Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 13

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 133

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 175

Tập 03 - Chương 259 : Quà sinh nhật "độc lạ"

Chương 259 : Quà sinh nhật "độc lạ"

Lục Viễn Thu: “Được lắm... hùa vào giấu tôi hết đúng không?”

Cao Cường và Chung Cẩm Trình cười hề hề.

Lục Viễn Thu có chút cảm động, đây là cảnh tượng mà cậu chưa từng trải qua trong đời. Khi tất cả những suy đoán đều sai bét, và cái kết lại là một niềm vui bất ngờ, cảm giác này... quá đỗi kỳ diệu, cứ như đang mơ vậy, chẳng chân thực chút nào.

Không chân thực đến mức cậu còn nghi ngờ liệu một tiếng nữa mình có bị đá văng về năm 2025 không...

Lục Viễn Thu hắng giọng, bắt đầu phân tích lại tình hình: “Bảo cô Tô chống lưng, nghĩa là đã xin phép cô ấy để tổ chức cái vụ này trong giờ tự học rồi chứ gì?”

Chung Cẩm Trình: “Chứ còn gì nữa, đồ ngốc! Không có cô cho phép thì bọn này dám làm loạn chắc!”

Tô Diệu Diệu đứng trên bục giảng che miệng cười, Trịnh Nhất Phong lén nhìn cô bằng ánh mắt thâm tình.

Lục Viễn Thu đi lên phía trước, nhìn Trịnh Nhất Phong đang bưng bánh kem và Bạch Thanh Hạ đang ôm bó hoa, hỏi tiếp: “Hai người ban ngày nói chuyện với nhau là để bàn vụ này đấy à?”

Bạch Thanh Hạ gật đầu lia lịa, bổ sung thêm: “Họ không cho tớ nói với cậu.”

“Bất ngờ mà, nói ra thì còn gì vui nữa.” Cao Cường nhướn mày đầy vẻ đê tiện.

Chung Cẩm Trình lao tới thụp Lục Viễn Thu một cái: “Bất ngờ không? Hỏi thật đấy, bất ngờ không? Vui không?”

Lục Viễn Thu gật đầu: “Vui, cảm ơn anh em nhé.”

Cao Cường ngạc nhiên: “Không phải chứ Lục Viễn Thu, mày quên thật hôm nay là sinh nhật mày à? Hôm khai giảng chính mồm mày còn bảo 20 ngày nữa là sinh nhật cơ mà.”

“Tao quên thật mà!” Lục Viễn Thu thành thật kêu lên, rồi cười: “Mấy nay tao học đến mụ cả người rồi...”

Thấy cả lớp đang ngồi nhìn mình chằm chằm, cậu vội quay người lại: “Nào nào nào, mọi người ăn bánh kem đi, để tôi cắt cho! À mà cái bánh này ai mua đấy?” Cậu quay lại hỏi.

Cao Cường vỗ vai Trịnh Nhất Phong: “Lão Trịnh đấy, bọn tao làm gì có tiền mua bánh ba tầng. Ban đầu chỉ định làm cái bất ngờ nho nhỏ thôi, nhưng nó bảo mua cái bánh to để cả lớp cùng ăn.”

“Được, lát nữa tôi gửi tiền lại cho ông, vụ này tôi bao.” Lục Viễn Thu vỗ vai Trịnh Nhất Phong.

“Khỏi, ông vui là được, ý tưởng cũng không phải của tôi.” Trịnh Nhất Phong nhún vai dửng dưng.

Chung Cẩm Trình ưỡn ngực: “Đúng rồi, ý tưởng là của tao với thằng Cường đấy, cảm ơn hai đứa tao đi, chứ mày trông mong gì vào hai khúc gỗ Trịnh Nhất Phong với Bạch Thanh Hạ nghĩ ra trò này á?”

Lục Viễn Thu quay lại cười cười, tay chân luống cuống nhận lấy đĩa để chia bánh cho mọi người.

Nhìn mọi người vui vẻ nhận bánh, trong lòng Lục Viễn Thu dâng lên bao cảm xúc lẫn lộn. Có khoảnh khắc cậu cảm thấy, dường như chỉ những ngày tháng sau khi trọng sinh này cậu mới thực sự đang sống, mới là một cơ thể tràn đầy sức sống.

