Chương 260 : Lễ trưởng thành bắt đầu
Một tuần sau, sáng ngày 1 tháng 3.
Lễ trưởng thành diễn ra đúng như dự kiến.
Tại Siêu thị thực phẩm tươi sống Bốn Mùa, Lục Viễn Thu mặc bộ đồng phục xanh trắng, đứng tựa vào quầy thu ngân hỏi bố: “Thế nào bố, bố nói chuyện với các bác về vụ con thi tuyển sinh theo diện năng khiếu thể dục chưa?”
“Nói rồi, nói rồi.”
“Các bác bảo sao ạ?”
Lục Thiên ngả người ra ghế bập bênh, đáp: “Các bác bảo con cứ chọn trường đi đã. Trước tiên điểm thi đại học của con phải đạt chuẩn sau khi đã được cộng điểm ưu tiên, cái này thì các bác chịu, không giúp được.”
Lục Viễn Thu nhíu mày: “Con biết rồi, con chắc chắn sẽ tự thi đỗ mà.”
Lục Thiên nhún vai: “Thế thì đơn giản rồi. Con cứ thi đỗ vào trường mong muốn đi, còn chuyện chọn chuyên ngành thì khỏi lo, bác con chỉ cần nói một câu là xong.”
Nghe đến đây, Lục Viễn Thu ghé sát vào tai bố, hạ giọng thì thầm: “Con muốn học cùng lớp với Bạch Thanh Hạ, cái này có lo được không?”
Lục Thiên cười khẩy: “Mơ mộng hão huyền.”
Lục Viễn Thu: “Khà khà khà khà khà.”
Lục Thiên: “Hí hí hí hí hí.”
Ông bố già bỗng tắt nụ cười: “Kể cả con được cộng vài chục điểm thể dục, con có chắc là đỗ cùng trường với con bé không? Nhưng mà... biết đâu con bé lại đăng ký vào một trường top dưới để học cùng con... Con bé dám làm chuyện đấy lắm.”
Lục Thiên từng hỏi riêng Bạch Thanh Hạ muốn học đại học nào. Cô gái nhỏ trả lời rất do dự, một nửa là vì lo cho bố, nửa còn lại chắc là do bản thân chưa có mục tiêu rõ ràng.
Lục Viễn Thu hất cằm đầy vẻ khinh khỉnh, ra vẻ cool ngầu: “Tuần vừa rồi con cày sạch sành sanh đống quà sinh nhật của Bạch Thanh Hạ rồi, giờ con mạnh kinh khủng khiếp luôn. Nào, bố hỏi đi, hỏi con 1 cộng 1 bằng mấy?”
Lục Thiên nhếch mép hỏi: “1 cộng 1 bằng mấy?”
“2.”
“Vãi chưởng, giỏi thế?”
“Chứ sao, cũng phải xem con là ai chứ.”
Lục Viễn Thu cười đắc ý.
Nhưng ngay sau đó cậu lại xụ mặt xuống: “Nói nghiêm túc đấy, nếu đỗ cùng trường thật thì có xin vào cùng lớp được không? Con thấy đại học hình như cũng chia lớp mà.”
“Thì chắc chắn là được rồi, vấn đề là con phải đỗ đã!” Lục Thiên đập bàn cái bốp.
“Được...” Lục Viễn Thu gật đầu với ánh mắt đầy thâm sâu.
Cậu cúi xuống nhìn đồng hồ, hỏi: “Mẹ đâu rồi? Mẹ có đến không đấy?”
“Đến chứ, đợi tí, Tiểu Hạ cũng chưa đến mà.”
Lục Thiên vừa dứt lời thì thấy Lục Viễn Thu nhìn ra cửa. Ông quay lại, thấy Bạch Thanh Hạ đang khoác tay bố bước vào siêu thị. Hôm nay Bạch Tụng Triết mặc một bộ vest đen phẳng phiu, sạch sẽ. Chà chà, ông ấy đứng đó trông cứ như tài tử điện ảnh trung niên vừa bước ra từ màn bạc vậy.
Khuôn mặt điển trai, chiều cao mét tám, dáng người vẫn chuẩn chỉnh, đúng chuẩn "soái ca đại thúc".
Bạch Thanh Hạ cầm chiếc cà vạt chạy lon ton lại chỗ Lục Thiên, vẻ mặt lo lắng: “Chú Lục ơi, cháu không biết thắt cà vạt, chú giúp cháu với ạ.”
Lục Thiên chỉ tay sang con trai: “Thực ra cà vạt của thằng Thu toàn nó tự thắt đấy, chuẩn lắm, cháu nhờ nó giúp đi.”
Bạch Thanh Hạ quay sang đưa cà vạt cho Lục Viễn Thu: “Giúp tớ với.”
Lục Viễn Thu nhận lấy, cười hỏi: “Cậu biết bố cậu giống ai không?”
Bạch Thanh Hạ lắc đầu.
Lục Viễn Thu vừa thắt cà vạt cho chú Bạch vừa nói: “Giống hệt mấy ông tổng tài bá đạo trong truyện ngôn tình lúc về già nhưng vẫn phong độ ngời ngời ấy...” Nói đến đây, cậu khựng lại một chút rồi cảm thán: “Tớ mong đến ngày có thể nói chuyện bình thường với chú quá.”
