Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

285 2120

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

458 13669

Infinite Dendrogram (WN)

(Đang ra)

Infinite Dendrogram (WN)

Sakon Kaido

Liệu điều gì đang chờ đợi cậu khám phá ở phía trước, trong một thế giới game nổi danh bởi sự chân thực đến khó tin và những khả năng không giới hạn ấy?

179 921

Võ Lâm Máu M

(Đang ra)

Võ Lâm Máu M

이만두

"...Mấy cái này, là đồ chơi SM mà."

298 2267

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

42 219

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

206 1667

Tập 02 - Chương 163 : Đừng đi nữa, đêm nay ở lại đây đi

Chương 163 : Đừng đi nữa, đêm nay ở lại đây đi

Mưa càng lúc càng nặng hạt. Lục Viễn Thu dìu Bạch Tụng Triết, an ủi ông để ông từ từ buông tay khỏi cột đèn đường.

Bạch Thanh Hạ sau khi trút hết cảm xúc, vẫn đứng khóc nức nở dưới màn mưa, đôi mắt vừa bất lực vừa giận dỗi nhìn bố.

Càng yêu thương thì càng dễ lo lắng, càng dễ mất bình tĩnh.

Trên đời này chẳng ai quan tâm đến sự an nguy của Bạch Tụng Triết hơn cô, nên Lục Viễn Thu rất hiểu tâm trạng cô lúc này.

“Thôi nào, đừng khóc nữa, tìm thấy chú rồi, chúng ta về nhà thôi.”

Lục Viễn Thu vừa dìu Bạch Tụng Triết, vừa đưa tay vuốt những lọn tóc ướt dính trên má Bạch Thanh Hạ sang một bên. Cậu định vòng tay đỡ luôn cả Bạch Thanh Hạ, nhưng cô đã nhanh chóng vòng qua bên kia, dìu tay còn lại của bố mình.

Chỗ này địa hình hơi trũng, nước đã ngập đến đùi cô. Lục Viễn Thu nhìn mà lo, sợ cô đi đứng không cẩn thận lại sụt hố.

“Hay là để tớ đi giữa, cậu qua đây đi?”

“Không sao đâu.”

Giọng Bạch Thanh Hạ vọng lại từ phía bên kia.

Mưa rơi rát mặt, Lục Viễn Thu không muốn nán lại ngoài trời quá lâu. Nước cống đen ngòm thế này không biết lẫn bao nhiêu rác rưởi chất thải, con gái mà ngâm mình trong nước bẩn lâu rất dễ sinh bệnh.

Hai người bắt đầu đi về phía hẻm Quế Hoa. Trên đường đi tuy không nói gì, nhưng Lục Viễn Thu vẫn âm thầm dịch dần vào giữa, hai tay đỡ cả hai bố con.

Bạch Thanh Hạ cũng không cố tỏ ra mạnh mẽ nữa, vì đến những chỗ trũng, nước đã ngập quá bẹn cô, đi lại rất khó khăn.

Về đến sân chung hẻm Quế Hoa, nước đã dâng lên ngập bụng Bạch Thanh Hạ. Tiếng chị Lệ lo lắng vọng xuống từ ban công: “Trời ơi! Tìm thấy là tốt rồi! Tìm thấy là tốt rồi! Chị lo chết đi được! Tiểu Thu ơi, biết thế chị xin số điện thoại của cậu từ trước!”

Lục Viễn Thu dở khóc dở cười: “Tình hình này chị có gọi em cũng chịu chết, không nghe máy được đâu!”

Ba người bước lên cầu thang, chị Lệ vội giục: “Nhanh nhanh nhanh, đi tắm đi! Tắm rửa sạch sẽ ngay!”

Nghe câu này, ba con chuột lột đứng trên hành lang đều ngớ người.

Lục Viễn Thu “À” một tiếng, liếc nhìn Bạch Thanh Hạ, ngượng ngùng nói: “Tìm thấy chú rồi, thế tớ về nhé.”

“Lục Viễn Thu!”

Cậu vừa quay người đi thì phía sau vang lên tiếng gọi gấp gáp của Bạch Thanh Hạ.

Khóe miệng Lục Viễn Thu nhếch lên, rồi nhanh chóng kìm nén, quay lại nhìn cô với vẻ mặt bình thản.

“Mưa to thế này, nước ngập sâu thế kia, cậu... cậu đừng về nữa, đêm nay ở lại đây đi.”

Bạch Thanh Hạ nhìn cậu đầy lo lắng.

Mưa khủng khiếp quá, nước lại đang dâng cao, cô thực sự không yên tâm để Lục Viễn Thu lội nước về một mình. Hơn nữa cậu vừa giúp cô tìm được bố, sao có thể để cậu về ngay như vậy được.

Chị Lệ cũng vội thêm vào: “Đúng đấy Tiểu Thu, đừng về nữa, bên ngoài nguy hiểm lắm! Trời tối đen như mực thế kia. Đêm nay cứ ngủ lại đây, phòng Tiểu Hạ chật thì sang phòng chị ngủ cũng được.”

Bạch Thanh Hạ nghe vậy vội từ chối ý tốt của chị Lệ: “Không sao đâu chị Lệ, phòng em ngủ được mà, không dám làm phiền chị nữa đâu.”

Chị Lệ cau mày: “Phòng em lấy đâu ra chỗ trống nữa!”

“Có mà, chen chúc tí là được, một đêm thôi không sao đâu...”

