Trở Thành Kẻ Phản Diện Ngoài Cuộc Ở Học Viện

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1345

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2066

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

8 27

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 128

Web Novel - Chương 58 - Dịch Vụ Chăm Sóc Tâm Lý (4)

Chương 58 - Dịch Vụ Chăm Sóc Tâm Lý (4)

Tôi đây không phải thằng ngốc.

Lại càng không phải cái loại dại dột đi hất đổ mâm cơm đã dọn sẵn tận miệng.

Tôi là kiểu đàn ông thấy đèn xanh là nhấn ga phóng thẳng, và trong tình huống thế này.

Tôi quyết không lùi bước.

“Sắp xếp cho cô một phòng để ngủ lại thì tôi lo được, nhưng nhỡ vỡ lở ra thành scandal thì tôi phủi tay đấy nhé?”

“Chuyện đó thì anh khỏi phải lo. Có scandal thì nhà nước lại chẳng mừng quá ấy chứ.”

Trước lời khiêu khích của tôi, Baek Seolhee lại bật cười rồi cúi đầu.

“Đằng nào thì chính phủ cũng chỉ cần đúng một điều kiện thôi. Người sẽ thành chồng tôi, cha của con tôi, có phải người Hàn hay không. Có mang quốc tịch Hàn Quốc hay không. Chỉ có vậy.”

“Vậy sao.”

Làm thế nào bây giờ.

Mình là người ngoài hành tinh mới đau.

Không phải kiểu người ngoài hành tinh choắt choắt như người ta vẫn tưởng, mà là một gã đàn ông đến từ thế giới khác.

“Ý cô là phải thuần Hàn một trăm phần trăm?”

“Anh là con lai à?”

“Uhm... Theo tôi biết thì chắc là không phải đâu.”

“Nhưng quốc tịch hiện tại của anh là Hàn Quốc mà, đúng không?”

“Đúng vậy. Xem ra với tư cách là chồng của cô Baek Seolhee, tôi đã đáp ứng được điều kiện tiên quyết mà nhà nước mong muốn rồi đấy. Cơ mà, đó là nhà nước thôi.”

Chẳng lẽ Baek Seolhee là cái loại người mà quốc gia bảo sống thì sống, bảo chết thì chết, bảo đẻ thì phải đẻ con sao?

Không hề.

“Cô Seolhee này, tôi định gọi người mang chút đồ tới, không biết có tiện không?”

“Gọi người?”

“Vâng. Cứ ngồi không thế này thấy cũng hơi nhạt miệng, có chút gì uống thì tốt hơn.”

“Ngâm mình trong suối nước nóng mà uống đồ có cồn thì không tốt đâu.”

“Không phải đồ có cồn đâu. Tôi đâu có uống rượu bừa bãi được.”

Nhậu nhẹt trong tình cảnh này khéo lại gây ra mấy chuyện nguy hiểm thật.

“Cô mang đồ uống đến giúp tôi nhé, hay để tôi đi?”

“...Tôi có biết mình đang ở đâu đâu.”

“Vậy thì đành để tôi đi thôi.”

Baek Seolhee đã bỏ qua một điều.

Cô ấy có thể nghĩ tôi là một người biết điều, giỏi lắng nghe, và gã thủ thư thư viện Do Jihwan này bề ngoài cũng hành xử như một người tử tế thật.

Nhưng tôi đích thị là một phản diện.

“......Ơ?”

“Tôi đi lấy chút đồ uống đây. Cô muốn uống gì nào?”

“Ah, gì cũng... được sao?”

Tôi đứng bật dậy.

Baek Seolhee nhìn tôi chằm chằm từ trên xuống dưới với vẻ mặt hoang mang, còn tôi thì cứ thế thản nhiên bước ra khỏi mặt nước.

“Ơ, ơ, ơ...?”

Giọng nói bối rối của Baek Seolhee từ phía sau vẫn vọng tới tai, nhưng tôi chẳng thèm bận tâm, cứ thế lấy đồ uống từ chiếc tủ lạnh nhỏ đặt ở lối vào rồi đưa cho cô ấy.

