Trở Thành Kẻ Phản Diện Ngoài Cuộc Ở Học Viện

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1295

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21733

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1346

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2130

Web Novel - Chương 35 - Hạt Giống Ác Ma (4)

Chương 35 - Hạt Giống Ác Ma (4)

Tiêu chuẩn để định nghĩa một tổ chức Phản Diện khá mơ hồ.

Mấy đứa mơ mộng chinh phạt thế giới cũng bị coi là hội Phản Diện, mà mấy đứa chuyên làm chuyện phạm pháp để trục lợi thì cũng chẳng phải ngoại lệ.

Đương nhiên, trong đó cũng bao gồm cả các thế lực chống đối chính phủ và âm mưu lật đổ quốc gia.

Những kẻ mưu đồ đảo lộn thể chế của đất nước.

Hay những kẻ muốn phanh phui bê bối của quốc gia để đẩy nó vào hỗn loạn.

Hoặc đơn giản chỉ là những kẻ muốn thấy đất nước này sụp đổ.

Cái tổ chức tên ‘Hwalbindang’ này không hẳn là một thế lực muốn lật đổ quốc gia, mà đúng hơn là một hội chuyên đi bóc phốt giới cầm quyền.

Họ vạch trần những việc làm sai trái của các quan chức chính phủ, rồi tìm cách đá bay những kẻ tham nhũng ra khỏi ghế quyền lực.

Đó là một tổ chức cực đoan, sẵn sàng bất chấp mọi thủ đoạn để đạt được mục tiêu của mình.

Một tổ chức đã từng xuất hiện trong nguyên tác.

Dưới góc nhìn của nhân vật chính, đây là một tổ chức có thể xem như ‘đồng minh’ hay ‘chiến hữu’, nhưng tiếc thay, với một Phản Diện như tôi thì lại chẳng có dây mơ rễ má gì.

“Tại sao ngươi lại giết Jeon Yubin?”

Malttugi vừa đi vòng quanh tôi vừa hỏi.

“Dù có thể giết cô ta bất cứ lúc nào, nhưng chẳng phải có cách làm hay ho hơn sao?”

[Hay ho hơn?]

“Phải. Ví dụ như... quay một cái video chẳng hạn.”

Malttugi làm một động tác tay điệu bộ, ra vẻ như đang cầm máy quay phim.

Soạt.

Gã đưa tay lướt qua mặt, và chiếc mặt nạ liền thay đổi.

Đó là một chiếc mặt nạ có hình dạng y hệt Jeon Yubin đang nằm gục dưới chân tôi.

“Tôi đã trở thành ác ma, nhưng bọn chúng đã lôi tôi xuống tầng hầm rồi ép tôi làm vật thí nghiệm!”

Là giọng của một người phụ nữ.

Một giọng nói giống Jeon Yubin đến mức, nếu không phải tôi vừa nói chuyện với gã thì cũng chẳng tài nào phân biệt nổi.

“Chúng đã giày vò cơ thể tôi... hgh... nếu quay được một đoạn video thế này thì còn gì bằng.”

[Định tung lên mạng à?]

“Không nhất thiết phải là bây giờ. Mấy video bằng chứng kiểu này có càng nhiều càng tốt. Chẳng phải có trong tay càng nhiều con bài tẩy thì càng tuyệt vời sao?”

[Tích nhiều quá coi chừng có ngày phải vứt đi mà chưa kịp xài đấy.]

Tôi chĩa cây gậy về phía Jeon Yubin đã tắt thở hoàn toàn.

[Ngươi đến đây để mang cái xác của Jeon Yubin đi à?]

“...Ít nhất cũng phải vớt vát được cái xác. Tiếc là không bắt sống được Jeon Yubin, nên đành mang xác cô ta về thôi.”

Malttugi chĩa một thanh trượng dài trông như ống tẩu về phía tôi.

“Phản Diện cấp S Dokkaebi. Ta biết ngươi mạnh đến mức có thể đùa giỡn với các cấp S khác, nhưng ta cũng–Này!!”

Phừng.

Malttugi nổi đóa.

[Này?]

“Ahhh không! Ngươi đang làm cái quái gì vậy! Dừng lại!”

[Không thích.]

Phừng phừng.

Ngọn lửa vàng kim phun ra từ đầu cây gậy bám chặt vào cơ thể ác ma, bắt đầu thiêu rụi da thịt.

[Với ác ma, giết thôi chưa đủ. Phải hủy cho không còn manh giáp. Như ngươi nói đấy, đám chóp bu có thể dùng xác ác ma để làm thí nghiệm trên người khác.]

“Điều đó thì đúng nhưng...!”

[Các ngươi cũng thế thôi.]

Sau khi châm lửa lên người Jeon Yubin cho cháy đều, tôi chĩa cây gậy về phía Malttugi.