Cô gái nhỏ lí nhí nói, giọng chẳng có mấy phần tự tin.

“À, ừ, ờ, vâng...” Lục Viễn Thu đứng giữa hai người phụ nữ, miệng đáp loạn xạ, cố nén nụ cười sắp toe toét đến tận mang tai.

Trương Lệ chống nạnh nhìn ba người ướt sũng, xua tay: “Thôi được rồi, tắm rửa trước đã tính sau. Tiểu Hạ sang phòng chị tắm, Tiểu Thu với chú Bạch tắm bên phòng Tiểu Hạ đi, nhanh lên kẻo ốm.”

“Vâng vâng vâng.”

Lục Viễn Thu vội đáp lời, kéo tay Bạch Tụng Triết về phía phòng bên kia: “Đi nào chú, cháu đưa chú đi tắm.”

Bạch Tụng Triết nhăn mặt, lẩm bẩm: “Tự tắm được, bé ngoan phải biết tự tắm rửa~”

“Vãi, chú sợ cháu nhìn trộm chú hay sao thế?”

Lục Viễn Thu vừa nói xong, nhớ đến cái “phòng tắm” chật hẹp kia, bỗng nhận ra hai thằng đàn ông cũng chẳng thể chen chúc trong đó được.

Bạch Thanh Hạ đi theo sau, vào phòng lấy cho Lục Viễn Thu một bộ quần áo cộc tay và quần đùi của bố. Cô thầm mừng vì bố có tận ba bộ đồ lót, nhưng quần lót... thôi thì không đưa cho Lục Viễn Thu nữa, để cậu tự lo liệu vậy.

Đưa quần áo cho cậu thiếu niên nhếch nhác trước mặt, cô gái nhỏ gãi đầu, ngượng ngùng nói: “Quần lót của bố tớ tuy giặt sạch rồi nhưng mà... thôi đừng mặc chung thì hơn.”

Lục Viễn Thu giơ tay nghiêm túc thề thốt: “Cậu yên tâm, tớ tuyệt đối không mặc chung quần lót với đàn ông khác, tớ thả rông một đêm là được.”

“Tùy cậu.”

Bạch Thanh Hạ quay người đi, ánh mắt lảng tránh, chạy vội vào trong lấy quần áo của mình, rồi cúi đầu chạy vụt qua Lục Viễn Thu như sợ cậu nhìn thấy quần áo trên tay mình vậy.

Đợi cô đi khỏi, Lục Viễn Thu đóng cửa lại, hỏi Bạch Tụng Triết: “Chú, chú tắm trước hay cháu tắm trước?”

“Hạ Hạ tắm trước, Hạ Hạ tắm trước...”

“Hạ Hạ của chú chạy sang phòng bên cạnh rồi.”

“Hạ Hạ tắm trước, Hạ Hạ tắm trước...”

Ông ngồi im trên giường, kiên trì lẩm bẩm câu đó, còn cố tình quay lưng lại không nhìn về phía nhà vệ sinh.

Chú ấy tuy ngốc nghếch nhưng vẫn nhớ giữ gìn khoảng cách nam nữ với con gái... Nhìn cảnh này, Lục Viễn Thu bỗng thấy xúc động.

Đây chẳng phải là bản năng của một người cha yêu thương con gái sao... Haiz.

Cậu lắc đầu thầm than một tiếng, rồi bước vào nhà vệ sinh.

Tắm xong, đến lượt Bạch Tụng Triết ngoan ngoãn đi tắm. Lục Viễn Thu tốt bụng hỏi có cần giúp không, kết quả bị ông bĩu môi đuổi ra ngoài.

Lục Viễn Thu mặc bộ quần áo cộc của Bạch Tụng Triết ra ngoài hành lang đứng hóng gió một lúc. Đúng lúc này, cửa phòng chị Lệ mở ra.

“Ơ kìa... thật sự không cần cậu ấy sang phòng chị ngủ à?”

“Không cần đâu chị Lệ ơi, chị nghỉ ngơi sớm đi ạ!”

Bạch Thanh Hạ vội vàng chặn cửa phòng chị Lệ lại.

Cô quay lại nhìn thấy Lục Viễn Thu, sững sờ một chút, rồi theo phản xạ đưa một tay lên vai che chắn trước ngực.

Bạch Thanh Hạ tắm xong, mái tóc ướt được búi gọn sau gáy để lộ chiếc cổ thon dài. Cô mặc một chiếc áo phông cộc tay màu be, cổ áo vẫn nhăn nhúm như mọi khi, nhưng phần ngực vẫn căng đầy sức sống.

Chiếc áo hơi ngắn, để lộ thấp thoáng vòng eo con kiến và rốn.

Quần là một chiếc quần soóc rộng thùng thình màu nâu vàng dài quá đầu gối, để lộ đôi bắp chân thon thả, chân vẫn đi đôi xăng đan đế bằng mượn của mẹ Lục Viễn Thu.

Nhìn bộ dạng của Lục Viễn Thu, cô gái nhỏ cúi đầu, không nhịn được bật cười.

“Cười cái gì?”

Lục Viễn Thu cúi xuống nhìn mình. Chiếc áo của Bạch Tụng Triết mặc lên người cậu đúng là hơi bó thật.

Tuy Bạch Tụng Triết cao ngang ngửa cậu, nhưng không đô con bằng, hơn nữa quần áo của hai bố con giặt nhiều lần quá nên bị co lại hết rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!