Chương 36 - Hạt Giống Ác Ma (5)
Cùng lúc đó, tại một nơi nào đó trên đảo Sejong.
“Báo cáo Trưởng nhóm. Phản ứng mana bên trong đã tắt hẳn. Kẻ tấn công dường như đã biến mất rồi ạ.”
Bên trong căn phòng tối om, chỉ có thứ ánh sáng xanh leo lét từ màn hình máy tính hắt ra.
Giữa những bóng người trong bộ đồng phục trắng đang cắm cúi thu thập và xử lý dữ liệu trước máy tính, một người đàn ông tóc đen, cũng trong bộ đồng phục trắng nhưng có phần khác biệt, khẽ cau mày rồi đẩy gọng kính lên.
“Chết tiệt....”
Vẻ mặt vốn đã cộc cằn và sắc sảo của gã giờ lại càng thêm cau có, khiến chẳng ai dám hó hé nửa lời.
Trên bảng tên của gã có ghi cái tên ‘Pungbaek’.
“Danh tính kẻ tấn công?”
“C-Cái đó...”
“Vẫn chưa xác định được sao? Phân tích mô thức mana thì sao? Hay ít nhất là CCTV?”
“Tất cả đã bị tiêu hủy ngay trước khi kịp truyền đi ạ. Như ngài đã biết, cơ sở đã bị đóng cửa trước khi dữ liệu được chuyển về....”
“Vậy ý cậu là chúng ta vừa bị nó qua mặt một vố đau điếng ngay trước mũi sao?”
Pungbaek khịt mũi một cái đầy vẻ khó tin.
“Nơi chứa vật thí nghiệm ác ma đã bị tấn công! Toàn bộ nhân viên bên trong đều mất dấu hiệu sinh tồn! Thế mà câu trả lời tôi nhận được bây giờ là ‘không có thông tin’, ‘thiếu dữ liệu’, với cả ‘đang xác nhận’ hả?”
Pungbaek chỉ tay xuống dưới, gân cổ nổi lên.
“Lũ vô dụng chúng bây vào được ‘Quan’ từ bao giờ thế hả? Hả? Làm thế quái nào mà các người ngồi ở đây, ung dung đút túi 30 triệu won mỗi tháng trong khi đến một thằng đột nhập cũng không tra ra được vậy hả!”
“Trưởng lão Pungbaek. C-Chuyện này chỉ là giả thuyết thôi ạ, nhưng mà.”
“Là gì?”
“...Liệu có phải là Dokkaebi không ạ?”
“......Hm?”
Pungbaek đang sục sôi vì lời của cấp dưới, bỗng mắt sáng lên.
“Ý cậu là người có thể chặn đứng mọi thông tin rò rỉ ra ngoài chỉ có thể là Dokkaebi?”
“Vâng. Nghịch lý là, người có thể che giấu thân phận một cách triệt để như vậy chỉ có thể là Dokkaebi thôi ạ.”
“Bằng chứng đâu?”
“Bằng chứng là cuộc tấn công xảy ra đột ngột mà không hề có dấu hiệu đột nhập, các nhà nghiên cứu bị tiêu diệt sạch trước cả khi kịp gửi tín hiệu khẩn cấp, và nhà nghiên cứu trưởng chỉ kịp kích hoạt giao thức phá hủy và làm ngập cơ sở thôi ạ.”
“Hmm....”
Pungbaek vuốt cằm, nhếch mép.
“Nhưng vẫn thấy lạ lắm. Nếu là Dokkaebi mà tôi biết thì đáng lẽ hắn đã phải ngăn chặn cả việc cơ sở bị sụp đổ rồi. Dokkaebi dù có đồ sát toàn bộ lũ Phản Diện cũng không hành động thiếu suy tính như vậy đâu.”
Pungbaek liên tục nghiêng đầu tỏ vẻ khó hiểu.