[Các ngươi cũng định dùng cái xác của Jeon Yubin để làm gì đó chứ gì. Chắc là định tìm dấu vết cho thấy người phụ nữ này đã bị thí nghiệm trên cơ thể, rồi dùng nó làm bằng chứng để quay video.]

“Đúng thế! Nhưng chúng ta khác bọn chúng!”

[Không. Đối với ta thì các ngươi như nhau cả.]

“Ý ngươi là... Hwalbindang là một tổ chức Phản Diện sao?”

Giọng của Malttugi dần trở nên đanh lại.

“Ngươi nói Hwalbindang chúng ta, những người mang trong mình một mục đích cao cả, lại cùng một giuộc với lũ rác rưởi chuyên đi giết người đó sao?”

[Ta có nói thế đâu. Hay bình thường ngươi tự ti về chuyện đó à? Ta chỉ bảo là các ngươi giống nhau ở cái khoản xúc phạm tử thi thôi mà.]

“......Xem ra ngươi không phải là kẻ có thể nói chuyện phải trái được rồi.”

Malttugi nắm chặt thanh trượng như thể đó là một thanh kiếm.

“‘Vị đó’ đã đánh giá cao ngươi và bảo rằng nên lôi kéo ngươi về Hwalbindang, nhưng quả nhiên ngươi đúng là một tên ‘Phản Diện’ chính hiệu.”

[Dưới góc nhìn của chính phủ, thì Dokkaebi của Gyeolsa hay Malttugi của Hwalbindang cũng đều là Phản Diện cả thôi.]

“Ngươi đang bênh vực chính phủ sao?! Bênh vực những kẻ đứng sau giở mấy trò bẩn thỉu này ư?!”

[Làm gì mà gắt thế.]

Tôi cũng mường tượng được tính cách của gã này rồi.

[Chỉ là một gã tội nghiệp bị chính lý tưởng của mình ám ảnh mà thôi.]

“......!!”

Cơ thể Malttugi cứng đờ tại chỗ.

[Ta không biết Hwalbindang có ý nghĩa gì, cũng chẳng cần biết, nhưng bất kể lý tưởng mà ngươi nghĩ về Hwalbindang có cao đẹp ra sao, ta chỉ làm tròn nhiệm vụ của một thành viên trong tổ chức của mình thôi.]

Phừng.

Khi ngọn lửa vàng kim lụi tàn, nơi Jeon Yubin từng nằm chỉ còn lại một đống tro đen.

[Giết Jeon Yubin, và không để lại dù chỉ một cái xác. Đó là nhiệm vụ của ta.]

Bằng sức mạnh của ngọn lửa đủ mãnh liệt để chẳng chừa lại cả xương trắng, tôi đã hoàn toàn xóa sổ sự tồn tại mang tên Jeon Yubin khỏi thế gian này.

[Nếu ngươi muốn mang đống tro này đi thì ta không cản, nhưng việc của ta đến đây là hết. Giờ chỉ cần rời khỏi cơ sở này nữa thôi.]

“...Không thể để ngươi đi dễ dàng như vậy được.”

Malttugi ngừng đi vòng quanh và đứng yên tại chỗ.

“Ngươi sẽ là một chướng ngại vật rất lớn cho tương lai của Hwalbindang. Ngay tại đây, ta sẽ loại bỏ ngươi.”

[Ngươi đủ sức không?]

“Tất nhiên...!”

Soạt.

Malttugi, với chiếc mặt nạ tựa như Dạ Xoa, nắm chặt thanh trượng bằng cả hai tay và lao về phía tôi.

[?!]

Tốc độ kinh người.

Tôi dựng thẳng cây gậy, lách người sang một bên. Thanh trượng của Malttugi sượt qua gậy của tôi rồi chệch hướng.

“Hmph!”

Dù đòn đầu tiên trượt, nhưng thấy tôi không thể đối phó hoàn hảo, gã khịt mũi coi thường, rồi xoay người tại chỗ và vung mạnh cánh tay về phía tôi.

Gã cầm ngược thanh trượng, định dùng đầu nhọn đâm vào mặt tôi.

Một tốc độ mà người thường, thậm chí là cấp B hay cả cấp A cũng khó lòng theo kịp.

Keng!

Malttugi đã đánh trúng mặt nạ của tôi.

Hắn quay đầu lại, ném về phía tôi một ánh nhìn chế giễu.

“...?!”

Và rồi hắn lập tức sững sờ.

Bởi vì thanh trượng của hắn đã đánh trúng mặt nạ của tôi một cách chính xác, nhưng lại chẳng thể tạo ra dù chỉ một vết xước.

[Mặt đẹp của người khác mà cũng dám động vào.]

Tôi đưa chân ra trước, đá vào lưng của Malttugi.

Rầm!

Khi cú đá chứa đầy mana giáng vào lưng, Malttugi bay ngược về sau rồi lăn mấy vòng trên mặt đất.

“Khuk, khuk...! Sao có thể...?! Rõ ràng đã đánh trúng rồi mà...?!”

