Chương 41 - Ác Ma Nhân Tạo Và Ác Ma Tự Nhiên (4)
Hồng cánh sen thì có sao đâu.
Việc Anh Hùng chọn màu sắc riêng cho mình là sở thích cá nhân, mà sở thích thì đâu phải thứ để người khác xía vào.
- Trang phục của tôi phải là màu đen tuyền, ngầu lòi vào nhé.
- Hả? Màu đen chả phải trông như màu của bọn Phản Diện à?
- Mày nói cái gì? Dám bảo màu đen tao thích nhất giống màu của bọn Phản Diện á? Grrrrr, tao sẽ hắc hóa!
- Ơ, cái thằng điên này?
Dị năng giả là một lũ mỏng manh như pha lê, cứ chọc vào là chúng nó hắc hóa ngay tắp lự.
Thế nên, lúc Anh Hùng chọn trang phục chiến đấu, tốt nhất là người ngoài đừng có lảng vảng gần đấy mà bàn ra tán vào.
Hồng cánh sen.
Một màu sắc đáng được tôn trọng.
Đến trang phục Anh Hùng màu bảy sắc cầu vồng còn có đứa mặc, nên hồng cánh sen đã là quá nhã nhặn rồi.
“Hồng cánh sen ấy à. Cũng được đấy chứ. Màu nổi bật, lại còn giúp mấy đứa nguy hiểm trong bóng tối liếc mắt là nhận ra ngay ‘Anh Hùng’.”
“Đúng không ạ?”
“Nhưng mà Doji-Rider thì không được đâu.”
“Tại sao ạ?”
“Vì đó là Phản Diện.”
Hồng cánh sen thì được.
Hồng nhạt cũng chả sao.
Nhưng Doji-Rider thì tuyệt đối không thể.
“Bất kể thiết kế của Doji-Rider có ra sao, thì Dokkaebi vẫn là một tên Phản Diện. Làm gì có Anh Hùng nào trên đời lại đi nhái trang phục của một thằng Phản Diện cơ chứ?”
“Tiếc là mọi người lại không nghĩ vậy đâu thầy ạ.”
“Cái gì cơ?”
“Mọi người đều thấy thiết kế của Dokkaebi ‘ngầu bá cháy’, nên giờ ai cũng dựa vào đó để làm trang phục Anh Hùng cho mình hết rồi ạ.”
“Không đời nào.”
Cái lý lẽ quái quỷ gì đây.
“Ủa, thầy không biết ạ? Chuyện này hot rần rần cả tuần nay rồi mà.”
“Tôi toàn cắm rễ ở tầng hầm thư viện đọc sách với làm việc nên có để ý mấy chuyện đó đâu. Trên thời sự cũng có thấy đưa tin gì đâu nhỉ?”
“Trên diễn đàn của học viên bọn em thì chủ đề này sôi nổi lắm ạ. Nhất là mấy bạn nam ấy. Toàn kiểu ‘Đã là đàn ông thì ai mà không mê cho được’ thôi ạ.”
Tôi hiểu chứ.
Vì tôi đã biến hình thành một dạng vừa hoài cổ, vừa được cải tiến để không bị lỗi thời trong năm 2025.
Tôi có thêm thắt quá lố để phá vỡ thiết kế gốc không? Không hề.
Thiết kế có quá đơn giản đến mức người xem phải bật cười vì cố bám vào một concept nào đó không? Không hề.
Lần đầu nhìn thấy có gây cảm giác ghê tởm kiểu ‘Bố khỉ, cái quái gì thế này?’ không? Cũng không.
Thằng con trai nào mà chẳng từng có một Anh Hùng biến hình trong tim, và tôi đã thực sự làm được điều đó.
“Học viện Sejong sắp thành sào huyệt của Phản Diện đến nơi rồi. Chuyện này mà nghe được à? Ai đời lại đi lấy ý tưởng rồi mặc đồ của Phản Diện trong môi trường giáo dục cơ chứ?”
“Đó không phải là trang phục của Phản Diện. Mà là trang phục của người hùng chiến đấu chống lại quái nhân vũ trụ và ác ma. Chỉ là pha thêm chút cảm giác máy móc thôi ạ.”
“Hầy.”
Tôi chỉ biết câm nín khi nhìn vô số bản thiết kế mà Yoon Iseon cho xem.
“Cái này chẳng phải có từ đời nảo đời nào rồi sao?”
“Vâng ạ. Đây là hình mẫu tiêu biểu cho Anh Hùng kiểu Hàn Quốc, ra mắt đúng năm 2000, trước khi thế giới biến động và đã từng tạo nên một cơn sốt đấy ạ.”
Chắc là chả mấy ai biết đâu.
Có khi biết về cái này lại bị mấy đứa nhóc hỏi ‘Cái gì thế, đồ cổ lỗ sĩ’ cũng nên.
“Chiến Binh Địa Cầu.”
“...Rồi, tôi hiểu đây là một bộ phim tokusatsu của Hàn Quốc. Nhưng mọi người thật sự định theo phong cách này á? Mấy đứa dị năng giả không có lòng tự trọng hay sao?”
