Chương 57 - Dịch Vụ Chăm Sóc Tâm Lý (3)
Đây là lời đám dị năng giả đã di cư hoặc tị nạn phán về những đồng nghiệp còn bám trụ lại Hàn Quốc.
- Bọn nó bị ngu hết cả lũ à?
Một câu chửi đổng đầy cay nghiệt.
Lý do cho màn chửi rủa ấy cũng chỉ có một.
- Nghe chửi như tát nước vào mặt mà vẫn ngu ngốc bám trụ ở Hàn Quốc làm cái gì? Rốt cuộc là vì cái quái gì chứ?
- Cứ như tôi đây, vác cả nhà ra nước ngoài là xong chuyện. Chẳng lẽ một mình tôi không gánh nổi cả gia đình à?
- Ở Hàn Quốc mana có dồi dào hơn thật đấy, nhưng xét cho cùng thì cái phần tăng thêm bé tí tẹo như đuôi chuột, ở đâu mà chẳng vậy, khác quái gì nhau đâu?
- Không, bộ cái lòng yêu nước vĩ đại đó to đến mức nào mà bọn họ nhất quyết không chịu cuốn gói khỏi Hàn Quốc vậy?
Là vì họ đếch thể nào hiểu nổi.
Họ hoàn toàn không tài nào hiểu được tại sao các Anh Hùng còn ở lại Hàn Quốc lại quyết định bám trụ ở đó.
- Nếu chuồn sang nước khác, một người hạng A có thể nhận được đãi ngộ còn hơn cả hạng S, sao lại không di cư cho nhanh?
Ai cũng nghĩ như vậy.
Trên thực tế, trong Tổ chức cũng có nhiều kẻ từng nghĩ thế và đã rời khỏi Hàn Quốc.
Chủ yếu là những kẻ đã thoát khỏi Hàn Quốc nhưng không di cư sang nước khác, hoặc những kẻ muốn tiếp tục sống ở đây nhưng thà đi nơi khác còn hơn bị điều khiển như một con rối.
Tổ chức đã tập trung chiêu mộ những người này.
Bởi lẽ ‘cơn phẫn nộ đối với quốc gia’ mà họ mang trong mình chính là vũ khí bén nhất của Tổ chức.
Dĩ nhiên, điều đó cũng đúng với các tổ chức khác trong nội bộ Hàn Quốc, chứ không riêng gì Tổ chức của chúng tôi.
“Nghe cái đám cứ ra rả bên tai bắt cô phải có con, phải mang thai, tôi thấy mình cũng nên góp vui vài câu.”
Tổ chức có sẵn một bài tủ để thuyết phục những dị năng giả bị áp bức.
“Cứ phải nghe bọn họ lải nhải mấy lời như thế, cô không thấy bực mình à? Chẳng phải cô tức đến muốn nổ tung luôn rồi sao?”
“Anh Jihwan?”
Đương nhiên, cô ấy không dễ dàng bị lung lay ngay.
“Ý tôi là, chẳng phải quốc gia đang cố tình đẩy cô Baek Seolhee đến bờ vực bộc phát hay sao.”
“Chuyện đó... chắc là không có đâu.”
Baek Seolhee tin chắc rằng mình sẽ không bộc phát.
“Phải nói sao nhỉ, trường hợp của tôi, mấy chuyện như vậy không gây ra nhiều căng thẳng như những người khác.”
“Nhưng chẳng phải cô chạy đến đây để than thở với tôi sao?”
“Tôi thuộc tuýp người chỉ cần có ai đó chịu nghe mình xả hết bực tức trong ngày ra là hôm sau lại tươi roi rói ngay ấy mà.”
“Có ai từng bảo cô sống ngột ngạt quá chưa?”
“Vẫn chưa. Bởi vì....”
Baek Seolhee lại đờ đẫn ngước nhìn lên bầu trời.
“Những người có thể nói với tôi những lời như vậy đều đã chết hoặc cuốn gói đi cả rồi.”
“.......”
“Anh Jihwan. Từ trước đến nay đã có không biết bao nhiêu người chết và bị thương. Anh nghĩ trong số đó, tỷ lệ dị năng giả bộc phát là bao nhiêu?”
