Chương 40 - Ác Ma Nhân Tạo Và Ác Ma Tự Nhiên (3)
“Ngạc nhiên thật đấy. Em không ngờ thầy lại chọn một nơi như thế này.”
“Bộ em không thích pasta à?”
Nơi tôi chọn là một tiệm pasta do chính một đầu bếp người Ý mở.
Cũng may là Yoon Iseon trông không có vẻ gì là phật lòng với lựa chọn này.
“Dạ không ạ. Chỉ là em cứ nghĩ con trai thường không thích mấy chỗ như này thôi. À, thầy cứ nói chuyện thoải mái đi ạ, em nghe vậy cũng dễ chịu hơn.”
“...Thế à?”
Thế thì đỡ cho tôi quá.
“Cũng không hẳn là không thích. Chỉ là đám con trai rủ nhau đi ăn, hay lủi thủi đi một mình thì trông nó hơi kỳ thôi.”
“...Công nhận. Đàn ông mà đi ăn pasta một mình thì đúng là phải dũng cảm lắm mới dám.”
“Chuẩn chưa?”
Đàn ông một mình tạt vào quán gukbap xì xụp một bát rồi về thì là chuyện thường ngày ở huyện.
Nhưng pasta thì lại là chuyện khác.
Cho dù vị thế của ẩm thực Hàn và phương Tây có đảo lộn thế nào, cái ‘chất’ văn hóa mà các nhà hàng Nhật hay quán ăn Tây chiếm giữ vẫn y nguyên.
- Kể cả khi đồ Hàn nổi danh toàn cầu, thì cũng chẳng cặp đôi nào muốn dắt nhau đi hẹn hò ở một nơi mà nước kim chi có thể bắn tung tóe lên người cả.
Đó là lý do mấy nhà hàng Nhật hay quán ăn Tây vẫn sống khỏe và giữ được tiếng tăm cho đến tận bây giờ.
Hơn nữa, cũng như việc các nhà hàng nước ngoài mọc lên như nấm ở đảo Sejong, trên bán đảo cũng có những quán nhắm đến khách ngoại quốc, hoặc do chính người nước ngoài đứng ra mở.
Thế nên, cái mác văn hóa của một tiệm pasta, cái cảm giác ‘chỗ này là để đi với bạn gái’, vẫn còn tồn tại dai dẳng trong thế giới này.
May thật.
“Này học viên Iseon, em đi ăn riêng với tôi thế này, nhỡ có đứa nào đồn bậy bạ thì sao? Không sợ dính phốt à?”
“Scandal á? Không có đâu ạ. Hồi còn ở hội học viên, em ăn riêng với bao nhiêu người rồi. Chẳng lẽ đi ăn với một ứng cử viên tổng thống cũng thành scandal được sao?”
“...Chắc đó không phải scandal tình ái đâu, mà là bê bối chính trị thì có.”
“Hihi.”
Yoon Iseon là một cô gái rất thông minh.
Không chỉ là một dị năng giả cấp cao, tài năng chính trị của cô ấy cũng không phải dạng vừa.
Nhờ đó, cô ấy đã dẫn dắt hội học viên suốt thời gian qua, và giờ lên đại học rồi vẫn tiếp tục là đầu tàu của tổ chức.
Và tương lai, cô ấy cũng sẽ tiếp tục đi trên con đường đó.
Sau khi tốt nghiệp, có lẽ cô ấy sẽ dấn thân vào chính trường.
Để đấu tranh cho quyền lợi của các dị năng giả.
‘Nhưng vẫn còn non và xanh lắm.’
Yoon Iseon vẫn chưa biết thế giới này có bao nhiêu mặt tối.
Cô ấy giống như một bông hoa trong lồng kính, hoàn toàn không biết gì về ác ma hay những cuộc thí nghiệm trên cơ thể người.
Dù lờ mờ nhận ra bên dưới vườn hoa ấy là vũng bùn máu, nhưng cô ấy không hề biết vũng bùn đó nhơ nhuốc và tàn khốc đến mức nào.
Mà tôi cũng chẳng có lý do gì để vạch trần điều đó cho cô ấy biết cả.
“Nếu lỡ có scandal thật, em thấy cái cớ này thế nào? Cứ bảo là hội học viên đang hợp tác với thư viện làm một dự án.”
“Dự án ạ?”
“Ừ. Một dự án khuyến khích mượn sách. Kiểu như tổ chức một ‘cuộc thi review’ sách trong thư viện chẳng hạn.”
“Thế thì chẳng phải công việc của thầy sẽ nhiều lên sao ạ?”
“Đâu phải sách ở khu của tôi, mà là khu tiểu thuyết văn học ở dãy 800 cơ.”
“Ha. Thầy định bày việc ra rồi đẩy cho người khác làm à?”
“Đương nhiên rồi. Tôi ghét bận rộn lắm. Tôi chỉ muốn sống một cuộc đời bình lặng, thảnh thơi và lâu dài thôi.”
