Chương 37 - Hạt Giống Ác Ma (6)
Đưa danh thiếp cho Malttugi xong.
Tôi lập tức chuyển sang dạng linh thể, nấp trong bóng tối trèo tường khu nhà công vụ rồi phóng thẳng đến mục tiêu.
Cạch.
“Cậu đến rồi à? Cực cho cậu... Hgg?!”
Tôi trèo vào qua cửa sổ, đóng sập lại rồi tóm gọn Jumo ngay tắp lự.
[Phản bội à?]
“Đ-Đó là sao?! Ý cậu là sao?!”
[Nơi tôi đến tập kích đã xuất hiện một kẻ tên Malttugi của Hwalbindang. Chị giải thích thế nào về chuyện này?]
“Hwalbindang? Khoan đã, tôi không hiểu cậu đang nói gì hết!”
Vẻ mặt Jumo đúng là hoang mang tột độ.
Cũng có thể cô ta đang diễn, nên tôi không hề nới tay.
[Giờ tôi đang nghĩ đến ba khả năng. Một, hai phe ta vô tình đụng độ tại cùng một điểm. Hai, trong lúc chị do thám, Hwalbindang đã đánh hơi được và bám đuôi. Và cuối cùng là....]
“Là tôi đã phản bội ư? Không thể nào...! Dù có chết, tôi cũng xin chết với tư cách là người của Kết Xã!”
[Vậy ý chị là trùng hợp ngẫu nhiên à? Tôi thì không nghĩ thế.]
Malttugi xuất hiện ngay đúng lúc tôi vừa san bằng cả cơ sở và dọn dẹp xong lũ ác ma.
Nếu không phải đã canh me sẵn thì đời nào hắn lại xuất hiện đúng lúc như thế được.
[Tôi không tin vào chuyện trùng hợp. Nhất là trong cái tình huống này.]
“Tôi bị oan thật mà...!”
[Thật không đấy?]
“Thật mà! Tôi chỉ làm đúng theo lệnh cấp trên thôi!”
[Vậy thì chỉ còn lại một khả năng.]
Lòng tôi dấy lên một cảm giác chẳng lành.
[...Ai là kẻ đã giao nhiệm vụ và ra lệnh cho chị đi do thám?]
“Gì cơ? Chẳng lẽ cậu nghĩ Kết Xã có nội gián à?”
[Trả lời đi.]
Thông tin đã bị rò rỉ.
Nếu Jumo, tình báo viên, không phải là kẻ phản bội, thì khả năng cao vấn đề nằm ở cấp trên của cô ta.
[Hỏi chuyện này trong nội bộ Kết Xã là phạm luật, nhưng chị thuộc quân đoàn nào?]
“Quân đoàn Qiongqi! Tôi thuộc quân của Qiongqi!”
[Đơn vị nào của quân đoàn Qiongqi? Biikjodae? Jujakdae? Hay Bonghwangdae?]
“...Bamkkamagwi. Chết tiệt, lại phải khai ra hết thế này.”
Với một tình báo viên, việc tiết lộ đơn vị của mình chẳng khác nào tự ký giấy ‘nghỉ việc’.
Giống như đặc vụ NIS không bao giờ nói mình ở phòng ban nào, thành viên Kết Xã đương nhiên cũng kín bưng về thông tin cá nhân.
Nhưng cô ta đã khai đến nước này, chứng tỏ Jumo đang dùng cách của riêng mình để chứng minh sự trong sạch.
Tiết lộ đơn vị cho tôi, một kẻ ngoại đội, chẳng khác nào đặt cược cả tính mạng.
Ở Kết Xã, luật là vậy.
[Được rồi. Tôi tin chị. Nhưng cấp trên của chị thì tôi không tin được.]
“Không đời nào. Bamkkamagwi là đơn vị trực thuộc của Qiongqi cơ mà. Chẳng có lý do gì để họ phản bội Kết Xã hết.”
[Ai biết được.]
Giải trừ biến thân.
“Cứ kiểm tra thẳng mặt là biết liền chứ gì.”
Tôi khoác vội chiếc áo choàng tắm khách sạn đã dặn cô ta chuẩn bị sẵn, thắt lại đai lưng, rồi tiện tay đeo chiếc Taegeuk Watch trên bàn vào.
“Cậu định gọi thẳng cho đội trưởng Bamkkamagwi à?”
“Không.”
Tôi chỉ tay lên trời.
“Đặc sản của dân Hàn mà. Có biến là không tìm thằng lính quèn, mà tìm thẳng thằng sếp to nhất để quy trách nhiệm.”
“...Lẽ nào cậu?”
Bíp bíp.
Chuông reo được khoảng ba tiếng thì phải.
[Ah, Trưởng phòng đấy à!]
“Chào ngài, Hội trưởng.”
[Ahh, Hội trưởng à? Ừm, được thôi. Tôi đang rảnh, anh nói đi.]
Jumo nhìn tôi với vẻ mặt không thể tin nổi.
Chắc là vì giọng của ‘Hội trưởng’ khác một trời một vực với chất giọng mà cô ta vẫn thường nghe.