Bạch Thanh Hạ nhìn chiếc cà vạt dần thành hình trên cổ áo bố, cười với vẻ mặt phức tạp: “Tớ chẳng mong nữa đâu... Thực ra thế này cũng tốt, ít nhất thì ngày nào bố cũng sống vô lo vô nghĩ.”
Lục Viễn Thu không biết nói gì, chỉ khẽ gật đầu.
“Xong rồi!”
Cậu vỗ nhẹ vào ngực chú Bạch.
Lúc này một chiếc ô tô đỗ trước cửa siêu thị. Tô Tiểu Nhã thò đầu ra cửa kính xe: “Em vừa dặn dò bên bệnh viện xong... vội chết đi được, chưa muộn chứ?”
“Chưa, vẫn kịp.”
Lục Viễn Thu và Bạch Thanh Hạ đưa Bạch Tụng Triết ra xe. Lên xe rồi, Lục Viễn Thu nói: “Thực ra một mình bố đi là được rồi, mẹ không cần đi theo đâu.”
“Thế sao được? Lễ trưởng thành cơ mà, quan trọng lắm đấy, dấu mốc quan trọng nhất đời người, sao mà qua loa được.”
Lục Viễn Thu chép miệng, ngồi ở ghế sau gật gù ra vẻ đồng tình, không cãi nữa.
Chắc Bạch Thanh Hạ cũng nghĩ như thế, nên lần này cô ấy mới thay đổi lớn đến vậy, lần đầu tiên chủ động đưa bố xuất hiện trước mặt các bạn.
Lục Thiên dặn dò nhân viên trong siêu thị xong cũng vội vàng lên ghế phụ. Tô Tiểu Nhã soi xét bộ vest trên người chồng một lượt, rồi cúi xuống nhìn chiếc váy dài trên người mình, thở dài lẩm bẩm: “Lẽ ra em nên mặc long trọng hơn chút nữa...”
“Ôi dào, được rồi được rồi, mẹ định đi trình diễn thời trang chắc?” Lục Viễn Thu vỗ vào ghế trước: “Đi nhanh lên bố.”
Tô Tiểu Nhã cầm vô lăng, xe chưa nổ máy mà người đã bắt đầu sụt sùi khóc: “Thu Thu à, mẹ cứ nghĩ đến... nghĩ đến hồi con mới sinh ra bé tí tẹo, người còn chưa to bằng cái giày, thế mà giờ đã lớn tồng ngồng thế này rồi, mẹ cứ...”
Lục Viễn Thu: “...”
Lại bắt đầu rồi, lại bài ca muôn thuở.
Cậu bảo Lục Thiên: “Bố ơi, bố lái xe đi, để mẹ sang ghế phụ ngồi khóc cho thoải mái.”
“Ok.”
Lục Thiên vội xuống xe đổi chỗ cho vợ.
Nhìn mẹ ngồi ghế phụ khóc như mưa như gió, Lục Viễn Thu không nhịn được nói: “Giá mà trên người mẹ có chức năng cài từ khóa chặn thì tốt.”
Tô Tiểu Nhã lau nước mắt, quay lại nhìn con: “Chặn cái gì?”
“Cái mẫu câu 'cứ nghĩ đến... là lại' ấy.”
Tô Tiểu Nhã: “...Đồ mất nết.”
Bạch Thanh Hạ khoác tay bố, mỉm cười nhẹ nhàng. Cô tựa đầu vào vai bố, nhìn ra cửa sổ, trong lòng dâng lên bao cảm xúc ngổn ngang.
Xe lăn bánh.
Trên đường đi khá yên tĩnh, chỉ có tiếng thút thít thi thoảng phát ra từ phía Tô Tiểu Nhã.
Lục Viễn Thu nhìn Bạch Tụng Triết, thấy ông hôm nay ngồi im thin thít, không còn vẻ loi choi thường ngày, có phải ông ấy cũng hiểu... hôm nay là một ngày quan trọng không nhỉ?
“Oẹ ——” Bạch Tụng Triết bỗng phồng mồm trợn má.
Thôi xong, ông ấy say xe. Vãi chưởng... Lục Viễn Thu hoảng hồn vớ lấy cái túi nilon đen, Bạch Thanh Hạ cũng giật mình vội vàng đón lấy.
Không phải đại gia sao? Sao lại say xe thế này?
“Đừng nôn nhé, sắp đến rồi!” Lục Thiên lo lắng quay lại hét.
Một tiếng sau, tại lớp 12-28.
Học sinh trong lớp cuối cùng cũng nghe thấy tiếng nhạc vang lên từ loa phát thanh. Lưu Vi xuất hiện ở cửa lớp, lớn tiếng chỉ đạo: “Được rồi, xuống sân đi các em. Xuống sân tìm phụ huynh của mình trước, rồi xếp hàng theo lớp. Lát nữa các em sẽ cùng phụ huynh đi qua ba cánh cổng màu đỏ, nhớ đi theo thứ tự nhé!”
Học sinh lập tức đứng dậy ùa ra cửa lớp.
“Đi thôi.” Lục Viễn Thu nhìn cô gái bên cạnh, nói.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