[Là ta để cho ngươi đánh trúng đấy.]

Tôi chỉnh lại chiếc mặt nạ hơi lệch trên mặt.

[Một đòn tấn công không có sát khí, chẳng đáng để né.]

“Cái gì...!”

[Ngươi định hất văng cái mặt nạ của ta ra chứ gì. Nên mới không đâm thẳng mũi nhọn vào mặt ta, mà cố tình đánh lệch đi để nó bay ra.]

Trong đòn tấn công của Malttugi không hề có sát ý.

[Tiếc cho ngươi, ta đã kinh qua những chiến trường sinh tử rồi. Ngươi có biết số kẻ đã cố giết ta từ trước đến nay là bao nhiêu không?]

“...Ta không quan tâm chuyện đó.”

Malttugi lại nắm chặt thanh trượng và đứng dậy.

“Ta đã định lột mặt nạ của ngươi ra để dùng khuôn mặt đó mà uy hiếp... đáng tiếc thật.”

[Từ trước đến nay, người lột được mặt nạ của ta chỉ có một mà thôi.]

“Là ai vậy?”

[Đương nhiên rồi, chỉ có ngài Tổng Soái vĩ đại, mạnh mẽ và xinh đẹp của chúng ta thôi.]

Người duy nhất lột được mặt nạ của tôi bằng thực lực chỉ có ngài Tổng Soái.

[Ta đề nghị ngược lại đây. Ngươi có muốn gia nhập Kết Xã của chúng ta không?]

“Ngươi nói gì?”

[Chúng ta luôn chào đón những kẻ mạnh. Dù ta đã cố tình để hở, nhưng thực tế không có nhiều người tấn công trúng mặt nạ của ta đâu. Thực lực của ngươi, ít nhất cũng là cấp A... không, có vẻ còn hơn thế nữa.]

Hiện tại tôi đang che giấu thực lực, nhưng Malttugi cũng vậy.

[Ta không biết ngươi là ai. Không biết thân phận của ngươi là gì. Nhưng sức mạnh của ngươi, theo ta thấy thì hợp với Kết Xã của chúng ta hơn là Hwalbindang.]

“Nói chuyện nực cười. Ngươi nghĩ ta sẽ trở thành đồng đội của những kẻ chuyên đi giết người và hô hào chinh phạt thế giới à?”

[Non và xanh quá. Người ta đã mở lời mời gia nhập thì ít nhất cũng phải biết đường nhận lấy cái danh thiếp chứ, đó mới là lịch sự. Mà thôi, mấy đứa có dị năng thì biết gì về đời. Hơn nữa là....]

Ầm, ầm, ầm.

Toàn bộ căn cứ bắt đầu rung chuyển.

[Nghe thấy rồi đấy. Tiếng nước. Bọn chúng định nhấn chìm tất cả mọi thứ ở đây.]

“Hả...?!”

Tiếng nước vọng lại từ phía xa.

Có lẽ chúng định nhấn chìm toàn bộ căn cứ trong nước biển, đồng thời làm tê liệt tất cả các thiết bị điện tử.

“Ch-Chết tiệt...!”

[Vốn dĩ ta đã té khỏi đây trước khi bọn chúng giở trò rồi, nhưng tại mải lảm nhảm với ai đó nên mới lỡ việc. Giờ thì mắc kẹt lại đây, sắp chết chìm dưới lòng đất đến nơi rồi.]

“Khỉ thật...!”

Malttugi lập tức quay người, định thoát ra theo con đường mà gã đã đến.

Có lẽ gã đã xâm nhập vào đây bằng một con đường khác với tôi, nhưng đen đủi thay, hướng nước đang đổ vào lại chính là hướng mà Malttugi đang lao tới.

“Ch-Chết tiệt...!”

[Coi như ngươi nợ ta lần này nhé.]

Tôi lập tức vòng ra sau lưng Malttugi, rồi vung cây gậy vào gáy gã.

Bốp!

Tôi đã vung cây gậy đủ mạnh để tạo ra một tiếng động khá lớn, và Malttugi cứ thế ngã sấp mặt.

Không có phản ứng.

Gã ngất rồi.

[Không biết làm thế quái nào mà gã lại đến đây cùng lúc với mình, nhưng cứ thoát ra ngoài rồi tính.]

Tôi dùng dây thừng trói chặt cơ thể mềm nhũn của Malttugi, rồi vác gã lên vai-

[......?]

Có gì đó.

Cái cảm giác chạm phải thứ gì đó không nên có này... Chắc là ảo giác thôi nhỉ?

‘Chắc không phải đâu.’

Hẳn là ảo giác thôi.

Ùa ào.

Nhìn những con sóng nước biển đang ồ ạt tràn vào từ phía lối ra, tôi điều chỉnh lại hơi thở.

‘Cứ thoát ra ngoài rồi nghĩ tiếp.’

Tôi chạy thẳng về phía dòng nước biển.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!