“Trong lúc làm nhiệm vụ với người của Bamkkamagwi, tôi gặp phải một chuyện hơi kỳ cục.”
[......Cái gì?]
Trái ngược hẳn với tông giọng vui vẻ ban nãy, giọng ngài ấy bỗng lạnh như băng, cứng rắn đến độ Jumo cũng phải tái mặt.
“Đại khái thì chuyện là thế này.”
Tôi thuật lại toàn bộ sự việc không sót một chi tiết.
[Anh đưa máy cho cô ta được không?]
“Ngài cứ nói luôn đi ạ. Cô ấy đang ở ngay cạnh tôi đây.”
[Báo cáo cấp bậc họ tên.]
“Trung thành! Thuộc thế hệ thứ hai của Bamkkamagwi, Đại lý Celestia xin báo cáo!!”
Tưởng tên là Jumo, ai dè lại là một cái tên chẳng liên quan gì sất.
[Celestia... Celestia... Hmm, tôi rõ rồi. Này Trưởng phòng, cho tôi 3 phút nhé? Để tôi kiểm tra ngay.]
“Lâu hơn chút nữa cũng không sao đâu.”
[Anh cứ giữ máy nhé. Tôi sẽ kiểm tra ngay... xong rồi.]
Hội trưởng bật ra một tiếng cười khan.
[Xem ra trong đám Bamkkamagwi có một đứa lăm le nhảy sang Hwalbindang thì phải. Điên thật rồi. Lại còn dám chọc vào Dokkaebi nhà ta.]
“Vậy cô gái này không liên quan ạ?”
[Tội nghiệp con bé bị lợi dụng thôi. Nếu anh muốn, cứ nói một tiếng. Tôi sẽ điều người khác đến ngay.]
“Cũng không đến nỗi thế đâu. Nếu cô ấy có lỗi, thì chắc là lỗi không nhận ra sếp mình đang mờ ám thôi. Hoặc là... nội bộ Kết Xã vẫn còn lắm kẻ gai mắt tôi.”
[Bậy nào! Trưởng phòng Do tài giỏi xuất chúng như thế cơ mà!]
“Thì chính vì thế tôi mới nói chứ.”
Một thằng nhóc mới vào 6 tháng đã leo từ lính quèn lên thẳng vị trí dưới trướng Tổng Soái, hỏi sao trong tổ chức không có đứa ghét cho được.
Đã thế lại còn chẳng thuộc đội nào, toàn hành động solo một mình.
“Dù sao thì ngài cũng nên cẩn thận. Dưới trướng ngài có rất nhiều người ở đất nước này, nên ngoài đứa tuồn tin lần này, có khi vẫn còn đứa khác đấy. Nào là họ hàng, thầy trò, đồng hương, bạn học với bọn Hwalbindang.”
[Tôi biết rồi. Không thể một phát đuổi hết được, nhưng tôi sẽ thanh lọc dần dần. Còn cô nữa, Celestia.]
“Vâng, thưa Hội trưởng!”
Celestia đứng nghiêm, giọng răm rắp tuân lệnh.
[Sau này cứ làm việc như cũ. Đừng tự tiện từ chối mấy nhiệm vụ hay mệnh lệnh bất thường.]
“Vâng?”
[Dù Hwalbindang hay bất cứ thằng nào có lân la tiếp cận, Dokkaebi cũng không phải loại người sẽ ăn cây táo rào cây sung đâu.]
Ngài ấy nói chuẩn không cần chỉnh.
Tôi chẳng có lý do gì để phản bội Kết Xã, và cũng chưa từng có ý định đó.
Kể cả có nơi nào trả lương gấp ba Kết Xã đi nữa.
[Nhưng tôi ngứa mắt cái cảnh chúng nó lợi dụng mạng lưới tình báo nội bộ để lôi kéo Dokkaebi lắm rồi. Thế nên, cô cứ vờ như không biết gì mà nhận hết mọi chỉ thị đi. Bất kể là lệnh trực tiếp từ Bamkkamagwi hay yêu cầu hỗ trợ vòng vo qua các đơn vị khác.]
“Lỡ như... chuyện hôm nay lại tái diễn, Hội trưởng có định thân chinh ra tay không ạ?”
[Trời ạ, tôi ra tay á? Tôi đâu có rảnh đến thế. Chuyện đó cứ để phòng nhân sự người ta lo-liệu-đâu-vào-đấy.]
Tôi dùng khẩu hình miệng phiên dịch lại cho Jumo.
Ý là ngài ấy sẽ trực tiếp ‘xử đẹp’ bọn nó.
[Này Trưởng phòng Do. Tôi mong anh sẽ không đi rêu rao chuyện này với các Hội trưởng khác. Nhất là cái gã mặt lạnh như tiền ấy.]
“Đương nhiên rồi ạ. Tôi đâu có muốn làm khó ngài. Ah, tiện đây, nói chuyện riêng tư lúc đang làm việc thì hơi ngại, nhưng mà.”
