Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11216

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 873

Tập 03 - Chương 255 : Chuối và đùi gà

Chương 255 : Chuối và đùi gà

Lục Viễn Thu gật đầu, không hỏi thêm gì nữa.

Bạch Thanh Hạ có thể kể ra nhiều chuyện riêng tư về người phụ nữ này như vậy, chứng tỏ cô đã khá thân thiết với cô ấy.

Cô là một cô gái có tính cảnh giác rất cao, về khoản này, Lục Viễn Thu tự nhận mình đôi khi còn không cẩn thận bằng cô.

Nếu cô đã thấy đối phương là người tốt thì chắc chắn là không có vấn đề gì.

Vì lần này về quê thiếu một người, Lục Viễn Thu đặc biệt đưa cô về tận hẻm Quế Hoa. Vừa lên đến ban công tầng hai, hai người đã thấy một người đàn ông ngồi bệt dưới đất đợi sẵn, là Bạch Tụng Triết.

Thấy con gái về, ông phấn khích tột độ, đứng phắt dậy chạy lon ton tới. Nhưng Bạch Thanh Hạ lại lạnh lùng xụ mặt, cố tình lờ bố đi, cắm cúi mở cửa.

Có lẽ do máu M ngấm vào xương tủy, Lục Viễn Thu lại thích nhất là ngắm khuôn mặt nhỏ nhắn của Bạch Thanh Hạ khi giận dỗi...

Không phải, chắc chắn là do hình tượng lúc này của cô gái nhỏ quá khác biệt so với vẻ hiền lành thường ngày, trông rất đáng yêu. Lúc giận, má Bạch Thanh Hạ phồng lên, tròn hơn bình thường một chút... Lục Viễn Thu tự bao biện cho suy nghĩ lệch lạc của mình.

Thấy con gái không thèm để ý đến mình, Bạch Tụng Triết vào nhà rồi mà vẫn tủi thân lẽo đẽo theo sau: “Hạ Hạ...”

Bạch Thanh Hạ im lặng cất cặp sách, im lặng bưng chậu rửa mặt ra, im lặng đổ nước nóng rồi pha thêm nước lạnh vào chậu. Thử nhiệt độ nước xong xuôi, cô mạnh mẽ ấn hai tay bố vào chậu nước.

Lúc này Lục Viễn Thu mới để ý thấy hai bàn tay Bạch Tụng Triết dính đầy dầu mỡ đen sì.

Bạch Thanh Hạ dường như đã quá quen với cảnh này.

“Suốt ngày chạy sang nhà người ta, tìm con gái người ta chơi, sao bố mặt dày thế hả? Bố không sợ người ta thấy phiền à? Rồi có ngày người ta sẽ ghét bố cho xem.” Cô gái nhỏ ngồi xổm dưới đất mắng bố sa sả.

Nghe vậy, Lục Viễn Thu quay đầu nhìn quanh, rồi lặng lẽ lùi dần ra khỏi cửa.

Bạch Thanh Hạ ngước lên: “Sao thế?”

Lục Viễn Thu nghiêm túc: “Tớ cảm thấy cậu đang chỉ chó mắng mèo.”

“Hả? Tớ không có...” Cô gái nhỏ ngẩn người, vội vàng đứng dậy nắm chặt hai tay, lắc đầu lia lịa thanh minh.

“Ha ha, tớ đùa thôi.” Lục Viễn Thu cũng ngồi xổm xuống, cười hỏi: “Sao chú Bạch lại thích tìm con gái cô Trương chơi thế?”

“Vì... con gái cô Trương tên là Nhiễm Nhiễm, tên ở nhà của mẹ tớ cũng là Nhiễm Nhiễm.”

Bạch Thanh Hạ lại ngồi xuống, vừa rửa tay cho bố vừa trả lời.

Vãi chưởng, chiến thần si tình Bạch Tụng Triết, Lục Viễn Thu lập tức dâng lên lòng kính nể vô hạn.

Lau khô tay cho bố xong, Bạch Tụng Triết bất ngờ đứng dậy kéo khóa áo khoác, lôi từ trong ngực ra một đống đồ đưa cho con gái: “Không ăn, cho Hạ Hạ...”

Bạch Thanh Hạ cất khăn mặt xong quay lại thì sững sờ. Cô đưa tay nhận lấy sáu quả chuối và ba cái đùi gà đóng gói hút chân không từ tay bố, vẻ mặt đầy khó hiểu.

Nhưng cô nhanh chóng hiểu ra, chắc chắn là cô Trương mua cho bố. Cô gái nhỏ lập tức cau mày: “Sao bố lại lấy đồ của người ta?”

Lục Viễn Thu nhớ đến vết dầu mỡ trên tay chú Bạch, xen vào: “Chắc chắn chú Bạch đã giúp cô ấy việc gì đó, cô ấy mua đồ cảm ơn là chuyện bình thường mà?”

“Mấy việc bố tớ giúp có đáng là bao đâu...” Bạch Thanh Hạ ái ngại nhìn đống đồ trên tay.

Cô giải thích: “Cô ấy làm nghề lắp mấy cái ống nhựa màu xanh ấy, lắp một nghìn cái mới được mười tệ, nhưng đống đồ cô ấy mua này chắc chắn đắt hơn mười tệ nhiều.”

“Mau trả lại đi.” Cô gái nhỏ nhét đống đồ vào tay bố, nghiêm giọng ra lệnh.