“Ngầu còn quan trọng hơn cả xấu hổ chứ ạ. Chẳng phải việc trông thật ngầu với tư cách là một Anh Hùng quan trọng hơn sao? Anh Hùng có giỏi đến đâu mà trang phục như dở hơi thì cũng không nổi tiếng được đâu ạ.”
Một lập luận không thể nào chuẩn hơn.
“Ngoại hình mà phèn thì cũng đâu thể nổi tiếng với tư cách Anh Hùng được. Đúng không thầy?”
“Đúng thế.”
Dù có là Anh Hùng mạnh cỡ nào, hay là Anh Hùng cấp S hiếm có khó tìm đi nữa, ngoại hình mà thảm họa thì danh tiếng cũng bay màu.
- Cứ gọi ta là Mosquito Man đi, được không?
- Sao lại lấy con muỗi ghép với Anh Hùng cấp S được! Còn sói hay cá voi sát thủ, mấy con ngầu ngầu kia kìa!
- Khổ nỗi là chính ảnh lại mê muỗi mới chết chứ...
Xin nhắc lại, dị năng giả là những sinh vật mỏng manh dễ vỡ.
- Gì? Dám chửi muỗi à? Chửi tao thì được, chứ chửi muỗi thì đừng hòng! Rút lại lời đó ngay!
- Mẹ kiếp, cái gì cũng được chứ muỗi thì không! Trên đời này làm gì có ai thích muỗi chứ! Lấy gián làm concept còn độc lạ hơn! Đã bảo là muỗi không được mà!
- Dám xúc phạm loài muỗi, không thể tha thứ! Tất cả những kẻ ghét muỗi trên thế gian này, ta sẽ uốn nắn lại cái tinh thần thối nát đó cho đến khi các người phải quỳ lạy yêu muỗi thì thôi!
- Đấy là tại mày điên đấy! Cấp S hắc hóa hay không thì kệ xác, có những lời phải nói thẳng!
Những chuyện thế này xảy ra như cơm bữa trên toàn thế giới.
Đó là khi ngoại hình mà một Anh Hùng theo đuổi không được các dị năng giả khác, người lớn, hay dân thường chấp nhận.
- Tạo ra đi! Một Mosquito Man thật ngầu! Nếu thiết kế không vừa ý tao, tao sẽ biến khỏi đất nước này!
- Mày tính đi đâu?
- Đến khi tìm được một quốc gia chấp nhận Mosquito Man thì thôi!
- Chết tiệt, được thôi! Cứ thử xem! Để xem thiên hạ sẽ chấp nhận Mosquito Man như thế nào!!
Dù ví dụ có hơi cực đoan, nhưng trường hợp của Doji-Rider cũng y chang Mosquito Man.
“Học viên Yoon Iseon này. Lúc nói về ác ma, tôi đã từng bảo rằng dù ngoại hình có bị người đời xem là ác ma hay yêu quái, nhưng nếu hành động chính nghĩa thì đó vẫn là Anh Hùng.”
“Vâng.”
“Giả sử em, Yoon Iseon, biến thành một dạng giống như... Cửu Vĩ Hồ đi. Nhưng Cửu Vĩ Hồ này không ăn gan người, mà dùng một cách đặc biệt nào đó để hút mana của Phản Diện rồi tích trữ vào một viên ngọc chẳng hạn.”
“......Thầy có thể nói chi tiết hơn được không ạ?”
Mắt Yoon Iseon chợt sáng rực lên.
Có lẽ vì tôi đang tiết lộ một cách trắng trợn về định hướng phát triển năng lực, chứ không chỉ là trang phục tương lai của em ấy, nên Yoon Iseon tỏ ra hứng thú tột độ.
“Ví dụ thế này. Một Cửu Vĩ Hồ mặc Hanbok, tay cầm viên ngọc linh khí như quả cầu pha lê. Từ đó có thể phun ra hồ ly hỏa, cận chiến thì vung móng vuốt bằng mana, dùng chín cái đuôi sau lưng quất như roi, rồi từ mỗi đuôi lại bắn ra hồ ly hỏa tấn công kẻ địch.”
“...Mặc Hanbok ạ?”
“Đúng vậy. Sau này còn có thể biến thành Cửu Vĩ Hồ thực sự nữa. À, cái này có lẽ hơi quá.”
Dạng tối thượng của Yoon Iseon là trở thành một mỹ nhân chân dài với tỷ lệ cơ thể hoàn hảo.
“Em có thể đi theo concept hấp thụ mana của đối phương. Khoác lên mình một bộ Hanbok màu hồng cánh sen cũng được.”
Thay vì bảo một Anh Hùng biến thành một con quái vật khổng lồ, cứ để lại một chút không gian cho trí tưởng tượng thì vẫn tốt hơn.
“Nhưng Dokkaebi thì khác.”
Mấy cái concept như Dũng Sĩ, Siêu Nhân, Chiến đội Sentai, Kamen Rider không phải là của Cửu Vĩ Hồ, không phải là của Yoon Iseon!
