh tuyết rơi trắng xóa.
Nhớ mang máng năm đó tuyết rơi như những cục bông gòn, xốp xốp mềm mềm.
Thiên Hắc Hắc (Trời tối đen), tiệc tất niên...
Khoảnh khắc này, Lục Viễn Thu nhớ lại năm cậu học cấp hai, cảnh cậu hát cho chú Bạch nghe ở cổng trường.
Nhưng ngay sau đó, cậu lẩm bẩm đầy thắc mắc.
“Sao Bạch Thanh Hạ lại biết chuyện này?”
Chẳng lẽ...
Lục Viễn Thu lặng lẽ ngẩng đầu, miệng hơi hé mở. Trong ký ức, hình ảnh ngày hôm đó xoay tròn ùa về. Chẳng lẽ năm ấy, bên cạnh bồn hoa hình tròn, phía sau cậu bé đầu húi cua và người chú ngốc nghếch, cũng có một cô bé ngồi lặng lẽ ở đó lắng nghe suốt buổi sao?
Lục Viễn Thu cúi đầu.
Nếu quả thực là như vậy, thử đặt mình vào tâm trạng của Bạch Thanh Hạ lúc đó, Lục Viễn Thu bỗng thấy lòng đau thắt.
“Chắc lúc ấy cô ấy phải đợi mình đi rồi mới dám ra bón cơm cho bố...”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
