Trở Thành Kẻ Phản Diện Ngoài Cuộc Ở Học Viện

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1308

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21733

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1347

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2138

Web Novel - Chương 39 - Ác Ma Nhân Tạo Và Ác Ma Tự Nhiên (2)

Chương 39 - Ác Ma Nhân Tạo Và Ác Ma Tự Nhiên (2)

Trời sáng rồi.

Đêm qua tôi ngồi nhậu nhẹt, chém gió với Bà chủ đến tận rạng đông.

Nếu có đứa nào đang rình mò quanh đây, thì chắc nó sẽ nghĩ cái chuyện hiển nhiên phải xảy ra khi một đôi nam nữ ở cùng nhau qua đêm là...

Đã méo xảy ra.

“Cậu dậy rồi à? Làm miếng gà không?”

“Sáng tinh mơ ai lại đi ăn gà bao giờ.”

“Dân chơi người ta toàn ăn gà sốt cay để nguội cho bữa sáng đấy, cậu không biết à?”

“Thôi thôi. Cho tôi gói mì cho nhanh.”

“Ngài Dokkaebi giản dị ghê. Sáng Chủ nhật mà lại ăn mì gói qua bữa à?”

“Vậy thì cho tôi bát gukbap nóng hôi hổi đi.”

“Món đó thì tủ của tôi đấy.”

Bà chủ liền lôi hai gói gukbap ăn liền từ trong tủ lạnh ra.

“Akk, bị cậu nhìn thấy rồi. Đây là bí kíp gukbap của tôi đấy. Cậu đâu phải kiểu công tử bột không ăn nếu nước dùng không phải ninh từ xương thật đâu nhỉ?”

“Tôi dễ nuôi lắm. Có cần tôi phụ một tay không?”

“Khỏi. Cậu cứ ngồi chơi xơi nước đi. Bữa sáng cứ để tôi cân hết.”

“Vậy trông cậy cả vào chị nhé.”

Tôi ngồi vào bàn ăn trong bếp, lướt Taegeuk Watch hóng hớt lại chuyện đêm qua.

Chẳng có gì đặc biệt.

Toàn mấy tin tức nhan nhản kiểu Phản Diện lại quậy tưng bừng ở đâu đó trên thế giới, Anh Hùng được điều động đến hiện trường cứu được bao nhiêu mạng, và hôm nay nhân loại lại phải nỗ lực ra sao để người thường và người có dị năng sống hòa thuận với nhau.

Nếu có gì đáng bận tâm, thì đó là việc chẳng có lấy một mẩu thông tin nào về một phòng thí nghiệm bị nhấn chìm trong nước đêm qua.

Mà kể ra cũng phải thôi.

Nếu đây là một vụ đủ lớn để um sùm lên mặt báo, thì ngay từ đầu bọn chúng đã chẳng đào một cái hầm sâu đến hàng chục mét dưới lòng đất đảo Sejong làm gì - giờ ngẫm lại chắc cũng phải gần 100 mét.

“Ah, đây rồi.”

“Gì thế?”

“Tin nước tràn ở quận Eden.”

Dù không lên được bản tin chính, nhưng trên các mạng xã hội nơi người ta đăng mấy thứ vặt vãnh thường ngày, có tin đồn rằng đêm qua nước biển đã tạm thời trào ngược từ cống ngầm ở quận Eden.

“Vấn đề được giải quyết từ tờ mờ sáng nên cũng chẳng ai thèm để ý nữa.”

“Thế rồi sao? Sẽ không ai biết chuyện này luôn à? Mãi mãi?”

“Chà. Bọn họ có thể mặc đồ lặn mò xuống tòa nhà để kiểm tra trực tiếp, hoặc huy động người có dị năng hút hết nước biển đi rồi vào khám xét tầng hầm.”

Thiếu gì cách.

Trí tưởng tượng của con người là vô hạn, và họ sẽ luôn tìm ra lời giải cho mọi vấn đề.

“Sau này chị điều tra giúp tôi những kẻ ra vào nơi đó nhé. Ah, đương nhiên là nếu thấy có nguy cơ bị lộ thì dẹp luôn.”

“Chuyện đó thì khỏi phải nói. Chỉ cần không bị nội gián trong Kết Xã đâm sau lưng, thì đố đứa nào phát hiện ra tôi.”

Cạch.

Một thố đất được đặt xuống trước mặt tôi.

“Thời Nhật thuộc, nhiều bà chủ quán đã che giấu hoặc cho các nhà hoạt động độc lập một bữa ăn để giúp họ không bị bắt. Giờ tôi cũng y hệt một bà chủ quán như thế đấy.”

“Một người ngoại quốc như chị mà cũng nói được mấy lời đó cơ đấy.”

“Cậu quá đáng thật. Sống ở Hàn Quốc, nói tiếng Hàn, có quốc tịch Hàn Quốc thì không phải người Hàn chắc?”

“Ý tôi là trông chị có giống người Hàn đâu nên thấy nó cứ sai sai thôi.”

Mỗi khi thấy một người mang dáng vẻ ngoại quốc lại tự hào mình là người Hàn, tôi lại càng thấm thía rằng thế giới này đúng là một thế giới khác - một thế giới bước ra từ Light Novel.