Bạch Tụng Triết đứng đó ôm khư khư đống đồ trong lòng, không chịu nghe lời con gái, bướng bỉnh lầm bầm: “Đùi gà, đùi gà, Hạ Hạ ăn đùi gà, người xấu sắp đến rồi, đùi gà sắp mất rồi...”

Thấy Bạch Thanh Hạ định nổi giận tiếp, Lục Viễn Thu vội chắn giữa hai bố con, làm người hòa giải: “Thôi thôi, đừng giận, cậu nghĩ xem, cô Trương cũng đâu phải người ngốc, chắc chắn cô ấy tặng quà trong khả năng cho phép để cảm ơn thôi, dù sao cô ấy còn phải nuôi con gái mà.”

Bạch Thanh Hạ nghiêm túc phản bác: “Nhưng trên đời này có rất nhiều người không giỏi ăn nói, thà mình chịu thiệt chứ không muốn để người khác thiệt thòi... Tớ nhìn ra cô ấy là người như thế.”

Nghe những lời này, Lục Viễn Thu nhìn cô gái trước mặt, bỗng chốc im lặng.

Cậu cũng là người như thế, đúng không Bạch Thanh Hạ? Nên cậu mới đồng cảm được.

Lục Viễn Thu thầm nghĩ, rồi nói tiếp: “Nhưng mà... trả lại đồ cũng không hay, người ta sẽ nghĩ ngợi đấy. Với lại chú đứng ở cửa đợi lâu thế mà không ăn quả nào, cứ ôm khư khư trong người cho ấm để phần cậu đấy, đây là món chuối chú thích nhất mà, thấy chú thương cậu chưa.”

Nói xong, Lục Viễn Thu đặt hai tay lên vai Bạch Thanh Hạ, cười lay lay người cô.

Cậu nói thêm: “Nếu cậu thấy áy náy thì hôm nào mua ít kẹo cho chú mang sang cho con gái cô ấy, thế chẳng phải tốt hơn sao?”

Bạch Thanh Hạ ngẫm nghĩ một hồi lâu, có vẻ xuôi xuôi: “Ừm...”

Lục Viễn Thu cười “hì hì”, bước ra khỏi giữa hai bố con. Lúc này Bạch Thanh Hạ mới ngước mắt nhìn bố. Bạch Tụng Triết không dám nhìn con gái, cứ cúi đầu lầm bầm mãi: “Đùi gà, Hạ Hạ mau ăn đùi gà, người xấu sắp đến rồi, đùi gà sắp mất rồi...”

“Không có người xấu nào cả, đùi gà lần này không phải bố cướp của người ta đâu.” Cô gái nhỏ bất lực nói với bố, giọng điệu pha chút trách móc.

Lục Viễn Thu lặng lẽ lắc đầu, hai bố con họ đi đến ngày hôm nay thật chẳng dễ dàng gì...

Cậu thở dài, rồi đổi giọng vui vẻ: “Tớ về trước đây.”

“Ừ, trời tối rồi... cậu đi đường cẩn thận nhé!” Bạch Thanh Hạ vội tiễn cậu ra cửa.

Cậu thiếu niên nghênh ngang đi xuống cầu thang, không quay đầu lại nói vọng lên: “Trời tối thì sao chứ? Trên đường luôn có ánh sáng dẫn lối tớ tiến về phía trước!”

Bạch Thanh Hạ đứng trên tầng hai nhìn xuống, dõi theo bóng lưng cậu cho đến khi khuất hẳn mới thu hồi tầm mắt.

Cô vào nhà cởi áo khoác, thay chiếc áo bông cũ, rồi bưng chậu quần áo bẩn ra ngoài cửa.

Đi ngang qua Bạch Tụng Triết vẫn ôm khư khư đống đồ đứng đó, cô không quên nghiêm giọng nhắc: “Đi ngủ ngay.”

Trời lạnh, nước máy lạnh buốt thấu xương, Bạch Thanh Hạ đành phải vào nhà lấy phích nước nóng đổ nốt chỗ nước còn lại vào chậu, tranh thủ lúc nước chưa nguội hẳn giặt nhanh đồ lót và tất.

Cô ngồi bên chậu vừa đổ nước nóng xong, tay cầm phích nước, bỗng sững người.

Quên không rót cốc nước cho Lục Viễn Thu rồi... Nghĩ đến đây, cô gái nhỏ ỉu xìu như cái bánh bao chiều, cúi xuống bắt đầu giặt quần áo.

Giặt xong phơi phóng đâu vào đấy, cô bưng chậu vào nhà thì thấy bố đã ngoan ngoãn nằm ngủ rồi.

Bạch Thanh Hạ nhẹ nhàng đặt chậu xuống, đi tớiém chăn cho bố, rồi lấy chiếc áo khoác ông vừa cởi đắp thêm lên trên chăn.

“Đồ ăn đâu rồi?” Cô gái nhỏ thắc mắc lầm bầm.

Cô quay đầu tìm kiếm, đi vào căn phòng nhỏ bên trong của mình thì khựng lại.

Trên bàn học của cô, sáu quả chuối được xếp thành hàng ngay ngắn, bên dưới là ba cái đùi gà đóng gói, tất cả đều hướng đầu to lên trên, khoảng cách đều tăm tắp.

Tách từng quả chuối ra là để trông có vẻ nhiều hơn à? Cô gái nhỏ nhìn cảnh tượng trên bàn với ánh mắt dịu dàng, không nhịn được bật cười.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!