Trở Thành Kẻ Phản Diện Ngoài Cuộc Ở Học Viện

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1345

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2066

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

8 27

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 128

Web Novel - Chương 34 - Hạt Giống Ác Ma (3)

Chương 34 - Hạt Giống Ác Ma (3)

Vậy, ác ma là cái giống gì nhỉ?

Con succubus bị trói kia là ác ma, hay lũ người đã dùng con nhỏ làm vật thí nghiệm sống mới đích thị là ác ma đây?

“Aaaargh!! Ack.”

“Á-Ác ma...!”

Hay chính kẻ đang tẩn cho cái lũ không ra hình người này ra bã như tôi, mới là ác ma thực sự?

[Nghe chính mồm các ngươi thừa nhận, tay ta lại càng chẳng có lý do gì để nương nhẹ nữa.]

Ầmㅡ!

Tôi vung gậy, đập nát cột sống của gã đang cố quay đầu tháo chạy.

“Kh-hok....”

Chiếc áo blouse trắng nhuốm đỏ, và tôi bồi thêm một gậy nữa vào lưng gã nghiên cứu đang co cẳng bỏ chạy.

Bụpㅡ.

Gã hết đường chạy.

Thậm chí chẳng thể bò lê dưới đất, gã cứ thế nằm đó ngoẻo luôn.

Hôm nay, tôi đã giết người.

Những kẻ có lẽ không phải người, mà là ác ma đội lốt.

Bọn chúng có thể là con của ai đó, cũng có thể là cha mẹ của ai đó.

Nhưng bọn chúng rành rành là ‘Phản Diện’.

Chúng nghiên cứu hạt giống ác ma, và thứ hạt giống đó một ngày nào đó sẽ nảy mầm, gieo rắc tai ương cho cả thế giới.

Xét về mặt cá nhân, tôi là kẻ giết người. Nhưng xét trên bình diện nhân loại, tôi đã diệt trừ mầm mống hủy diệt thế giới.

“Hghhhh....”

[Vẫn còn thoi thóp à?]

Từ bên trong lồng kính giam con succubus, một tiếng rên khẽ vọng ra.

- Cảnh báo, cảnh báo, cảnh báo, có kẻ xâm nhập, cảnh báo, cảnh báo.

Ngay khi tôi phá vỡ tấm kính, còi báo động đã inh ỏi vang lên, và cỗ máy định phân giải con succubus cũng ngừng hoạt động.

“Thứ này, tuyệt đối không thể để rơi vào tay ngươi...!”

Có lẽ tưởng tôi đến để cứu succubus, gã nghiên cứu viên định dùng thiết bị bên trong để khởi động lại cỗ máy.

“A, aaahhh...?!”

Rèèèè.

Mũi khoan của cỗ máy không còn chĩa vào bụng con succubus, mà nhắm thẳng vào mặt nó.

Con succubus nhìn tôi bằng ánh mắt kinh hoàng, đôi mắt ấy rõ ràng đang cầu xin.

- Cứu tôi với.

[.......]

Không cần suy nghĩ, cơ thể tôi đã tự động hành động.

Tôi đạp mạnh xuống đất, lao qua tấm kính vỡ, nắm chặt cây gậy và gồng sức vào hai tay.

“Kh, hihihi!!”

Với thân hình vẹo vọ, gã nghiên cứu viên đang loay hoay với thứ gì đó.

Nếu không xử lý gã ngay, chắc chắn gã sẽ tìm mọi cách chuồn khỏi đây.

Đến lúc phải chọn rồi.

Đổi hướng ngay bây giờ để tóm gã nghiên cứu viên.

Hay là chặn mũi khoan kia lại.

[Hmph.]

Quỹ đạo của cây gậy vung qua vai, dĩ nhiên, hướng thẳng về phía mũi khoan.

[Vì tôi đâu phải loại Anh Hùng cứng nhắc.]