“Này.” Lục Viễn Thu cắt một miếng bánh đưa cho Hồ Thái Vi.

Hồ Thái Vi cười nhận lấy: “Sinh nhật vui vẻ nhé Lục Viễn Thu.”

“Cảm ơn.” Lục Viễn Thu gật đầu.

Cậu như một cái máy chia bánh vô tình, cắt từng miếng đưa cho những người trước mặt, rồi quay sang đưa cho cô Tô, Cao Cường, Trịnh Nhất Phong, Chung Cẩm Trình và Bạch Thanh Hạ.

“Sinh nhật vui vẻ.”

Chỉ có cô gái đang ôm bó hoa là nhìn cậu bằng ánh mắt chứa chan tình cảm, đưa bó hoa thẳng về phía cậu.

Lục Viễn Thu một tay trao bánh, một tay nhận hoa, nhưng cậu lại chẳng cười mà làu bàu: “Tớ quên sinh nhật tớ, có phải cậu cũng quên luôn rồi không?”

Ai ngờ sắc mặt cô gái nhỏ thay đổi ngay lập tức, cô quả quyết lắc đầu: “Tớ không quên, tớ chuẩn bị quà cho cậu từ lâu rồi, chỉ là tớ... tớ không nghĩ ra cách tổ chức thế này thôi.”

Lục Viễn Thu chìa tay ra ngay: “Không tin, trừ khi đưa quà đây.”

Bạch Thanh Hạ khẽ hừ một tiếng, bưng đĩa bánh chạy lon ton về chỗ ngồi, lục lọi trong cặp sách một lúc rồi lôi ra một chồng sách bài tập và đề thi thử mới cóng, chạy lại chỗ cậu.

Chồng sách này dày cộp, cỡ chục cuốn bài tập và đề thi, được buộc bằng dây ruy băng đỏ thắt nơ rất đẹp, bên trên còn dán một tờ giấy nhớ ghi dòng chữ: "Lục Viễn Thu, sinh nhật vui vẻ!"

Nhìn món quà sinh nhật "đầy tâm huyết" và "giản dị" này, đám người đứng cạnh bục giảng bỗng dưng im bặt.

“Ờ...”

“Ừm...”

“Á...”

Bạch Thanh Hạ nhìn Lục Viễn Thu đầy nghiêm túc: “Chúc cậu thi đại học thắng lợi ngay từ trận đầu.”

Cô quay sang nhìn biểu cảm kỳ quặc của mọi người, bỗng nhiên thấy mất tự tin hẳn. Cô chỉ muốn tặng món quà gì đó thiết thực một chút... có phải cô đã phá hỏng bầu không khí không?

“Món quà này quá——” Lục Viễn Thu nhướn mày, kéo dài giọng, rồi cúi đầu cười với cô: “Quá đúng lúc, tớ thích lắm.”

Bạch Thanh Hạ thở phào nhẹ nhõm, nụ cười lại nở trên môi.

Lúc này, Chung Cẩm Trình quệt một ít kem bánh, lén lút tiến về phía Tô Diệu Diệu. Đi được nửa đường thì bị Trịnh Nhất Phong túm tay lại, lắc đầu quầy quậy: “Không hợp đâu.”

“Không hợp cái gì? Hay là mày muốn tự mình làm?” Chung Cẩm Trình lườm cậu ta.

“Tôi...”

Trịnh Nhất Phong còn chưa kịp nói hết câu thì Cao Cường đã nhanh nhảu quệt kem lao đến bôi lên mặt Tô Diệu Diệu rồi bỏ chạy thục mạng.

“Cao Cường!” Tô Diệu Diệu tức giận hét lên.

Cao Cường chạy được hai bước thì đứng khựng lại, nín thở quay đầu nhìn cô với vẻ lo sợ.

Tô Diệu Diệu bỗng nhiên cười tươi rói: “Không sao đâu, cô dọa em đấy.” Nói xong, cô đưa tay quệt kem, tinh nghịch bôi lên mặt Trịnh Nhất Phong: “Hây!”

Trịnh Nhất Phong đứng im như cương thi bị dán bùa.

