Chương 258 : Tôi cảnh cáo cậu đừng có lo chuyện bao đồng
Một tuần sau, Siêu thị thực phẩm tươi sống Bốn Mùa.
Bạch Thanh Hạ trong chiếc áo gilê đỏ đồng phục đang sắp xếp hàng hóa trên kệ. Lục Viễn Thu không có ở đây. Mấy tối nay cậu đều không đến siêu thị, giờ này cậu đang ở nhà vùi đầu vào học. Từ lúc khai giảng đến giờ, mức độ chăm chỉ học tập của cậu thiếu niên khiến Bạch Thanh Hạ cũng phải kinh ngạc.
Ở trường, buổi trưa Lục Viễn Thu ở lại lớp học bài muộn hơn cả cô. Nhiều lần Bạch Thanh Hạ phải nhắc nhở cậu đi ăn cơm, cậu mới chịu dừng bút, gật đầu với cô.
Lúc này, Bạch Tụng Triết cầm một cái đùi gà chạy lon ton tới, vui vẻ đưa cho con gái: “Hạ Hạ... Hạ Hạ ăn đi.”
Bạch Thanh Hạ nhíu mày: “Bố lại lấy ở đâu đấy?”
“Hạ Hạ ăn, mau ăn đi...” Bạch Tụng Triết lầm bầm.
“Chú cho đấy, yên tâm.” Lục Thiên đang ngồi ở quầy thu ngân nói vọng ra.
Cô gái nhỏ suy nghĩ một chút, dắt tay bố đi tới quầy thu ngân, lễ phép hỏi Lục Thiên: “Chú Lục...”
“Hả? Sao thế?” Lục Thiên vội ngồi thẳng dậy.
Bạch Thanh Hạ hỏi: “Chú ơi, âu phục có thuê được không ạ? Thuê ở đâu ạ? Cháu muốn thuê một bộ cho bố cháu mặc vào hôm Lễ trưởng thành.”
“Cháu định đưa bố đi dự Lễ trưởng thành à?” Lục Thiên ngạc nhiên trong lòng, nhưng mặt vẫn tỏ ra bình thường.
Ông gãi đầu, đứng dậy.
...Thằng ranh con Lục Viễn Thu này kín miệng thật, chẳng thấy nhắc gì cả.
Bạch Thanh Hạ gật đầu: “Vâng ạ.”
“Cháu quyết định kỹ chưa?” Lục Thiên hỏi lại cho chắc chắn.
Bạch Thanh Hạ kiên định gật đầu: “Cháu quyết định rồi ạ, cháu nhất định phải đưa bố đi cùng. Lễ trưởng thành chỉ có một lần trong đời, cháu không muốn phải hối hận.”
Lục Thiên cười gật đầu: “Cháu ngoan lắm, cháu làm đúng lắm, đó mới là ý nghĩa thực sự của Lễ trưởng thành chứ.”
Bạch Thanh Hạ mỉm cười.
Lục Thiên nói tiếp: “Được rồi, đến gần hôm Lễ trưởng thành chú sẽ dẫn hai bố con đi thuê. Thuê thì đơn giản thôi, không cần đo đạc kích cỡ gì đâu, cứ đến chọn rồi mặc thử là được.”
“Vâng ạ, cháu cảm ơn chú.”
...
Ngày 23 tháng 2, còn 6 ngày nữa là đến Lễ trưởng thành.
Lục Viễn Thu đang cắm cúi làm đề Toán thì thấy Cao Cường và Chung Cẩm Trình lén lút chạy đến chỗ Trịnh Nhất Phong. Trịnh Nhất Phong cũng đang làm đề, nhưng khác người ở chỗ cậu ta làm đề Văn.
Nghe Trần Phi nói, mấy hôm nay Trịnh Nhất Phong còn viết tận sáu bài văn rồi chủ động mang đi nhờ bà cô Lưu Vi chấm điểm...
Thằng này liều mạng thật sự, ai đời lại đi cày đề Văn như cày Toán bao giờ không?
Nhưng tình tiết này cuối cùng cũng khớp với kiếp trước của Lục Viễn Thu. Kiếp trước, thái độ học tập của Trịnh Nhất Phong trong học kỳ hai lớp 12 cũng trâu bò y hệt thế này.
Thực ra mấy hôm nay Lục Viễn Thu cũng bị ảnh hưởng bởi Trịnh Nhất Phong. Nó đã giỏi thế rồi mà còn cày cuốc như điên, thì ông đây có lý do gì mà không cày?
Thế nên Lục Viễn Thu thề phải cày cuốc trâu bò hơn cả Trịnh Nhất Phong.