Kaaang!

Tôi dùng gậy quật bay cánh tay gắn mũi khoan.

Con succubus nghiêng đầu né kịp, đầu mũi khoan lệch hướng, chỉ sượt qua má nó trong đường tơ kẽ tóc.

“Khahaha! Trúng kế rồi! Đồ ngu! Ta sẽ-”

Gã nghiên cứu viên vừa mở cánh cửa trông như lối thoát hiểm, định tẩu thoát thì bỗng đứng hình.

[Tặng ngươi đấy.]

Tôi đá văng cánh tay gắn mũi khoan lên không rồi tiếp đất.

Phập!

Dĩ nhiên, đầu mũi khoan đang xoay tít lao thẳng về phía gã nghiên cứu viên, găm phập vào bụng gã.

“Kh, hok....”

Gã hộc máu mồm rồi tắt thở.

Một cảnh tượng ghê rợn khó tả, nhưng nghĩ đến những gì đã xảy ra trong cái phòng này, thì hắn ta đáng bị như vậy.

“Hahaha!”

Ít nhất là khi nhìn nụ cười đẫm nước mắt của ả succubus này.

“Ahaha, chết hay lắm, lũ khốn kiếp...! Cứ hành hạ ta đi, cứ hành hạ ta mãi đi...! Ha, ha...!”

Vẫn bị trói vào cột nên ả chỉ có thể hét lên đầy phấn khích rồi phá ra cười, chứ nếu tôi cởi trói cho, có lẽ ả sẽ lao ngay đến mà giày xéo lên cái xác kia mất.

[Tên?]

“...Jeon Yubin. 22 tuổi. Anh, tôi đã nghe danh anh rồi.”

Con succubus nở một nụ cười trống rỗng, đoạn liếc mắt nhìn tôi từ đầu đến chân.

“Lúc tôi bị bắt đến đây, anh mới chỉ là một Phản Diện tép riu thôi mà, anh đã mạnh lên đến mức này từ lúc nào vậy...?”

[Cô bị bắt khi nào?]

“Thu năm ngoái.”

[Thời điểm lỡ cỡ ghê nhỉ. Lúc đó tôi mới được công nhận cấp C thôi.]

Tôi dùng tay giật phăng từng chiếc còng trên người Jeon Yubin.

[Giờ thì là Phản Diện cấp S rồi.]

“Ghê thật. Sao anh lại mạnh lên nhanh thế được?”

[Bí mật kinh doanh của Kessha.]

“Vậy à. Bí mật, nghe hay đấy. Thế thì... lý do anh đến cứu tôi là gì?”

[Cứu?]

Tôi không dùng còng của cơ sở nghiên cứu, mà rút ra sợi dây thừng do chính tôi tạo ra bằng gậy Dokkaebi.

[Tôi không đến đây để cứu cô.]

“......?!”

Soạt.

Trước khi Jeon Yubin kịp định thần, tôi đã nhanh chóng trói cô ta lại bằng dây thừng.

Tôi siết chặt dây, khóa cứng đôi cánh và hai tay cô ta, trói gô Jeon Yubin rồi ấn cô ta sấp mặt xuống sàn.

“A-Anh giở trò quái gì thế!!”

[Sao cô lại nghĩ tôi đến đây để cứu cô?]

Tôi giẫm lên lưng, lên phần gốc cánh của Jeon Yubin, rồi đặt cây gậy lên gáy cô ta.

[Việc cô bị đám ác ma đội lốt người đem ra làm thí nghiệm đúng là đáng thương thật đấy, nhưng nó không chứng tỏ cô là thiên thần đội lốt ác ma, phải không?]

“Không, không phải! Tôi không phải người xấu!”

[Đã từng giết người chưa?]

“......!”

Jeon Yubin cứng họng.

Cũng phải thôi.

