Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

(Đang ra)

I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

Karasuma Ei

Câu chuyện xoay quanh cuộc tình lãng mạng giữa cặp nhân vật chính và một chút sự trừng phạt dành cho kẻ phản bội.

41 2000

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

283 1841

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

456 13650

Infinite Dendrogram (WN)

(Đang ra)

Infinite Dendrogram (WN)

Sakon Kaido

Liệu điều gì đang chờ đợi cậu khám phá ở phía trước, trong một thế giới game nổi danh bởi sự chân thực đến khó tin và những khả năng không giới hạn ấy?

175 739

Võ Lâm Máu M

(Đang ra)

Võ Lâm Máu M

이만두

"...Mấy cái này, là đồ chơi SM mà."

297 2248

Throne of Magical Arcana

(Đang ra)

Throne of Magical Arcana

Ái Tiềm Thủy Đích Ô Tặc (Mực Thích Lặn Nước)

Đây là web novel đầu tay của lão Mực, đầu tay chứ không có nghĩa là non tay. Lão Mực đã vẽ nên thế giới nơi mà tri thức, khoa học thực sự biến thành sức mạnh theo đúng nghĩa đen và chứa đựng một khối

901 85408

Tập 03 - Chương 256 : Thỏ hồng nhỏ và Gấu ngốc lớn

Chương 256 : Thỏ hồng nhỏ và Gấu ngốc lớn

Bạch Thanh Hạ ngồi xuống mép giường, nghỉ ngơi một lát rồi cầm một cái đùi gà lên xé vỏ, bắt đầu ăn từng miếng nhỏ.

Dạo này vì là Tết nên thức ăn trong nhà khá khẩm hơn hẳn, nhưng cô lại thấy cái đùi gà đóng gói trên tay còn ngon hơn cả mâm cơm mấy ngày qua. Có lẽ hương vị của nó đã gợi lại trong cô rất nhiều ký ức ngày xưa.

Vừa ăn đùi gà, cô gái nhỏ vừa lấy từ trong cặp sách ra một tờ giấy viết đầy chữ.

Cô đọc đi đọc lại từ đầu đến cuối một lượt nữa rồi mới cẩn thận cất tờ giấy vào cặp.

Ăn xong cái đùi gà, Bạch Thanh Hạ ôm đống đồ ăn còn lại ra ngoài, đặt hết lên cạnh gối của bố.

...

Ngày hôm sau, giờ truy bài sáng kết thúc.

Tiết đầu tiên là môn Ngữ Văn.

Lục Viễn Thu quay sang, thấy Bạch Thanh Hạ cứ nhìn chằm chằm vào một tờ giấy đặt trên bàn, trên đó viết kín mít chữ.

Lúc nãy cậu mải mê đọc sách nên không để ý lắm, chỉ mang máng nhớ là từ lúc bắt đầu giờ truy bài, cô đã cứ dán mắt vào tờ giấy này rồi.

“Đây là bản thảo bài phát biểu của cậu à?”

Nghe thấy tiếng cậu, Bạch Thanh Hạ quay đầu lại, khẽ gật đầu một cái.

Lục Viễn Thu tò mò: “Viết cái gì đấy?”

“Không cho cậu biết đâu.”

Cô gái nhỏ vội vàng lấy tay che lại, không cho Lục Viễn Thu nhìn trộm.

Cậu không để bụng, cười bảo: “Đằng nào lát nữa tớ chả được nghe.”

Nghe câu này, đôi lông mày của cô gái nhỏ xụ xuống đầy vẻ lo âu.

Thấy giáo viên chưa vào lớp, Lục Viễn Thu lại hỏi: “Căng thẳng lắm à?”

Bạch Thanh Hạ chẳng buồn trả lời cậu nữa. Cô gấp tờ bản thảo lại, đôi mắt lặng lẽ nhìn chằm chằm vào hai bàn tay mình. Thời tiết dù lạnh giá nhưng đầu ngón tay cô vẫn lấm tấm mồ hôi. Cô cảm thấy tim mình đang đập thình thịch, máu dồn lên mặt nóng bừng, cả người như chỉ còn mỗi cái động cơ trong lồng ngực là đang gầm rú, đầu óc thì hoàn toàn mụ mị, bay bổng trên mây.