“Sao lại bắt tôi đi...” Trịnh Nhất Phong bỗng nhiên lên tiếng bất mãn.
“Bảo đi thì đi đi, nói nhiều thế làm gì? Vụ này chắc chắn phải cần cô Tô chống lưng cho mày chứ.” Chung Cẩm Trình túm lấy đầu Trịnh Nhất Phong lắc mạnh.
Chắc bị lắc đến chóng mặt nên Trịnh Nhất Phong không cãi nữa, nhưng vẫn ngồi lì ở chỗ do dự. Cao Cường và Chung Cẩm Trình bèn xốc nách lôi cậu ta dậy, đẩy về phía văn phòng bên cạnh.
Một lúc sau, Trịnh Nhất Phong xuất hiện ở cửa lớp. Lục Viễn Thu ngẩng lên, thấy mặt Trịnh Nhất Phong đỏ bừng, gọi vọng vào: “Bạch Thanh Hạ, cậu ra đây, tớ có chuyện muốn nói.”
?
Lục Viễn Thu bắn ngay một dấu hỏi to đùng trong đầu.
Không... gọi người thì cứ gọi, việc quái gì phải đỏ mặt tía tai thế kia?
Bạch Thanh Hạ cũng hơi khó hiểu, nhưng vẫn đứng dậy đi ra ngoài.
Lục Viễn Thu bắt đầu đứng ngồi không yên.
Cái gì mà "chống lưng"? Cái gì mà "có chuyện muốn nói"? Có chuyện muốn nói sao lại phải đỏ mặt?
Trịnh Nhất Phong, thằng ranh con này không phải định tỏ tình với Bạch Thanh Hạ đấy chứ? Vãi chưởng? Mày thích Tô Diệu Diệu cơ mà?
Lục Viễn Thu vứt bút xuống, không thể bình tĩnh nổi nữa, vội vàng bám theo. Nhưng vừa ra đến cửa lớp, cậu đã bị Chung Cẩm Trình và Cao Cường chặn lại.
Hai thằng này đang cười hì hì nhìn trộm Trịnh Nhất Phong và Bạch Thanh Hạ nói chuyện ở góc hành lang, thấy Lục Viễn Thu kẻ phá đám xuất hiện thì vội vàng dang tay cản: “Ê ê ê? Mày làm gì đấy?”
Lục Viễn Thu nghiêm túc: “Tao ra nghe xem chúng nó nói cái gì.”
“Tao cảnh cáo mày đừng có lo chuyện bao đồng nhé, đừng có làm phiền không gian riêng tư của hai người họ.” Chung Cẩm Trình dang hai tay chắn ngang như con cua trước mặt Lục Viễn Thu.
Lục Viễn Thu liếc nhìn ra ngoài, thấy Trịnh Nhất Phong và Bạch Thanh Hạ đang nói cười vui vẻ. Cậu định xông ra thì Cao Cường cũng vội vàng cản lại: “Đã bảo đừng có lo chuyện bao đồng mà lị!”
“Tao mà là lo chuyện bao đồng á? Cái đ...” Lục Viễn Thu trợn mắt chỉ vào mình, muốn chửi thề nhưng kìm lại được.
Đúng lúc này chuông vào học vang lên. Trịnh Nhất Phong và Bạch Thanh Hạ đều quay về lớp. Thấy giáo viên chủ nhiệm đang đi tới, Lục Viễn Thu đành hậm hực quay về chỗ ngồi.
Bạch Thanh Hạ mỉm cười về chỗ ngồi xuống. Lục Viễn Thu quay sang chất vấn ngay lập tức: “Trịnh Nhất Phong nói gì với cậu đấy?”
Cô gái nhỏ vừa nãy còn cười tươi rói, nghe giọng Lục Viễn Thu xong nụ cười tắt ngấm. Cô liếc nhìn cậu một cái nhẹ bẫng, chẳng thèm trả lời, quay mặt đi xem sách bài tập trên bàn.
Lục Viễn Thu lay lay người cô mấy cái, Bạch Thanh Hạ vẫn không thèm để ý, chỉ khẽ phản bác: “Đừng nói chuyện nữa, vào học rồi...”
Lục Viễn Thu thở hắt ra một hơi thật mạnh, chỉ tay vào gáy cô: “Được, được lắm, lớn thật rồi chứ gì, giỏi lắm, dám bật lại tôi rồi. Dạo này tôi bận học, không có thời gian quản lý cô, nhưng tôi cảnh cáo cô đừng có mà yêu sớm đấy nhé.”