Thấy cô Tô cũng tham gia, đám học sinh lập tức bung lụa, nhao nhao dùng bánh kem tấn công bạn thân, cả lớp học náo loạn như cái chợ vỡ.

Nhìn cảnh tượng trước mắt, khóe miệng Tô Diệu Diệu giật giật, bắt đầu thấy hối hận rồi. Cô giơ hai tay lên ra hiệu: “Này... các em nhỏ nhỏ thôi...”

Lời còn chưa dứt thì bàn tay dính kem của Trịnh Nhất Phong đã nhẹ nhàng chạm vào má cô.

Tô Diệu Diệu kinh ngạc quay sang nhìn cậu học trò.

Cậu thiếu niên từ từ rụt tay về, nuốt nước bọt cái ực, giải thích: “Là cô... là cô bôi em trước, em chỉ phản công thôi, nếu cô giận thì... em xin lỗi.”

Nói rồi cậu vội vàng móc trong túi ra tờ khăn giấy có mùi thơm, vẻ mặt đầy chân thành.

Điểm này thì khác hẳn cái tên Lục Viễn Thu đến giấy vệ sinh trong túi cũng không có.

Tô Diệu Diệu nhìn tờ giấy một lúc lâu rồi bật cười khúc khích: “Cô không giận đâu.”

“Tránh ra tránh ra! Đừng có ném nhầm! Đừng có ném nhầm!” Ở bên kia, Lục Viễn Thu dang tay như con cua che chắn cho Bạch Thanh Hạ trong lòng, hộ tống cô về chỗ ngồi an toàn.

Ngồi xuống xong, Lục Viễn Thu nhìn cảnh tượng hỗn loạn xung quanh rồi quay sang hỏi Bạch Thanh Hạ: “Mặt tớ to thế này lù lù ở đây, sao cậu không bôi tớ?”

Bạch Thanh Hạ đang vui vẻ ăn bánh kem, lí nhí phản bác: “Bánh ngon thế này, tớ không lãng phí đâu.”

“Cậu cậu cậu, đúng là đồ không có tình thú gì cả, chịu cậu luôn.” Lục Viễn Thu chỉ vào trán cô với vẻ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.

Bạch Thanh Hạ ngậm cái thìa nhỏ ngước lên nhìn cậu ngây ngô, rồi chẳng thèm để ý nữa, cúi đầu vét sạch sành sanh đĩa bánh, không chừa lại tí kem nào.

Đúng lúc này, ngoài cửa có tiếng động. Người đàn ông trung niên bụng phệ, chùm chìa khóa lủng lẳng bên hông cuối cùng cũng xuất hiện.

“Làm cái gì đấy?! Từ đằng xa đã nghe thấy tiếng rồi! Định làm loạn à?!” Cát-bá-thiên lao đến cửa lớp hét lớn.

Vừa dứt lời, một cái đĩa giấy dính đầy kem bay vèo tới dính chặt vào mặt ông.

“Là thằng nào?!”

Cát-bá-thiên gỡ cái đĩa ra, nhưng lại thấy cả lớp đang ngồi ngay ngắn, trật tự đâu ra đấy, kể cả Tô Diệu Diệu trên bục giảng.

Chỉ có điều bộ dạng của ai cũng hơi... tả tơi.

Lục Viễn Thu nhìn cảnh tượng này.

Nhiều năm sau, có lẽ họ sẽ quên mất hương vị của chiếc bánh kem, nhưng chắc chắn sẽ không bao giờ quên buổi tối tự học ngập tràn mùi hương kem sữa ngọt ngào ấy. Cảnh tượng này vừa chân thực, lại vừa hoang đường đến lạ kỳ. Đó là ký ức thanh xuân độc nhất vô nhị, là nhánh rẽ trưởng thành của riêng họ.

Chỉ là lần này, tôi cũng ở trong đó.

Cát-bá-thiên nhìn chiếc bánh sinh nhật trên bục giảng, hiểu ra vấn đề.

“Bé cái mồm thôi.”

Nói xong ông quay lưng bỏ đi, cười khẩy một cái ngoài hành lang, trên gương mặt trắng sữa vì dính kem thoáng vẻ bất lực.

...

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!