Một người nước ngoài, sau một đêm say xỉn, lại có thể nấu một bát gukbap nóng hổi trong thố đất để giải rượu cho khách, dù là đồ ăn liền đi chăng nữa?

“Ah, củ cải muối này tôi tự làm đấy, cậu ăn thử không?”

“.......”

“Sao thế?”

“Không, chị còn biết làm cả củ cải muối á?”

“Tất nhiên rồi.”

Bà chủ bưng ra hai bát củ cải muối với vẻ mặt như thể tôi vừa hỏi một điều thừa thãi.

“Sao lại hai bát?”

“Tôi chia ra hai bát riêng cho dễ chan nước dùng vào ấy mà.”

Vừa ngồi xuống, Bà chủ liền đổ thẳng nước dùng củ cải muối vào bát gukbap của mình.

“.......”

“Sao thế?”

“Không. Chỉ là.”

Tôi hỏi thử cho chắc ăn.

“Có bột tía tô không?”

“Cho bột tía tô vào thì sẽ lâu giã rượu hơn đấy.”

“........”

“Không vui à...? Lạ nhỉ. Ai nghe xong cũng cười ngặt nghẽo mà.”

“Chị có biết không? Cho bột tía tô vào ăn đúng là lâu giã rượu hơn thật đấy.”

“...Thật á?”

“Thật. Thế có bột tía tô không?”

“Có chứ.”

Cạch.

Như một lẽ dĩ nhiên, cô ấy đẩy một hũ sành trên bàn ăn về phía tôi.

“Đây.”

“.......”

Một thế giới mà một người nước ngoài tóc đỏ không chỉ nấu gukbap trong thố đất, tự tay muối củ cải, mà trên bàn ăn còn có sẵn cả hũ bột tía tô?

‘Thôi kệ.’

Cứ vui là được.

Tôi rắc bột tía tô vào bát gukbap, xử lý bữa sáng do Bà chủ chuẩn bị.

***

Công việc kết thúc nhanh hơn tôi tưởng.

Vốn tính toán sẽ mất cả ngày, ai dè giải quyết xong gọn lẹ chỉ trong một đêm, thế nên từ bây giờ tôi được tận hưởng sự tự do của một ngày cuối tuần đúng nghĩa.

‘Có lỗi với học viên Ymir quá nhỉ?’

Biết xong việc sớm thế này, tôi đã hẹn cô ấy đi ăn vào cuối tuần rồi.

Dĩ nhiên, nếu đã hẹn trước thì có khi tôi lại chẳng thể tập trung vào nhiệm vụ vì phải lo giữ lời hứa, nhưng giờ mọi chuyện êm xuôi cả rồi, tôi lại thấy hơi tiếc.

Vẫn còn những quán ăn ngon mà tôi chưa ghé.

Lại còn là những quán ăn có thể thưởng thức đủ món từ khắp nơi trên thế giới.

‘Dù chỉ là đảo Sejong, cũng có quán Nhật, quán Trung, thậm chí cả nhà hàng chuyên món Ấn Độ nữa chứ.’

Từ khi Đại Hàn Dân Quốc trở thành quốc gia hàng đầu thế giới, vô số nhà hàng Hàn Quốc đã mọc lên như nấm khắp nơi.

Vấn đề là các nhà hàng Hàn Quốc không chỉ bành trướng ra thế giới mà còn lan ra khắp cả Hàn Quốc.

- Ồ, quán mỳ Ý kiểu Hàn! Trông hay đấy! Nhưng chúng tôi đến đây để ăn gukbap cơ.

- Đây có phải Kim Cheon Gukbap, nơi có thể xơi món Hàn ở bất cứ đâu tại Hàn Quốc không? Đỉnh thật. Chỉ với chưa đến 10 đô la là có thể ăn đủ món Hàn rồi.

- Ai lại đi du lịch Hàn Quốc để ăn pizza với pasta chứ. Cùng số tiền đó thà vào quán cơm cho cánh tài xế làm một suất thịt nướng cuốn rau sống, rồi tráng miệng bằng ly cà phê hòa tan nóng hổi còn hơn.

Khách du lịch nước ngoài ùn ùn kéo đến Hàn Quốc và bắt đầu lùng sục khắp các hang cùng ngõ hẻm.

Mà thực ra, toàn là mấy người đang tìm cách định cư chui, hoặc cư trú bất hợp pháp, hay bằng cách nào đó cưới được người Hàn để nhập cư và ở lại đây.

- Dù mục đích là gì, người làm kinh doanh thì không chê khách!

- Ah ah. Mọi người ơi. Xin đừng chặt chém khách du lịch nước ngoài. Thay vì chặt chém để kinh doanh một mùa, hãy để lại cho họ những kỷ niệm đẹp để 10, 20 năm nữa họ còn quay lại. Chúng ta là công dân Đại Hàn Dân Quốc, quốc gia số một thế giới cơ mà, phải không?