“Nhưng em lại thấy thầy giống kiểu người sẽ sống một cuộc đời vừa ‘dày’, vừa ‘dài’, lại còn ‘lớn’ hơn ấy.”
“......?”
Mình nghe nhầm à?
Không lẽ con bé này... đang cố tình chọc mình?
Nếu đã vậy thì.
Không thể để thua được.
“Đương nhiên là tôi sống ‘dày’, ‘dài’ và ‘lớn’ rồi, nhưng đâu phải lúc nào cũng gồng mãi được. Dù tôi luôn ‘cứng rắn’ ngẩng cao đầu làm việc, nhưng cũng có lúc tôi chỉ muốn gục mặt xuống giường rồi ‘mềm nhũn’ ra thôi.”
“Ý thầy là thầy muốn cứ ‘mềm nhũn’ như vậy mãi sao?”
“Chỉ cần có người cần đến, là tôi lại ‘ngẩng đầu’ dậy ngay thôi.”
“Khi có người cần đến... Nghe cứ như lời của Anh Hùng ấy nhỉ, thú vị thật. Hihi.”
Yoon Iseon khẽ hơ viên kẹo dẻo trên ngọn nến.
“Em đã nghĩ về chuyện thầy nói lần trước rồi ạ.”
“Chuyện gì cơ? Ah, vụ giao kèo với ác ma à?”
“Vâng. Thoạt nghe thì cứ như thầy đang xúi em làm Phản Diện, nhưng em đã hiểu ý thầy rồi.”
Yoon Iseon nuốt chửng viên kẹo dẻo, rồi dựng thẳng chiếc nĩa trên bàn.
“Một người sở hữu sức mạnh của ác ma, nhưng hành động lại không phải của ác ma thì sao? Mang hình hài ác ma, nhưng lại hành xử còn Anh Hùng hơn bất kỳ ai? Vậy người đó nên được gọi là ác ma, hay Anh Hùng ạ?”
“Là Anh Hùng, dĩ nhiên rồi.”
Tôi hơ viên kẹo dẻo trên lửa cho nó cháy xém một chút.
“Dù vẻ ngoài có cháy xém xấu xí thế này, nhưng nếu nó muốn làm Anh Hùng, thì nó vẫn là Anh Hùng. Quan trọng là suy nghĩ và hành động.”
“Không phải là niềm tin sao ạ?”
“Có niềm tin thôi chưa chắc đã là Anh Hùng. Giống như cái này này.”
Tôi bỏ tọt viên kẹo dẻo vào miệng.
“Vốn nó là kẹo dẻo. Nhưng nó cháy rồi. Vị thế nào? Trong ngọt, ngoài đắng. Lẽ ra tôi muốn ăn vị ngọt của kẹo dẻo, nhưng thứ tôi nhận được lại không phải thế.”
“Em thấy cách ví von của thầy hơi khó hiểu thì phải.”
“Nói toạc ra là, hành động không giống Anh Hùng thì không phải là Anh Hùng.”
“Uhmm....”
Yoon Iseon chìm vào suy tư một lúc.
“...Giống như Dokkaebi ạ?”
“Dokkaebi à...”
Lại nhắc đến một đối tượng mà tôi khó lòng nhận xét khách quan được rồi.
“Dokkaebi là Phản Diện còn gì.”
“Nhưng người đời cũng gọi anh ta là ‘Phản Anh Hùng’ đấy ạ.”
“Gì chứ? Thôi đi, vớ vẩn.”
Phản Anh Hùng á.
Tôi á?
Xàm xí.
“Dokkaebi là Phản Diện giết người không ghê tay còn gì. Nào là vụ ở cao tốc Gyeongbu, rồi vụ ở nhà hàng nữa. Trời ơi, lúc đó tôi sợ chết khiếp.”
“......?”
“Ah, lúc đó tôi cũng ở nhà hàng đó đấy. Đang ăn thì bị vạ lây.”
“Thật ạ? Em xin lỗi. Phải biết sớm thì em đã hỏi thăm thầy rồi.”
“Không sao. Sống sót được đã là may lắm rồi.”
Vì đó là một vụ khủng bố có người chết thật mà.
“Tóm lại, Dokkaebi không thể nào là Anh Hùng được, Phản Anh Hùng hay cái gì cũng thế. Hắn chỉ đơn giản là một tên Phản Diện sẵn sàng giết người để đạt được mục đích của mình.”
“Thầy đánh giá khắt khe quá nhỉ.”
“Vì đó là sự thật.”
“Uhm... em lại thấy hắn khá được.”
“...Hả?”
Con bé vừa nói gì cơ?
“Em nói Dokkaebi khá được á? Em đang cổ vũ cho một tên Phản Diện đấy à?”
“Em không cổ vũ Phản Diện. Em cổ vũ Dokkaebi.”
“Cổ vũ một tên Phản Diện giết người? Em đang nói mấy lời nguy hiểm đấy biết không?”
“Thế ạ? Em lại thấy những gì hắn làm là đúng đắn.”
“.......”
Con bé đang dò mình à?
Chẳng lẽ nó đoán mình là Dokkaebi nên mới nói thế?