“Để tôi thử đoán ý của cô.”
Thời điểm để lắng nghe Baek Seolhee đã qua.
Giờ là lúc tôi phải ‘nhồi nhét tư tưởng’ vào đầu cô ấy.
“Những dị năng giả ‘ghét cay ghét đắng’ đất nước này đều đã chết sạch rồi. Có phải không?”
“.......”
“Những người di cư thì bị tước quyền công dân Hàn Quốc, nhận lấy cái chết về mặt xã hội, còn những ai bộc phát trong nước thì bị giết không thương tiếc.”
“.......”
“Ngoài mặt thì luôn rao giảng là đất nước lễ nghĩa phương Đông, xứ sở của buổi sáng yên bình, nhưng sau lưng lại giở những trò còn tàn độc hơn cả lũ mọi rợ.”
Biểu cảm của Baek Seolhee dần đông cứng lại.
“...Đó là luận điệu mà lũ tự xưng là Phản Diện hay rêu rao. Đặc biệt là bọn Imangmangryang hay lũ tương tự.”
Tất nhiên, tôi đã chuẩn bị sẵn một đường lui hợp lý cho mình.
“Ngay cả tôi cũng có thể nhìn ra và chửi đổng về những mâu thuẫn của đất nước này. Với một người bình thường như Do Jihwan thì đất nước có ra sao cũng chỉ là một thằng làm công ăn lương, nhưng là một dị năng giả, cô Seolhee hẳn phải biết nhiều hơn tôi chứ? Rồi tự nhiên cô sẽ cảm thấy bực bội và vỡ mộng... nhưng đồng thời lại không thể dứt ra được.”
“Dứt ra khỏi cái gì ạ?”
“Sợi dây hy vọng.”
Nghe lời tôi nói, Baek Seolhee khẽ nhắm mắt.
“Niềm tin rằng mảnh đất này vẫn có thể thay đổi. Sự chắc chắn rằng những người sống trên mảnh đất này có thể trở thành hình mẫu lý tưởng mà cô hằng mong muốn. Mong ước rằng dù thế giới có đảo điên và sụp đổ thế này, một ‘tương lai đầy hy vọng’ như trong truyện tranh rồi sẽ đến. Chẳng phải những điều đó đang níu chân cô lại sao.”
“.......”
“Cô Seolhee dường như có nhiều sợi dây níu kéo hơn người khác. Trong khi người ta buông bỏ những sợi dây đó để rồi phát điên và bộc phát, thì cô có vẻ là người có tinh thần thép đến mức chỉ phân vân có nên buông hay không. Nhưng những người có sợi dây quá ngắn, hoặc lực nắm quá yếu....”
“Tất cả đều trở thành Phản Diện và chết.”
Giọng Baek Seolhee trầm xuống.
“Chị Yura, người đã bị cướp mất bạn thuở nhỏ; anh Changhyun, người đã nhập ngũ với tư cách Anh Hùng vì câu nói ‘thằng đàn ông nào cũng phải đi lính’; và cả chú Junghwan, người đã dấn thân vào chính trường để lên tiếng cho các dị năng giả với tư cách là người lớn tuổi nhất, để rồi bị vắt chanh bỏ vỏ. Tất cả họ đều trở thành Phản Diện và đã chết.”
Luôn có những kẻ bất mãn.
Luôn có những kẻ thực hiện hành vi ‘bán nước’ theo góc nhìn của bọn cầm quyền.
“Mỗi lần chứng kiến họ ép những người thậm chí còn chưa đáng bị gọi là Phản Diện thành Phản Diện rồi xử lý, suy nghĩ của tôi về đất nước này lại thay đổi một lần.”
Bọn họ đã gán mác Phản Diện cho tất cả những ai không tuân lệnh, không khuất phục trước lời đe dọa, không sa ngã trước sự dỗ dành của chính quyền, bất kỳ ai dám có một chút mầm mống chống đối.