Điều kiện cơ bản để trở thành ác ma là ‘giết đồng loại’, và những kẻ như Jeon Yubin, một ‘ác ma thuần chủng’ chứ không phải bị ép biến đổi bằng hạt giống ác ma, đều trở thành ác ma theo cách đó.

[Cô không phải thành ác ma do bộc phát dị năng, mà là dùng dị năng để giết người, để theo đuổi sức mạnh. Cô đã giết bao nhiêu mạng rồi?]

“T-Tôi không giết ai cả...! Không một ai!”

[Xạo.]

Tôi không phán đoán dựa vào nhịp tim, ánh mắt hay những triệu chứng sinh lý vớ vẩn khi nói dối.

[Tôi điều tra cả rồi. Jeon Yubin, cô chính là kẻ đã sát hại đàn em và cướp đi dị năng của cô ấy tại đảo Sejong. Còn nhớ cái tên ‘Hwang Dohee’ chứ?]

“......!!”

Sắc mặt Jeon Yubin thay đổi.

Vừa mới đây còn tỏ ra oan ức đến cùng cực, giờ mặt cô ta lạnh tanh, chỉ còn lại nụ cười khẩy dành cho tôi.

“Ra thế. Anh biết hết rồi à?”

[Biết rồi mới mò đến chứ. Tình báo viên của chúng tôi xuất sắc lắm.]

Tóm tắt thông tin của Bà chủ thì là vầy.

[Cô đã giết đàn em Hwang Dohee tại đảo Sejong để cướp mana của cô ấy, rồi thành ác ma và mất kiểm soát. Lực lượng an ninh đảo Sejong bảo là đã bắt và nhốt cô vào nhà tù bí mật, nhưng thực chất đó là một cơ quan nghiên cứu bí mật... Chắc là thế.]

Dùng tù nhân làm vật thí nghiệm cũng là chuyện thường tình.

[Một khi đã thành ác ma thì nhân quyền có ra sao cũng kệ. Phải không? Theo định nghĩa thì ác ma vốn đâu phải con người.]

“Ha-Haha.... Nếu tôi thoát ra được, tôi nhất định sẽ gia nhập ‘Pandemonium’ và phanh phui mọi chuyện ở đây. Rồi tôi sẽ đấu tranh đòi quyền sống như người cho tất cả ác ma.”

[Mơ đẹp đấy.]

Tôi giơ cao cây gậy.

[Hết giờ nói chuyện. Trăn trối gì không?]

“...Chờ-Chờ đã. Anh định giết tôi thật sao? Hả? Thật luôn...?”

[Hay cô nghĩ tôi dọa suông thôi? Hoặc là sẽ ngồi nghe cô kể lể lý do sa ngã rồi khuyên cô cải tà quy chính chắc?]

“D-Ddừng lại! Chờ đã! Anh không định giết tôi thật đâu nhỉ...! Cùng là Phản Diện với nhau, sao lại đối xử với nhau như thế?!”

Vẻ mặt Jeon Yubin bắt đầu hoảng loạn.

“Người báo tin cho anh, người ra lệnh cho anh đến đây, chắc chắn không bảo anh giết tôi đâu đúng không!!”

Cô ta vùng vẫy, điên cuồng tìm cách thoát khỏi tôi.

“Phải bắt tôi để vạch trần bộ mặt thối nát của đảo Sejong này, hoặc dùng tôi để điều tra chân tướng cuộc nghiên cứu này chứ!!”

[Cũng có thể. Nhưng lúc nãy trước khi xuống đây, cô không nghe tôi nói gì ở trên đó à?]

Tôi cúi người, thì thầm vào tai Jeon Yubin.

[Kẻ bất chính, toàn bộ phải bị xử tử.]

Ác ma, giết không tha.

[Đến Anh Hùng giết ác ma cũng chỉ bị lên án đạo đức chứ không phải chịu trách nhiệm pháp lý, tại sao tôi phải tha cho cô?]