- Cái gì?! Không những chấm bạch tuộc sống với tương ớt mà còn gặm cả cá minh thái khô tẩm bột nữa á? Lũ mũi lõ các người, vị giác bị đồng hóa thành người Hàn hết rồi à!

Cơ mà dù lũ Tây đến Hàn Quốc với mục đích gì đi nữa, thì đa số chủ quán ở đây đều niềm nở đón chào họ.

Đa số thôi.

- Tôi đã cất công sang tận Pháp du học về đấy....

- Thay vì ăn bít tết thì thà ăn thịt ba chỉ nướng với soju ư? Không, tôi biết! Tôi cũng biết điều đó, nhưng tôi muốn bán bít tết cơ mà!

- Số lượng cửa hàng cơm nắm burger nhiều hơn cả Burger Queen là thật sao trời.

Ngành ẩm thực phương Tây và Nhật Bản, trừ món Hàn ra, đã phải hứng chịu một đòn trời giáng.

Họ đã tìm đủ mọi cách để sống sót, nhưng sau khi câu chuyện về một quán cơm cuốn rau sống nào đó hốt bạc 50 triệu won mỗi ngày trong ba tháng liên tiếp nhờ khách nước ngoài thường xuyên ghé thăm được lan truyền, thì nhà nhà người người đều đổ xô đi mở nhà hàng Hàn Quốc.

Thành ra, suốt nửa năm qua, tôi đã phải trải qua một bi kịch.

“Số tiệm bánh gạo còn nhiều hơn cả tiệm bánh mì.”

Chỗ đáng lẽ là London Baguette thì lại thành một tiệm bánh gạo, và chỗ đáng lẽ là Tous Les Jours thì lại biến thành một tiệm bánh kẹo truyền thống.

Nửa năm qua, khi sống kiếp Phản Diện, mỗi lần phải đi tiếp khách, tôi đều phải ăn hanjeongsik thay vì món Trung hay món Nhật.

Nhưng đỉnh cao của sự cay đắng phải là chuyến đi cùng 6 người, bao gồm các cán bộ cấp cao của Kết Xã và cả Tổng Soái.

- Thử ăn gà tần sâm nấm Neungi đi!

- Dạ? Chủ tịch, ngài nghiêm túc đấy ạ?

- Gà tần sâm thuốc bắc nấm Neungi! Ai đồng ý giơ tay!

- Trưởng phòng Do có vẻ không thích gà thì phải.

- Gì cơ? Cô đang đá đểu tôi đấy à?

- Trưởng phòng. Chẳng lẽ anh không thích gà tần sâm nấm Neungi sao? Phải làm sao đây ạ? Thưa Chủ tịch?

- Ah, không. Tôi ăn được.

...Tôi chưa bao giờ tưởng tượng nổi đời mình sẽ có một chuyến workshop đến thung lũng cùng năm người phụ nữ mà lại phải ngồi ăn món gà tần sâm nấm Neungi ở đó.

‘Món Hàn ăn một hai bữa thì ngon, chứ ngày nào cũng ăn thì cũng phải đổi vị chứ.’

Đâu thể ngày nào cũng chén thịt với kim chi và rau được.

Việc lùng sục những nhà hàng còn sót lại trên bán đảo đó đúng là khó như lên trời.

Nhưng nơi này, đảo Sejong, thì lại khác.

‘Đây đúng là khu phố toàn cầu hóa rồi.’

Tại một khu vực trong khu ẩm thực của đảo Sejong, khu phố ăn uống được lập ra dành cho người nước ngoài, mỗi nhà hàng đều treo lá cờ của quốc gia mình.

Cảm giác như đang ngắm nhìn một rừng quốc kỳ vậy.

Nhìn lá cờ của đủ các nước, tôi bất giác đắn đo không biết nên vào quán nào và ăn món gì.

Cảm giác này y như khi đứng trước một núi tiểu thuyết kiệt tác mà không biết nên đọc cuốn nào trước.

Các chủ nhà hàng ở đây ít nhất cũng thuộc hàng top, đẳng cấp đầu bếp ngôi sao ở nước họ, nên chất lượng món ăn thì khỏi phải bàn.

‘Cả tuần ăn kim chi với bibimbap rồi, cuối tuần đi ăn ngoài một bữa cũng được chứ nhỉ.’

Đúng nghĩa là “ăn ngoài” luôn.

Đúng lúc tôi đang phân vân chưa biết đi đâu, thì từ phía xa, có người đang đi thẳng về phía tôi.

“......?”

“Thầy làm gì ở đây vậy ạ?”

“...Học viên Iseon?”

Tôi chạm mặt Yoon Iseon, cô nàng tóc hồng trong bộ đồ dạo phố đơn giản.

“Thầy đến đây ăn trưa ạ? ...Một mình thôi ạ?”

Ah.

“Hmm. Vậy thì... thầy ăn chung với em đi?”

Yoon Iseon chìa tay về phía tôi với vẻ mặt ranh mãnh.

“Khao em đi, oppa.”

“......Là một người thầy, sao tôi có thể từ chối lời đề nghị của học trò được chứ.”

Tuyệt đối không.

Tuyệt đối không phải vì được gọi là oppa đâu nhé.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!