Mới phát biểu trong lớp mà đã thế này, đến lúc ở Lễ trưởng thành thì biết làm sao đây...

Bạch Thanh Hạ chợt thấy hôm qua mình đồng ý trong văn phòng có phần quá chóng vánh, chưa suy nghĩ kỹ càng.

Lục Viễn Thu: “Hay để tớ phát biểu hộ cậu nhé? Cứ cầm bản thảo của cậu mà đọc thôi, tớ nghĩ cô Lưu sẽ đồng ý thôi mà, cô cưng cậu thế cơ mà.”

Bạch Thanh Hạ lắc đầu, thở phào một hơi như thể vừa hạ quyết tâm: “Không, tớ sẽ tự đọc, tự mình đọc hết từng chữ một... Cứ nhìn bản thảo mà đọc thôi, không ngẩng đầu nhìn ai hết. đều là củ cải trắng, đều là bắp cải hết...”

Mấy câu cuối cô lầm bầm tự nhủ, dường như đang cố thôi miên chính mình.

Lục Viễn Thu nhịn cười, ghé sát mặt lại gần cô, tò mò nhìn chằm chằm vào thùy tai cô. Cậu phát hiện cái nhọt thịt nhỏ nhắn, trong suốt này đang đỏ bừng lên. Cậu lấy ngón tay khều khều một cái, thùy tai rung rinh rồi lại đổi màu, càng trở nên đỏ rực hơn.

Bạch Thanh Hạ chẳng có phản ứng gì, cứ như một khúc gỗ nằm bò ra bàn, mắt đờ đẫn. Cô bỗng thấy Lục Viễn Thu thật là phiền, nhưng cô cũng chẳng buồn phản kháng nữa.

Điều này lại càng tạo cơ hội cho Lục Viễn Thu lấn tới. Cậu bắt đầu đưa tay lên nhào nặn, vừa nặn một cái vừa chỉ vào thùy tai cô: “Biến, biến, biến này!”

Nhìn cái thùy tai bị nặn đến trắng bệch rồi từ từ máu dồn lại đỏ au, Lục Viễn Thu phì cười.

Nhưng Bạch Thanh Hạ vẫn như pho tượng, vô cảm. Cậu thiếu niên nhìn cô, nụ cười trên mặt dần tắt ngấm, trong miệng khẽ thở dài một tiếng.

Sợ hãi thì biết làm sao đây... chung quy vẫn phải đối mặt thôi.

Sự trưởng thành về thể chất và tâm lý không ngừng nghỉ chính là công thức mà mỗi người phải tuân theo trong đời.

Tiếng chuông vào học vang lên, cô giáo chủ nhiệm cầm mấy tờ đề sắp giảng bước lên bục giảng.

“Bắt đầu phát biểu nhé.” Cô nói trên đài, rồi đưa mắt nhìn về phía Bạch Thanh Hạ như muốn hỏi han. Cô gái nhỏ đứng dậy hít một hơi thật sâu, rồi cúi đầu đi về phía bục giảng.

Lục Viễn Thu vội nói: “Cố lên nhé.”

Vừa nói xong cậu đã ngẩn người, thấy Bạch Thanh Hạ đột nhiên quay ngoắt lại, mặt đỏ bừng bừng.

“Hối hận nhanh thế cơ à.”

Bạch Thanh Hạ không thèm chấp cậu, xấu hổ đưa tay cầm lấy bản thảo trên bàn mình, rồi lại cúi gằm mặt đi lên.

Hai lượt đi đi lại lại này đã ngốn hết sạch số điểm dũng cảm ít ỏi của cô rồi.

Cô gái nhỏ đứng trên bục giảng, nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc. Cô cúi đầu mở tờ giấy trắng ra, thấy đôi tay hơi run run, cô liền ép chặt tờ giấy lên mặt bàn bục giảng.

Lưu Vi nhẹ giọng động viên: “Chuẩn bị xong thì bắt đầu, cứ nói chậm thôi, không sao đâu.”

Cả lớp đều ngẩng cổ lên nhìn. Hôm qua tiết mục phát biểu đã bỏ qua Bạch Thanh Hạ, hôm nay mới đến lượt cô, nên ai nấy đều rất tò mò về nội dung.