“Ch-Chẳng phải tôi vẫn còn giá trị lợi dụng sao! Trên đời làm gì có ai đối xử với tôi như thế này! Sự thối nát của đảo Sejong! Bắt ác ma để nghiên cứu, để thí nghiệm trên người! Phải phanh phui những chuyện đó cho báo chí chứ!!”

[Cô đang hiểu lầm rồi. Cô nghĩ ở đảo Sejong này chỉ có mình cô là vật thí nghiệm thôi à?]

“Lẽ nào... ngoài tôi ra còn ác ma khác?! Tại sao lại tha cho chúng?! Tại sao chỉ nhắm vào mình tôi!!”

[Bởi vì.]

Đương nhiên là vì.

[Người ủy thác cho tôi giết cô, chính là cha mẹ của Hwang Dohee.]

“.......”

Jeon Yubin chết lặng.

Như thể hoàn toàn không ngờ tới, như thể bị giáng một đòn từ nơi không tưởng, cô ta ngước nhìn tôi với vẻ mặt ngây dại.

“Sao họ có thể...?”

[Họ chỉ muốn được thấy mặt kẻ đã giết con gái mình, xem thử cô sống với bộ dạng nào, nhưng lại không được phép gặp mặt, thậm chí không thể tiếp cận. Mọi chuyện bắt đầu từ đó.]

Và việc đưa yêu cầu ủy thác đến tay tôi là vai trò của Kessha.

[Chẳng lẽ cô nghĩ gia đình của nạn nhân sẽ không ủy thác việc giết hung thủ sao?]

Với tư cách là người giải quyết và là ‘Quản lý’ của Kessha, tôi chỉ đơn thuần thực hiện nhiệm vụ mà thôi.

“Ha-Haha...! Anh nghĩ mình thì hay ho lắm chắc?! Đồ đạo đức giả! Anh cũng là loại người như vậy thôi!!”

[Tôi biết. Tôi cũng đã giết vô số người, và gia đình họ cũng muốn giết tôi.]

Số người căm ghét và muốn giết Dokkaebi còn nhiều hơn cả Jeon Yubin.

[Họ có thể chĩa dao vào tôi. Nhưng tôi không có ý định đứng yên chịu trận đâu.]

Vì tôi không phải là loại Anh Hùng ngây thơ và cứng nhắc.

[Và.]

Tôi biến đầu cây gậy thành một mũi nhọn hoắt, rồi cầm ngược nó lại.

[Thứ mà tôi ghét nhất sau Phản Diện, chính là ác ma.]

Xoẹt!

Máu đỏ văng tung tóe.

Thứ máu đỏ chẳng khác gì của con người.

Lộp, cộp, lộp.

Phía bên kia lối ra mà gã nghiên cứu viên đã mở.

“Chà, quả là một cảnh tượng ấn tượng.”

Vừa vỗ tay, một người đàn ông vừa tiến lại gần.

Một người đàn ông mặc hanbok đen, đeo mặt nạ đen với khuôn mặt kỳ dị, đầu đội một chiếc Paeraengi bằng rơm.

“Ngươi xử lý gọn gàng thật đấy, Dokkaebi. Có nhất thiết phải giết cô ta không?”

[Ngươi là ai.]

“Nếu để ta tự giới thiệu, thì ta là kẻ có xuất thân khác ngươi, có cùng mục tiêu với ngươi, nhưng lại chọn một con đường khác với ngươi.”

Người đàn ông vắt một cây gậy giống roi ngựa qua vai.

“Là kẻ sẽ phơi bày sự thật thối nát ở nơi này ra ánh sáng, vạch trần bộ mặt thật của những kẻ tai to mặt lớn.”

Phất.

Người đàn ông nhấc cây gậy qua vai, hai tay nắm chặt, rồi cúi người chào như một con lật đật.

“Ta là ‘Malttugi’ của [Hwalbindang].”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!