“Việc tạo ra một hình dáng tương tự Dokkaebi, nếu không cẩn thận có thể bị coi là đang cổ súy cho hắn.”
“Nhưng em lại ở phe ủng hộ Dokkaebi mà.”
Chết tiệt.
Câu chuyện lại quay về vạch xuất phát.
“Được rồi. Cứ cho là em trở thành một Pink Rider, na ná Doji-Rider màu hồng cánh sen đi. Liệu dư luận có nhìn em bằng ánh mắt thiện cảm không?”
“Có chứ ạ. Thầy đang bỏ qua một chuyện, đó là người tên Dokkaebi hiện đang nổi tiếng ở Hàn Quốc và trên toàn thế giới đến mức có cả fanclub luôn đấy ạ.”
“Dù là Phản Diện á?”
“Đó là quan điểm của nhà nước thôi. Dù thuộc tổ chức Imangmangryang, nhưng ngoài việc hành quyết bọn Phản Diện ra, Dokkaebi chưa từng phạm một tội ác nào khác.”
“.......”
Điều đó đúng.
Với tư cách là một công dân gương mẫu, ngoài những lúc hành quyết Phản Diện, tôi chưa từng tùy tiện sử dụng năng lực hay lộ diện vào bất kỳ thời điểm nào khác.
“Khi bọn Phản Diện lộng hành, anh ta trực tiếp xử lý kẻ địch để ngăn chặn thiệt hại cho dân thường, và còn mang lại cảm giác hả hê cho mọi người bằng cách thực hiện việc hành quyết mà các Anh Hùng không dám làm.”
Toang rồi.
Thuyết phục kiểu này đúng là vô dụng.
“Em biết hành động của Dokkaebi là phạm pháp. Ngay cả những người trong fanclub của Dokkaebi cũng không phủ nhận rằng việc anh ta hành quyết Phản Diện ít nhất không thể coi là ‘vô tội’. Nhưng mọi người lại phát cuồng vì hành động đó quá đã, quá thỏa mãn.”
“Nói cách khác là....”
“Vì hắn ta thẳng tay giết bọn Phản Diện một cách hả hê, nên mọi người mới mê mệt như vậy đấy ạ. Thầy có biết là ngay từ hồi Dokkaebi chỉ đeo mặt nạ và mặc vest xuất hiện cũng đã từng tạo thành trào lưu rồi không?”
“Thật thế sao?”
“Vâng. Chỉ là trong thời gian ngắn thôi, và bộ vest có cảm giác hơi tầm thường nên mọi người đều tiếc nuối. Nhưng lần này thì khác. Chỉ cần biến tấu một chút, đổi màu và thay đổi thiết kế là đã có thể trở thành một hình tượng mà ai cũng có thể gọi là ‘Anh Hùng’.”
Dư luận về Dokkaebi vốn đã tốt, nay lại còn xuất hiện với một ngoại hình hoàn toàn mới và ngầu lòi nữa ư?
“Là tại Dokkaebi cả.”
“Dokkaebi làm sao ạ?”
“Biến hình thành cái dạng kỳ quặc đó để mê hoặc chúng sinh còn gì.”
Không ngờ bộ dạng biến hình đầy khí phách đó lại có thể thổi bùng lên cơn sốt Dokkaebi trong lòng thiên hạ.
“Rắc rối to rồi đây. Thật sự.”
“Đúng không ạ? Mọi người đang phát cuồng....”
Khoảnh khắc đó.
Cả tôi và Yoon Iseon đều khựng lại.
“Học viên Iseon. Mọi người đang phát cuồng, nhưng có vẻ không chỉ riêng học viên đâu.”
“...Đó là một sự sỉ nhục đối với Dokkaebi.”
Bộ phim đang chiếu trên TV trong nhà ăn đột ngột chuyển sang tin nóng.
[Đây là quảng trường Saerogu! Hiện một quái nhân có vẻ ngoài giống ‘Dokkaebi’ đang làm loạn! Tên Phản Diện này được cho là đã biến thành dạng trên do khao khát bắt chước Dokkaebi, và hiện đang được gọi với mật danh ‘Doppelganger’!]
“Đúng như mình nghĩ.”
Yoon Iseon cười khẩy rồi đứng bật dậy.
“Người ta bảo siêu sao thì Anh Hùng hay Phản Diện cũng đều mê mẩn như nhau mà.”
Câu đó, dùng trong trường hợp này có đúng không vậy trời...?
“Thầy. Em có việc phải đi một lát.”
“Không lẽ em định đến đó?”
“Từ đây đến đó cũng gần, với lại nghe lời thầy nói em cũng có chút thay đổi trong suy nghĩ rồi ạ.”
Một ngọn lửa màu hồng khẽ lóe lên trên đầu ngón tay của Yoon Iseon.
“Thầy có muốn chứng kiến màn biến hình mới của hội trưởng hội học viên không?”
“...Chắc không phải là Rider đâu nhỉ?”
“.......”
Yoon Iseon chỉ mỉm cười, đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