“Tâm niệm hồi nhỏ khi đọc truyện vĩ nhân rằng ‘mình phải trở thành một người như thế này’, hay khi nhìn những người lính cứu hỏa, nhân viên công tác xã hội cống hiến vì mọi người và nghĩ rằng mình phải noi gương họ.... ‘Nền giáo dục tư tưởng’ mà tôi nhận được từ nhỏ dường như đang sụp đổ trước sự bẩn thỉu của thực tại.”
“Vậy cô Seolhee sẽ làm gì? Cô sẽ di cư chứ?”
“Anh có biết những người di cư đều bị biến thành ‘Steven Jo’ hết không?”
“Vâng. Họ sẽ không bao giờ được đặt chân lên mảnh đất Hàn Quốc này nữa.”
Mặc dù bối cảnh là sau Đại Biến Động nên có những sự kiện lịch sử không xảy ra, nhưng ‘vụ đó’ vẫn thực sự diễn ra trong thế giới này.
Tên người có khác, hoàn cảnh cũng khác hẳn, nhưng đó là vụ việc một ca sĩ hàng đầu những năm 90 đã di cư để trốn nghĩa vụ quân sự.
- Trở thành người Mỹ sau khi rời khỏi Thần Hàn Dân Quốc, cảm nghĩ của anh bây giờ thế nào?
- Nếu tôi biết Đại Hàn sẽ trở nên vĩ đại thế này thì tôi đã đi lính rồi! Ai mà ngờ Hàn Quốc lại phất lên như thế này chứ!
Anh ta tự trách như vậy, nhưng không một ai ở Hàn Quốc chào đón Steven, đó là một vụ việc đã đi vào dĩ vãng.
Các dị năng giả cũng tương tự.
Bất kể lý do họ rời khỏi đất nước này là gì, chính phủ đều biến những người di cư hay tị nạn thành những ‘Steven’.
Họ định hướng dư luận, tập hợp giới truyền thông, và chính phủ cũng tung ra các tài liệu liên quan, khiến cả nước chửi bới và chỉ trích những người đó.
Mà không hề hay biết rằng chính những hành động của mình lại đang tạo ra thêm những Steven khác.
“Nếu cô Seolhee di cư hoặc tị nạn, cô sẽ không phải là Steven, mà là ‘Baek Seolhee’.”
“Vâng. Nếu tôi rời khỏi đất nước này, đó sẽ không chỉ là lệnh cấm nhập cảnh, mà cả cuộc đời tôi từ trước đến nay sẽ bị phủi sạch. Người ta có lẽ sẽ gọi tôi bằng một cái tên như ‘Shiroseki Yukihara’ vậy.”
“Cô định tị nạn sang Nhật à?”
“Không đời nào. Ý tôi là người ta sẽ gọi một người như thế. Như thể đó là kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy.”
“Và chính quyền sẽ biến cô Seolhee thành một kẻ như vậy. Nếu cô có ý định rời khỏi Hàn Quốc bằng bất cứ giá nào.”
“...Vâng.”
Baek Seolhee lại ỉu xìu.
“Liệu đất nước này có thể thay đổi được không?”
Cuối cùng thì.
Baek Seolhee đã bắt đầu nói ra ‘nỗi lòng’ khiến cô không thể rời khỏi nơi này.
“Chỉ một mình tôi thì không làm được gì, nhưng nếu tập hợp mọi người, cùng chung chí hướng, liệu chúng ta có thể thay đổi mọi thứ theo hướng tốt đẹp hơn không?”
“Chỉ với sức mạnh của một mình cô Seolhee thôi cũng đủ để thay đổi rồi. Nhưng con đường đó sẽ gập ghềnh và gian khổ, và chính phủ sẽ dùng đủ mọi cách để bôi tro trát trấu vào mặt cô.”
Đó là vô số chuyện đã xảy ra, và là sự thật.
“Biết đâu chính phủ còn bắt tay với cả Phản Diện để loại bỏ những dị năng giả có quan điểm chống đối họ.”
“......Đến mức đó thì.”
“Chuyện gì mà chẳng có thể xảy ra, đúng không? Có thể họ sẽ thuê sát thủ như trong phim. Ví dụ như... khéo léo gài bẫy để một Anh Hùng phải giết người, sau đó biến anh ta thành một tên Phản Diện đáng bị phanh thây, rồi để ai đó xử tử chẳng hạn.”