“Nếu là cái gã tôi biết, hắn sẽ giết chết đám nghiên cứu của chúng ta trước khi chúng kịp nhấn nút tự hủy. Nếu hắn đơn thuần tấn công cơ sở nghiên cứu, thì đáng lẽ chỉ có tín hiệu sinh học của đám người đó biến mất, chứ không phải cả cơ sở bị phá hủy.”
“Biết đâu có kẻ khác đột nhập thì sao ạ?”
“Kẻ khác...?”
“Vâng. Là cái đám gần đây đã gửi chiến thư cho chúng ta đó ạ....”
“Ahh, lũ Hwalbindang?”
Pungbaek ngồi phịch xuống ghế với vẻ mặt nghiêm trọng.
“Kẻ đột nhập của Hwalbindang và Dokkaebi cùng xuất hiện một lúc? Trên đời này làm quái gì có sự trùng hợp như thế?”
“Nhưng nếu không phải vậy thì tình hình hiện tại không thể giải thích được, thưa ngài.”
“Nghe cứ như đang cố gượng ép cho hợp lý hóa tình hình... Tch.”
Pungbaek giơ hai tay lên trời.
“Chết tiệt. Kệ xác nó đi. Trước mắt, truy cập vào cộng đồng mạng và bắt đầu giám sát. Nếu có bất kỳ nội dung nào liên quan đến ác ma, báo cáo và chặn ngay lập tức, rồi tung tin đồn rằng Hwalbindang đang dùng ác ma để âm mưu chuyện gì đó đi.”
“Rõ!”
Đám cấp dưới đồng loạt gõ bàn phím lia lịa, Pungbaek nhìn bóng lưng của họ rồi lẩm bẩm.
“...Lũ không có dị năng thì ít nhất cũng phải được việc như thế này chứ. Tch.”
Bằng một giọng nói nhỏ đến mức không ai nghe thấy.
“Haizz. Phải nhanh chóng ‘khai sáng’ cho những kẻ chưa thức tỉnh mới được.”
Không một ai nghe thấy giọng nói của gã.
***
Tôi thoát ra khỏi lòng đất bằng một lối thoát hiểm dài ngoằng, trông tựa như một đường hầm dưới đáy biển.
Bịch.
Thả Malttugi đang bất tỉnh nhân sự xuống bãi biển, tôi liền kiểm tra xem hắn ta đã hẹo vì sặc nước chưa.
‘Chắc không cần tới màn hô hấp nhân tạo rồi.’
Dị năng giả cấp S có thể cầm cự mà không cần thở dưới nước.
Tùy vào lượng mana, nhưng như tôi thì có thể trụ được khoảng 30 phút mà chẳng cần bình dưỡng khí.
Dù gì cũng là dị năng giả mà, đâu phải chìm nghỉm dưới nước rồi cả đời không ngoi lên được đâu, chỉ là lặn xuống một lúc rồi trồi lên thôi, chút chuyện cỏn con đó mà không làm được thì còn ra thể thống gì nữa.
‘Không có Taegeuk Watch nên chẳng biết vị trí, nhưng chắc chắn vẫn đang ở trên đảo Sejong.’
Từ địa hình, tàn dư mana cảm nhận được xung quanh, cho đến đám lính lác lượn lờ khắp nơi.
Khả năng cao là tôi đã thoát ra một khu vực cấm, không cho dân thường bén mảng tới.
Tức là, Malttugi chắc chắn đã xâm nhập bằng đường biển.
‘Việc hắn ta xuất hiện cùng lúc với mình là ngẫu nhiên sao?’
Thật sự chỉ là tình cờ tấn công phòng thí nghiệm Hạt Giống Ác Ma cùng lúc với tôi ư?
Chắc chắn có uẩn khúc gì đó.
Nếu không có gì thì mới là lạ.
Muốn biết được thì phải đánh thức Malttugi dậy, nhưng-
[Uhm.]
Tôi liếc nhìn cơ thể ướt sũng của Malttugi từ trên xuống dưới.
Quần áo dính nước biển nên dính sát vào người, nhưng vóc dáng hắn ta nhỏ con hơn tôi tưởng nhiều.