“Cô uống sữa cà phê hay sữa dâu đây?”

“C-Cà phê đi...”

“Của cô đây.”

Tôi cắm sẵn ống hút vào bịch sữa cà phê hình tam giác rồi đưa cho Baek Seolhee, còn mình thì dùng kéo cắt một góc hộp sữa dâu và cắm ống hút vào.

“Khoan, nhưng mà, anh Jihwan...?”

“Sao thế?”

“......Tôi tố cáo anh tội quấy rối tình dục được không nhỉ?”

“Gì cơ? Ah, cái này á?”

Tôi dang hai tay sang ngang.

“Tôi thì chẳng có gì phải ngại cả.”

“...Hả?”

“Ý tôi là cơ thể tôi chẳng có gì đáng phải hổ thẹn, nên tôi đường đường chính chính thôi.”

Chủ nhân của cây búa sấm sét cũng có lý do để mà vênh váo trước các vị thần cơ mà.

Tôi việc gì phải che che giấu giấu.

Chỗ này là do tôi thuê, còn Baek Seolhee chỉ là khách thôi.

“Có vấn đề gì à?”

“...Anh cứ khoe ra như thế mà được à?”

“Cũng khác gì bức tượng David ở Florence đâu mà.”

Trước khi quay lại vào nước, tôi còn tạo dáng y hệt bức tượng David.

“Thân hình thế này cũng như một tác phẩm nghệ thuật ấy chứ. Đem một tác phẩm nghệ thuật ra mà bàn chuyện quấy rối này nọ là bất lịch sự đấy.”

“Thế là tôi sai à?”

“Tất nhiên rồi. Tôi đang một mình tận hưởng suối nước nóng, chẳng lẽ chỉ vì cô Baek Seolhee đột nhiên xông vào mà tôi phải mặc quần áo rồi mới xuống tắm sao?”

Lý lẽ đanh thép.

“Cơ thể tôi chẳng có gì đáng xấu hổ, tôi khỏa thân trong bể tắm ngoài trời của căn nhà tôi thuê, mắc gì tôi phải ngượng?”

“Vì... tôi đang nhìn mà?”

“Tuy tôi là người không có năng lực, nhưng cơ thể này có thể xem là hạng S, không, phải là hạng Đặc biệt EX. Cô công nhận chứ?”

“......Muốn công nhận thì cũng phải nhìn cho kỹ đã chứ.”

“Vậy cứ tự nhiên chiêm ngưỡng đi. Tác phẩm nghệ thuật tuyệt mỹ được tôi luyện qua những buổi tập mỗi tối này. Cô không cần phải ngại đâu, vì ai thấy tuyệt tác nghệ thuật mà chẳng phải trầm trồ thán phục.”

Đứa nào mà phản bác thì cũng chỉ là loại yêu quái Dokkaebi mà thôi.

“Thế nào?”

“......Mới 10 phút trước còn đang bàn về nỗi nhục quốc thể, ai mà ngờ lại đột ngột lái sang ‘của quý quốc bảo’ thế này chứ.”

“Này này, ‘của quý’ gì chứ. Tôi chỉ đang nói đơn thuần về cơ thể này thôi.”

“Hay là anh Jihwan say rồi?”

“Rượu á? Không hề. Rượu thì lát nữa tắm xong tôi sẽ vào phòng uống.”

Tôi không có thói quen vừa ngâm mình vừa uống rượu.

“Cô Seolhee, bây giờ cô thấy khá hơn chút nào chưa?”

“Hả?”

“Lúc nãy không khí hơi chùng xuống, nên tôi mới rủ cô uống gì đó để khuấy động lại thôi. Chúng ta cũng cần phải bàn về chuyện ở lại qua đêm nữa chứ.”

Tôi nhẹ nhàng hút một ngụm sữa dâu.

“Tôi chắc chắn có thể lắng nghe câu chuyện của cô Seolhee. Nhưng tôi cũng hơi sợ mình sẽ áp đặt suy nghĩ của bản thân lên cô. Suy cho cùng thì tôi không thể ép buộc quan điểm cá nhân của mình lên người khác được.”