Nghe câu này, Bạch Thanh Hạ quay sang nhìn cậu với vẻ ngạc nhiên, khóe miệng bỗng cong lên một nụ cười ẩn ý.
Lục Viễn Thu cúi đầu xoay bút, gạt hết những suy nghĩ linh tinh ra khỏi đầu, tiếp tục cắm cúi làm đề.
Sau Lễ tuyên thệ 100 ngày không lâu sẽ là kỳ thi thử lần hai, cậu cần phải thấy được sự tiến bộ của mình, nếu không cảm giác khủng hoảng sẽ không chỉ là cảm giác nữa mà sẽ thành hiện thực tàn khốc. Trịnh Nhất Phong kiểu gì cũng đỗ đại học trọng điểm, còn cậu thì khác, kết cục của cậu vẫn là một ẩn số.
Giờ tự học buổi tối, Tô Diệu Diệu ngồi trên bục giảng trông lớp.
Lục Viễn Thu cất tờ đề vừa làm xong vào hộc bàn, lôi tờ mới ra. Bỗng cậu thấy Trịnh Nhất Phong cầm một bó hoa lén lút đi ra khỏi lớp.
Thằng này cầm hoa làm cái gì thế nhỉ?
Vừa thắc mắc xong thì bên cạnh có tiếng động. Lục Viễn Thu thấy Bạch Thanh Hạ ngượng ngùng đứng dậy, dưới ánh mắt của cả lớp, chạy lon ton ra khỏi phòng học.
Lục Viễn Thu ngơ ngác đến mức đánh rơi cả bút.
Chưa hết, Chung Cẩm Trình và Cao Cường nhìn nhau cười đầy ẩn ý, vẻ mặt hóng hớt vội vàng chạy theo sau.
Lục Viễn Thu đập bàn đứng phắt dậy. Tô Diệu Diệu trên bục giảng quát: “Lục Viễn Thu, em làm gì đấy?”
“Không phải cô ơi... bọn họ... bọn họ vừa chạy ra ngoài cô không thấy ạ? Trịnh Nhất Phong còn cầm cả hoa nữa kìa!”
Tô Diệu Diệu cứ như bị mù tạm thời, tiếp tục mắng: “Ngồi xuống! Giờ tự học không được đi lung tung.”
Lục Viễn Thu ngồi xuống, cảm giác hôm nay cứ sai sai thế nào ấy.
Cậu cúi đầu làm đề, được vài câu thì hết sạch tâm trạng. Vừa ngẩng lên nhìn ra cửa lớp thì phụt một cái, tối om.
“Mất điện à?” Có tiếng học sinh thắc mắc.
“Không thể nào? Mất điện á?”
“Lại mất điện.”
Lục Viễn Thu càng thấy khó chịu hơn, nhưng cậu nhìn sang tòa nhà khác thì thấy đèn vẫn sáng trưng.
Tô Diệu Diệu trên bục giảng nói: “Lục Viễn Thu, bật cái đèn phía sau em lên xem nào.”
Lục Viễn Thu đứng dậy, mò mẫm bật công tắc trên tường. Nửa lớp sáng đèn. Cậu quay người nhìn về phía cửa lớp thì sững sờ.
Ở cửa lớp, Trịnh Nhất Phong bưng một chiếc bánh kem từ từ bước vào, bên cạnh là Bạch Thanh Hạ đang ôm một bó hoa rực rỡ.
Hai người đứng cách cậu cả một gian phòng học, nhìn về phía cậu thiếu niên ở cuối lớp, mỉm cười rạng rỡ.
“Lục Viễn Thu!”
Cao Cường và Chung Cẩm Trình bất ngờ nhảy xổ ra từ sau lưng hai người họ, vỗ tay hát vang: “Chúc mày sinh nhật vui vẻ~”
“Happy Birthday to you~”
Tô Diệu Diệu cũng đứng dậy trên bục giảng, cười tươi vỗ tay và hát theo: “Chúc em sinh nhật vui vẻ~”
“Chúc mừng sinh nhật vui vẻ~”
Lục Viễn Thu đứng ngây ra tại chỗ. Trong căn phòng học chỉ sáng một nửa ánh đèn, bên cạnh bục giảng, Trịnh Nhất Phong bưng chiếc bánh kem ba tầng, Bạch Thanh Hạ ôm bó hoa xinh đẹp, tất cả học sinh đều ngồi tại chỗ đồng loạt quay đầu lại nhìn cậu.
Cậu thiếu niên bỗng nhiên không nhịn được cười, quay mặt đi chỗ khác. Muốn cười thật to, nhưng hốc mắt lại cay cay, ươn ướt.
Đây con mẹ nó chính là thanh xuân của ông sao?
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