Chẳng biết là may hay rủi, nhưng có vẻ không phải là thứ mà tôi đang nghĩ.
‘Là con trai à.’
Cái cảm giác lúc vác trên vai nó mềm oặt làm tôi cứ tưởng là con gái, ai dè nhìn quả thân trên ướt sũng thì chắc không phải rồi.
‘Đúng là tội nghiệp.’
Trong đám con trai cũng có nhiều người sở hữu cơ thể khiến người ta phải thốt lên ‘sao cái này lại là con trai được nhỉ’.
Malttugi có vẻ cũng thuộc dạng đó.
Chắc là cái tạng người mà có chụp ảnh giả gái up lên mạng, hay thậm chí chỉ cần đăng ảnh bình thường thôi là khối ‘anh giai’ có sở thích mặn mà ngoài kia sẽ mê tít cho xem.
Tôi không tận mắt xác nhận mà chỉ đoán qua dáng quần áo thôi, nhưng chắc là không sai đâu.
‘Giọng nói, hành động, cách ăn nói, rồi cả tóc cũng ngắn nữa mà.’
Hay đây là cái mốt tomboy gì đó đang thịnh hành dạo này nhỉ.
Tất nhiên, trai hay gái, giới tính không quan trọng.
Giới tính không phải là vấn đề quá to tát trong Kết Xã của chúng tôi.
Quan trọng là năng lực và nhân phẩm.
Và liệu có thể tuân thủ răm rắp mệnh lệnh của cấp trên trong công cuộc chinh phạt thế giới của Kết Xã hay không.
[Sau này nếu có hứng gia nhập Kết Xã thì liên lạc nhé.]
Tôi rút danh thiếp ra, rồi thì thầm vào đó.
[Nếu muốn gia nhập Kết Xã, hãy gửi mail đến địa chỉ trên danh thiếp. Sẽ có người của Kết Xã tự tìm đến.]
Imangmangryang, Cán bộ Đặc biệt, Dokkaebi.
Dù đây không phải là cách liên lạc chính thức, việc để lại một kênh liên lạc với Kết Xã có thể gây rắc rối sau này, nhưng Kết Xã không phải là một tổ chức dễ bị lừa bởi những trò đùa giỡn với địa chỉ mail liên lạc trên danh thiếp.
[Nếu Hwalbindang dám giở trò với địa chỉ mail trên danh thiếp, lần tới ta sẽ đến san bằng cả Hwalbindang.]
Hắn ta vẫn còn bất tỉnh, nhưng có vẻ sắp tỉnh lại rồi, đã đến lúc tôi phải đi.
[Hãy nhớ cho kỹ. Dù là Hwalbindang hay bất cứ thế lực nào, hễ là Phản Diện gây hại cho hòa bình thế giới, ta sẽ giết không tha.]
Tôi đặt một tấm danh thiếp bên cạnh Malttugi.
Thế còn Kết Xã thì sao?
Nếu có ai đó hỏi vậy.
‘Mục tiêu của Kết Xã không phải là đe dọa hòa bình thế giới, mà là chinh phạt thế giới.’
Nói khác đi một chút, nhưng đây là hai việc hoàn toàn khác nhau.
- Thế giới này có quá nhiều kẻ ác.
Tổng Soái không tạo ra Kết Xã chỉ vì một suy nghĩ bồng bột.
- Ta sẽ trở thành vua của Trái Đất này, để Trái Đất này không còn chiến tranh nữa.
Nếu Hwalbindang là những kẻ cản đường thế giới mà Tổng Soái đang tạo dựng?
Lần sau bị san phẳng sẽ không phải là phòng nghiên cứu ác ma, mà là Hwalbindang.
[Vậy nhé.]
“Khuk, khuk...!”
Tôi rời khỏi đó, mặc kệ Malttugi đang ho sặc sụa và dần tỉnh lại.
***
Một lúc sau.
“......Khuk.”
Malttugi khó khăn lắm mới tỉnh lại được, liền đưa tay lên mặt.