“Ý anh là... Dokkaebi?”
“Vâng. Ah, nói trước nhé, tôi không có ý bênh vực hắn. Vì Dokkaebi là một kẻ giết người.”
Tôi không phủ nhận mình là một kẻ giết người.
“Trong số những kẻ bị Dokkaebi xử tử, chắc chắn có không ít người như vậy. Khi chính quyền không thể điều khiển họ theo ý mình, và cũng không thể tự mình ra tay, họ sẽ gài bẫy để Dokkaebi xử tử kẻ đó.”
“......Thật sự, càng nghe tôi càng thấy cạn lời với đất nước này, anh Jihwan.”
Baek Seolhee nhìn tôi chằm chằm và hỏi.
“Nếu anh là một dị năng giả cấp S như tôi, và cũng ở trong hoàn cảnh này, anh sẽ làm gì?”
“Cô đang hỏi tôi sao?”
“Vâng. Tôi không có ý trêu chọc hay gì đâu. Tôi thật sự chỉ muốn hỏi một cách chân thành thôi.”
“Tôi....”
Tôi đã chọn con đường của mình rồi.
“Tôi không rành về chính trị. Dù đất nước này có thối nát đến đâu, việc tự mình thay đổi nó là điều rất khó. Mỗi người đều có sở trường riêng của mình.”
Tôi không có tài năng đó.
“Tôi sẽ tìm kiếm một người như vậy. Một người có thể lay chuyển đất nước này từ ‘bên trong’ hay ‘bên ngoài’, hoặc thậm chí là cả hai, để thao túng nó một cách mạnh mẽ.”
Nhưng tôi biết một người có tài năng đó.
“Tôi sẽ cống hiến cả đời mình cho một người có thể hành động vì tất cả mọi người mà không áp bức bất kỳ ai, một người có thể thực sự làm cho đất nước này trở nên vĩ đại.”
Chỉ một người duy nhất.
Có một người như vậy.
“Quan điểm về việc thay đổi đất nước này của mỗi người sẽ khác nhau. Không giống như một người tốt bụng như cô Seolhee... tôi lại nghĩ thế này.”
Một người có hoài bão sẽ ‘thanh trừng’ tất cả những kẻ cầm quyền mà Baek Seolhee đã nói, rồi đưa những người có cùng chí hướng với cô vào các vị trí chủ chốt, những người thực sự làm việc vì đất nước và nhân dân.
“Rằng phải đập nát sọ tất cả lũ ‘quan tham ô lại’, những kẻ không phải dị năng giả nhưng lại sai khiến dị năng giả như công cụ để trục lợi cá nhân.”
“...Anh là người của Hwalbindang à?”
“Không. Hwalbindang, bọn chúng chỉ biết phá hoại thôi. Điều quan trọng là sau đó, là sự tái thiết sau khi phá hủy.”
Tổ chức còn nhìn xa hơn thế.
“Tôi sẽ làm việc cho một người có thể tạo ra một đất nước nơi con cái tôi sẽ không bị ai áp bức hay điều khiển, không bị ép buộc tẩy não, có thể hòa mình cùng những người khác, tận hưởng tự do và sống trong hòa bình.”
Vì mục đích đó.
“Ít nhất thì trong một đất nước mới mà người đó tạo ra....”
Tôi đã trở thành Dokkaebi, kẻ đập nát sọ những tên ‘Phản Diện’ như vậy.
“Sẽ không có chuyện coi một người phụ nữ như một cái máy đẻ ra dị năng giả.”
“......Quả nhiên.”
Baek Seolhee quay đầu sang một bên và nở một nụ cười nhẹ.
“Nói chuyện với anh Jihwan đúng là một quyết định sáng suốt.”
“Vậy thì tôi mừng.”
“Nhân tiện thì.”
Baek Seolhee vừa mân mê những ngón tay vừa hỏi tôi.
“...Tôi... ở lại đây qua đêm được không?”
“......?”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