“Chuyện đó...”

“Tôi nói điều này với tư cách một người bạn, không phải vì cô là dị năng giả hạng S đâu. Bạn bè có thể góp một lời mong cho nhau tốt lên, chứ đời nào lại đi nói những lời cản đường cuộc đời của bạn mình.”

“Bạn bè...”

Tôi có thể cảm nhận được chút thất vọng trong giọng nói của cô ấy, nhưng dù sao đi nữa, trước mắt vẫn cứ phải là bạn bè đã.

Nếu không tôi chết chắc dưới tay cô ấy.

“Vâng. Là bạn bè.”

“...Không thể trên mức bạn bè được sao?”

Đây đâu phải đèn xanh.

Người phụ nữ này, cô ta đang phóng như bay trên đường cao tốc Autobahn rồi.

“Trên mức bạn bè à.”

Tôi hớp một ngụm sữa dâu rồi lắc đầu.

“Chúng ta không thể tiến tới mối quan hệ sâu sắc hơn bạn bè được. Nói ra điều này có hơi khó xử, nhưng.”

Sự thật vẫn phải là sự thật.

“Tôi có một đứa con gái rồi.”

“......Hả?”

Nét mặt của Baek Seolhee cứng lại trong giây lát.

“C-Con gái?”

“Vâng. Chính xác hơn thì tôi có một người có thể gọi là vợ. Trong bụng cô ấy hiện đang mang một sinh linh bé bỏng.”

“...Thật sao?”

“Là thật. Tôi việc gì phải nói dối chứ?”

“...Cũng có thể là do anh thấy tôi phiền nên mới nói vậy mà.”

Baek Seolhee dần dần bắt đầu dò xét sắc mặt tôi.

“Vì anh ghét tôi nên mới nói thế.”

“Trời ạ. Sao tôi có thể bịa chuyện chỉ vì thấy cô Baek Seolhee phiền được chứ? Là thật một trăm phần trăm đấy. Cô muốn nghe thử không?”

Để dẹp yên chuyện này, chỉ còn cách nhờ thẳng cô ấy giúp thôi.

“Gọi điện nhé, tôi gọi thử bây giờ luôn?”

“......Vâng.”

Xem ra Baek Seolhee đang cược là tôi nói dối, nhưng tiếc thay, cô ấy đã nhầm to.

“Xin cô chờ một lát.”

Tôi gõ vào chiếc Taegeuk Watch và gọi cho ai đó.

[Alo?]

Giọng một người phụ nữ vang lên qua Taegeuk Watch.

Nghe thấy giọng nói có vẻ trẻ hơn mình rất nhiều, sắc mặt Baek Seolhee liền đanh lại.

“Uh, mình à. Nói chuyện một lát được không?”

[Gì thế?]

“Anh đang gặp một tình huống hơi khó xử, cần phải chứng minh mình là trai đã có vợ.”

[...Hmm, ra là vậy.]

Giọng người phụ nữ cũng trầm xuống.

[Ai thế? Gái à?]

“Gái.”

[Bảo đến pension ‘Anh trai’, giờ lại hú hí với gái lạ à? Heee.]

Lạ thật.

Rõ ràng đang ngâm mình trong suối nước nóng, mà sao tôi cứ có cảm giác không khí đang lạnh dần đi thế này.

[Anh. Anh nghĩ ‘Chủ tịch’ mà biết anh làm trò này thì ngài ấy sẽ nói gì?]

“Uhm...”

Một vấn đề nhạy cảm.

Đáp án thì rõ rành rành, nhưng không thể nói bừa được.

“‘Anh bị sa thải’?”

[Sai bét. Chủ tịch sẽ nói thế này này.]

Người ở đầu dây bên kia trả lời tôi bằng một giọng thản nhiên.

[Không được do dự trong hành động vì tổ quốc.]

“...Gì cơ?”

Hoàn toàn khác với câu trả lời tôi nghĩ.