Hay nó nghĩ Dokkaebi đúng là đúng thật?
“‘Mạng đền mạng’. Đó là một điều trong Bát điều cấm của Gojoseon mà.”
“Đó là luật thời cổ, áp dụng máy móc vào thời hiện đại sẽ có vấn đề.”
“Nhưng cứ bắt giam mà không xử tử thì cũng chẳng giúp ích được gì. Một lần làm Phản Diện, cả đời là Phản Diện... Dù không đến mức đó, nhưng em tin kẻ ác phải bị trừng phạt tương xứng. Mạng người phải đền bằng mạng người. Em nghĩ vậy đấy.”
“Thẳng thắn ghê. Cứ đà này, sau này không khéo em lại lỡ tay giết Phản Diện mất.”
“Em sẽ không giết chúng đâu.”
Yoon Iseon nhún vai và cười toe toét.
“Anh Hùng chỉ bắt Phản Diện thôi. Còn việc tử hình là do pháp luật quyết định. Dĩ nhiên, trong lúc bắt giữ mà chúng chống cự, lỡ tay xử lý tại chỗ thì Anh Hùng cũng không bị truy cứu trách nhiệm.”
“Không ngờ đi ăn với em mà lại bàn đến chuyện này đấy.”
“Tại thầy nói xấu Dokkaebi trước chứ bộ.”
Ahh.
Không lẽ nào...
“Đừng nói em là fan cứng của Dokkaebi đấy nhé?”
“.......”
Yoon Iseon lôi điện thoại ra, rồi cho tôi xem một màn hình cạn lời.
“Em là thành viên số 38 của fanclub Dokkaebi đây. Em đu hắn từ hồi còn là Phản Diện hạng C cơ. Mọi hành tung của Dokkaebi từ trước đến nay em đều nắm trong lòng bàn tay hết.”
Ack.
Toang rồi.
Là fan cuồng Dokkaebi chính hiệu.
“Trời ạ. Hội trưởng hội học viên mà đi mê mẩn một tên Phản Diện, có được không đấy?”
“Được chứ sao không. Ngoài em ra còn cả đống người thích Dokkaebi nữa là. Trong khi các Anh Hùng còn lề mề đọc quyền Miranda để bắt bọn Phản Diện, thì khối người đã reo hò khi thấy Dokkaebi thẳng tay đập nát sọ chúng. Thậm chí có những người còn cảm thấy được Dokkaebi cứu rỗi nữa.”
“Cứu rỗi?”
“Vâng. Là gia đình các nạn nhân của những tên Phản Diện mà Dokkaebi đã giết ấy ạ. Kiểu như, ‘cảm ơn vì đã trả thù giúp tôi’.”
“.......”
Lòng tôi chợt dâng lên một cảm giác nghèn nghẹn.
“Thỉnh thoảng em lại nghĩ thế này. Nếu ác ma thật sự tồn tại, đó không phải là các dị năng giả mất kiểm soát, mà là những kẻ mang ác ý đi gây tội ác. Trong số đó, là những tên giết người vì những lý do không ai hiểu nổi.”
“Hiểu sao được... Chuyện ngày càng phức tạp rồi.”
“Phức tạp cũng phải làm thôi. Vẫn hơn mấy kẻ chỉ biết hô hào chinh phục thế giới một cách vô tội vạ, đúng không ạ?”
“......Gì cơ?”
Vừa rồi.
Giấc mơ của Tổng Soái.
Con bé vừa mới xúc phạm nó sao?
“Chuyện này thì tôi không thể làm ngơ được rồi.”
“...Thầy biết em đang nói về chuyện gì mà, đúng không?”
“Phải. Tôi biết. Em đang nói về Hội, về Imangmangryang.”
“Thầy thực sự nghĩ việc một tổ chức tà ác thống trị thế giới và tạo ra một siêu quốc gia duy nhất là tốt sao?”
“...Cũng không hẳn. Không phải, nhưng mà. Bất kể hình thức ra sao, cuối cùng chỉ cần chứng minh bằng hành động và kết quả là được, không phải sao?”
“Thầy đúng là một người thú vị. Ah. Hay thầy là một trong Tứ Thiên Vương hoặc đội cận vệ của Tổng Soái Hội ạ?”
“......Cứ coi là một dạng tương tự đi.”
Rốt cuộc thì.
Cả Yoon Iseon và tôi, dù đối tượng có khác nhau, lại cùng đi đến một điểm chung.
“Dù vỏ bọc là ác ma nhưng bên trong là Anh Hùng, thì vẫn có thể coi là Anh Hùng.”
“Vâng. Tiện thể, em có mang theo vài bản phác thảo.”
“...Phác thảo?”
“Vâng.”
Yoon Iseon cười tươi rói, mở album ảnh trong điện thoại.
“Em định làm bộ trang phục mới này, thầy thấy sao ạ?”
“.......”
Tôi chỉ biết nói một câu.
“Kỵ sĩ Doge màu hường phấn?”
Imangmangryang, lạy các ngài.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