Nhưng lý do tò mò nhất không phải là cái đó, mà là mọi người rất muốn xem cô gái vốn mang trên mình những thiết lập cực kỳ nổi bật nhưng bình thường lại luôn im lặng như một người câm, thậm chí mờ nhạt đến mức gần như trong suốt này, sẽ nói ra những điều gì.

Đúng vậy, suốt hai năm gắn bó, cô luôn dùng ngoại hình, điểm số, thậm chí là tài lẻ để kể cho mọi người nghe rất nhiều điều, nhưng cô chưa bao giờ dùng chính khuôn miệng của mình để tâm sự điều gì cả.

Ở bên nhau hai năm, rất nhiều người thậm chí còn không biết giọng của cô nghe như thế nào.

Trên bục giảng, cô gái nhỏ cất giọng thật khẽ:

“Điều tớ muốn kể hôm nay... là câu chuyện về một con thỏ nhỏ.”

Cả lớp đều ăn ý im lặng hẳn đi. Lục Viễn Thu ngồi ở chỗ mình, hai tay chống cằm, mỉm cười nhìn cô gái trên đài.

Bất kể Bạch Thanh Hạ nói gì, cậu cũng đều có sự thôi thúc muốn vỗ tay đến mức đỏ cả tay để cổ vũ cho cô.

Cô gái tiếp tục:

“Ngày xửa ngày xưa, có một con thỏ nhỏ, nó có một bộ lông màu hồng. Tuy vẻ ngoài rực rỡ và xinh đẹp, nhưng thỏ nhỏ dường như chẳng hề vui vẻ, bởi vì bố của nó không giống với bố của những người khác. Bố của nó không phải là thỏ, mà là một con gấu ngốc lớn.”

Lưu Vi đang đứng dựa vào tường chớp chớp mắt, vẻ mặt thoáng chút ngạc nhiên. Lục Viễn Thu cũng từ từ ngẩng đầu lên, sau đó đan mười ngón tay lại đặt gần miệng.

Giữa lúc cả lớp còn đang cảm thấy hoang mang, chỉ có hai người họ là có phản ứng khác biệt.

Bạch Thanh Hạ lại nuốt nước bọt một cái, cố kìm nén đôi mắt đang cay xè để tiếp tục đọc bản thảo:

“Gấu ngốc rất lương thiện, không hề ăn thịt, nhưng vì dáng vẻ quá đáng sợ nên mọi người đều rất sợ ông.”

“Các loài vật nhỏ đều lần lượt tránh xa gấu ngốc và thỏ hồng nhỏ. Vì chuyện này, thỏ hồng cũng dần dần không muốn kể cho bạn bè nghe rằng mình có một con gấu ngốc làm bố.”

“Nhưng gấu ngốc đâu có biết đâu... Ông ngốc lắm, cứ sống trong thế giới của riêng mình thôi. Mỗi ngày ông chỉ biết chạy nhảy khắp nơi, đi hái mật ong, đi bẻ chuối, ông sống vui vẻ và chẳng mảy may lo âu.”

“Một ngày nọ, khi các con vật nhỏ khác phát hiện ra gấu ngốc thực chất chẳng có chút sức tấn công nào, những kẻ trông có vẻ yếu đuối ấy bỗng chốc lại trở thành loài ăn thịt.”

“Chúng bắt nạt gấu ngốc, ném đá vào ông. Thỏ hồng nhỏ rất tức giận, nhưng đau lòng nhiều hơn. Nó không cách nào chứng minh cho mọi người thấy gấu ngốc tốt đến nhường nào, nó chỉ có thể liều mạng đuổi hết đám này đến đám khác những kẻ bắt nạt gấu ngốc... Xin lỗi, là những con vật bắt nạt.” Bạch Thanh Hạ chợt đọc nhầm một chữ, vội vàng đính chính lại.

Cô Lưu thở dài một tiếng thật dài, đưa tay lau khóe mắt. Cô quay sang nhìn những học sinh khác, phát hiện ra ai nấy đều đang lắng nghe cực kỳ, cực kỳ nghiêm túc. Mỗi khi nhìn lên cô gái mặc chiếc áo bông màu hồng trên bục giảng, trong ánh mắt mọi người đều có thêm những cảm xúc vô cùng phức tạp.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!