“...?!”
Mặt nạ vẫn còn trên mặt.
Và bản thân thì đang ngước nhìn bầu trời đêm đầy sao.
“Ch-Chuyện này là sao...?”
Malttugi cố nhớ lại tình hình trước khi ngất đi.
Nước biển tràn vào từ lối đi mà mình đã xâm nhập, rồi một cú va chạm mạnh từ phía sau khiến mình bất tỉnh.
Ký ức sau đó hoàn toàn trống rỗng.
Giờ chỉ có thể dựa vào tình hình trước mắt để phán đoán.
“Đây là...?”
Một tấm danh thiếp màu đen đặt bên cạnh.
Trên đó có những dòng chữ mạ vàng, chắc chắn là của Dokkaebi.
[Sau này....]
“Hiiik...?”
Giọng nói của Dokkaebi vang lên.
Có lẽ hắn đã dùng mana để lưu lại giọng nói vào danh thiếp, Dokkaebi để lại một lời đề nghị và một lời cảnh cáo với giọng điệu nghiêm túc.
Lời đề nghị gia nhập Kết Xã.
Và lời cảnh cáo rằng lần sau còn cản đường thì sẽ không để yên.
“...Không thể nào.”
Malttugi đứng dậy, chỉnh trang lại quần áo.
“.......”
Tách.
Vừa tháo mặt nạ cùng chiếc mũ, Malttugi vừa vuốt mái tóc ướt sũng rồi hít một hơi thật sâu.
“...Uu.”
Khi chiếc mặt nạ được gỡ xuống, dung mạo của Malttugi hiện ra với những đường nét vô cùng thanh tú-
“Hắn ta... không làm gì bậy bạ đấy chứ...?”
Là một cô gái.
Bíp bíp bíp.
Tiếng kêu phát ra từ cổ tay của Malttugi.
Malttugi nhanh chóng nắm lấy cổ tay, rồi cẩn thận thao tác trên chiếc đồng hồ thông minh- trông tựa như Taegeuk Watch.
[Ổn không đấy? Có chuyện gì xảy ra thế?]
“Ah, Đại ca.”
Phía sau màn hình nhỏ của chiếc đồng hồ, một người đàn ông da ngăm đen đeo kính râm hiện ra.
“...Em để lỡ mất mục tiêu rồi. Dokkaebi đã xuất hiện trước.”
[Gì cơ? Dokkaebi?]
“Vâng. Chuyện là....”
Malttugi nhanh chóng kể lại cho người đàn ông những gì mình đã trải qua.
[Ra là vậy.]
Người đàn ông đeo kính râm đưa tay vuốt cái đầu trọc lóc không một sợi tóc.
[Quay về vị trí đi. Và cho đến khi có chỉ thị tiếp theo, cứ tạm thời làm tròn bổn phận ‘học viên’ của mình đi.]
“Em hiểu rồi. Nhưng... có ổn không ạ? Em không thu thập được bằng chứng.”
[Không sao đâu.]
Người đàn ông da đen đầu trọc giơ ngón cái lên.
[Vì mục đích của chúng ta là để tiếp xúc với Dokkaebi mà.]
“...Hả? Khoan đã, Đại ca, chuyện này khác với những gì em biết.”
[Xin lỗi. Ta đã lừa em.]
“.......”
[Dokkaebi mới chính là kẻ xứng đáng với Hwalbindang của chúng ta. Ta sẽ cho em biết nhiệm vụ thật sự. Từ bây giờ, em phải tìm mọi cách để lôi kéo Dokkaebi về phe Hwalbindang. Nếu Dokkaebi về phe chúng ta.]
Người đàn ông tên ‘Hong Gildong’ nhe hàm răng trắng bóng, cười toe toét.
[Thì sẽ là một sự trợ giúp to lớn trong việc tạo ra Yuldoguk, một đất nước mà người ta không bị phân biệt đối xử vì màu da, một đất nước mà cả con lai cũng có thể sống như một công dân thực thụ.]
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