Tôi ra hiệu cho Jumo im lặng, rồi hắng giọng và chụt một cái thật nhẹ lên chiếc Taegeuk Watch.
[...Ơ?]
“Cảm ơn ngài nhé, Hội trưởng. Nhờ ngài cả mà hiểu lầm mới được hóa giải.”
[Ahh, owh, uhm...! Dọn dẹp mấy sự cố lặt vặt trong nội bộ là chuyện đương nhiên mà! Lần sau có gì cứ gọi nhé. T-Tôi cúp máy đây!]
Tút.
Cuộc gọi kết thúc.
Tôi chạm vào Taegeuk Watch tắt màn hình, rồi đứng dậy và nghiêm túc xin lỗi Jumo.
“Xin lỗi chị. Là tôi đã nghi oan chị bắt tay với Hwalbindang phản bội Kết Xã.”
“Ahh, không sao đâu.”
“Cứ tự nhiên như trước lúc làm nhiệm vụ đi. Dù tôi có biết thân phận thật của chị thì công việc của chị cũng có thay đổi gì đâu.”
“Ah, uhm. Tôi biết... rồi. Nhưng mà....”
Jumo trông đã thả lỏng hơn một chút. Cô ấy chỉ vào chiếc Taegeuk Watch của tôi và dè dặt hỏi.
“Là Qiongqi... sao?”
“Ừ.”
“...Cậu có mối quan hệ thân thiết đến mức gọi thẳng cho Qiongqi được luôn?”
“Tôi có số hotline của tất cả các Hội trưởng... ‘Tứ Đại Cán Bộ’ đấy. Nhưng gần như chẳng bao giờ gọi cả.”
Tôi thì gọi cho họ được, chứ họ thì không gọi thẳng cho tôi được.
Đó là lệnh của Tổng Soái.
“Hơi đường đột, nhưng sau này mong chị giúp đỡ nhé. Bên này cũng đang sống chết che giấu thân phận khổ lắm.”
“Ah, vâng, không sao đâu. Cũng là lỗi của tôi đã không kiểm tra kỹ lệnh đến từ đâu, cứ thấy sếp ra lệnh là làm thôi. Mà... cậu không sao thật chứ?”
Dù kẻ vừa bẻ quặt tay cô ta một cách thô bạo là tôi, Jumo lại đang nhìn tôi với vẻ mặt đầy lo lắng.
“Vậy để làm hòa và xóa bỏ hiểu lầm, chúng ta đi làm một ly chứ nhỉ?”
Coi như để ăn mừng nhiệm vụ hoàn thành mỹ mãn.
Và cũng là để gột rửa bụi bặm sau khi phải xử lý cả đống thứ bẩn thỉu.
“Gà rán với bia, chị thấy sao?”
“...Ah.”
Jumo mừng ra mặt, nở một nụ cười tươi rói, rồi-
“......Nhưng giờ này làm gì còn chỗ nào bán bia nữa.”
Nụ cười trên mặt cô ấy đông cứng lại ngay tức khắc.
“Dễ thôi, Jumo.”
Tôi chỉ vào chiếc Taegeuk Watch của Jumo.
“Gọi đồ đi.”
“Ah.”
“Giờ này vẫn có chỗ giao đồ ăn đêm với bia mà. Trong lúc chờ tôi đi tắm cái đã.”
“Vâng. Tôi sẽ đặt ngay, cậu cứ vào tắm đi. Nhưng mà... tôi hỏi một câu được không? Ah, không tiện trả lời cũng không sao.”
“Chuyện gì?”
“Cậu và Qiongqi... có quan hệ gì vậy?”
“.......”
Là một mối quan hệ khá phức tạp.
“Với chị, Qiongqi có thể là một người cực kỳ lạnh lùng và lý trí, nhưng với tôi, ngài ấy lại là người phụ nữ có trái tim ấm áp hơn bất cứ ai.”
“Woa....”
Sự thật là vậy.
Qiongqi.
Đúng là một người phụ nữ có nội tâm ấm áp.
“Lát tôi tắm xong, chúng ta vừa ăn gà vừa bàn thêm chút chuyện. Sau này chị có nhận nhiệm vụ từ ai, với tôi cũng không quan trọng lắm đâu.”
“Vậy thì...?”
“Miễn là nhiệm vụ đó liên quan đến ác ma.”
Thật may là nhiệm vụ đầu tiên lại đúng ngay thứ tôi đang tìm.
“Sau này, cứ cái gì dính dáng đến ác ma, hạt giống ác ma, hay ma quỷ, dù đáng ngờ đến mấy cũng nhận hết cho tôi. Đặc biệt là... những nhiệm vụ liên quan đến Pandemonium.”
Một tổ chức khổng lồ quy tụ toàn những con quỷ máu mặt.
“Vì tất cả ác ma đều phải bị xóa sổ.”
Vì hòa bình thế giới, và cũng để Kết Xã chúng ta thuận đường chinh phục thế giới.
Và cứ thế.
‘Hạt giống ác ma đầu tiên’ đã được xử lý xong.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