“Này...?”

[Gì chứ. Trông em giống kiểu đàn bà sẽ làm ầm lên khi anh đi gặp người khác lắm à?]

“Ah, không. Chẳng phải thường là vậy... sao?”

[Anh biết em không phải kiểu phụ nữ tầm thường đó mà. Mà người kia có đang ở bên cạnh không?]

“Ờ, ờ. Có...”

[À, vậy à? Cho em nói chuyện một lát được không?]

Khoan đã.

Người này đang định?

[Aahh. Alo? Vị tiểu thư ở đó?]

“...Vâng?”

[Xài cho kỹ rồi trả lại nhé.]

Tút.

Điện thoại đã ngắt.

Cả tôi và Baek Seolhee đều không biết phải nói gì trước lời nói kinh thiên động địa của người phụ nữ này.

“Cái... Vợ của anh đúng là một người đặc biệt thật đấy.”

“.......”

Cạn lời.

Bởi vì tình huống này, đối với tôi, hoàn toàn không thể hiểu nổi.

Gì thế này.

Đây là đẳng cấp của cái thế giới light novel isekai cuồng quốc gia này à?

Anh hùng hay cuồng quốc gia hay ghét quốc gia cái quái gì, dẹp hết mẹ đi, chuyện như này mà cũng xảy ra được á?

Không lẽ nào.

Thật luôn?

Ting.

Chiếc Taegeuk Watch lóe sáng.

Có tin nhắn đến nên tôi liền mở ra xem, cô ấy chỉ gửi một dòng ngắn gọn.

[Mỹ nam kế, cố lên!]

Ah.

Chẳng lẽ cô ấy nghĩ rằng tôi đang phải dùng đến thân xác trong đêm tối để chiêu mộ nhân tài?

Và bây giờ cô ấy đã ‘phê duyệt’ việc đó?

“...Thật sự, tôi không còn lời nào để nói nữa. Xin lỗi cô, Seolhee. Tôi không hề có ý định tạo ra tình huống này.”

“...Xài cho kỹ rồi trả lại? Ha.”

Baek Seolhee nhếch mép.

“......Thật hết nói nổi.”

“Khoan, cô Seolhee...?”

“Anh biết không? Hôm nay tôi tìm đến anh là vì tôi muốn trở thành một ‘cô bé hư’.”

Xoạt.

Baek Seolhee đứng dậy khỏi mặt nước.

“Nhà nước đang thúc giục, muốn lợi dụng người phụ nữ tên Baek Seolhee này để nhanh chóng sinh con. Đó đúng là một hành động yêu nước. Nếu một dị năng giả được sinh ra, chắc chắn sẽ trở thành anh hùng của đất nước này. Nhưng... như vậy thì tôi sẽ biến thành con chó săn của chính phủ mất.”

Rồi cô vươn tay lên, dùng cả mana để tạo ra một làn sương mờ ảo.

“Tôi ghét điều đó. Đúng là tôi muốn cống hiến vì đất nước, vì người dân, nhưng tôi không có ý định trở thành con dâu hay vợ của lũ ‘tham quan ô lại’, những kẻ lợi dụng lòng tốt đó để vơ vét cho đầy túi riêng.”

“Này, cô Seolhee...?”

“Anh Jihwan.”

Baek Seolhee tiến lại gần tôi và dùng một tay nắm chặt lấy chiếc Taegeuk Watch.

“...Để tôi có thể trở thành một ‘cô bé hư’, chỉ đêm nay thôi, anh có thể cho tôi mượn đêm của anh được không?”

“.......”

Tôi xin nhắc lại lần nữa.

“Có thể đây là hành động bán nước đấy?”

“Sẽ không một ai nghĩ đó là bán nước đâu.”

“...Tôi hiểu rồi.”

Tôi.

“Sẽ giúp cô yêu nước.”

Không phải là thằng ngốc đi đá đổ mâm cơm đã dọn sẵn.

“Đêm nay, chúng ta hãy cùng trò chuyện thâu đêm nhé.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!