Trở Thành Kẻ Phản Diện Ngoài Cuộc Ở Học Viện

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1308

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21733

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1347

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2138

Web Novel - Chương 33 - Hạt Giống Ác Ma (2)

Chương 33 - Hạt Giống Ác Ma (2)

Đảo Sejong được chia làm nhiều khu khác nhau.

Bản thân hòn đảo này to chẳng khác gì một thành phố nên dĩ nhiên cũng được chia thành các khu hành chính, nhưng may cho tôi là cái mớ phân chia này lại theo một chuẩn cứ như thể là chuẩn quốc tế vậy.

Họ không chơi cái trò chia khu hành chính bằng cách đặt tên theo các nhân vật lịch sử như đường Jang Yeongsil, phường Hwang Huidong, hay quận Kim Jongseo đâu.

- Phát âm tiếng Hàn khó vãi! Xin mấy ông đặt tên đường sao cho người nước ngoài dễ đọc với chứ!

- Ah, nếu thế thì cũng đành. Ta sẽ dùng những từ thuần Hàn cho dễ phát âm. Trước mắt, cứ gọi đây là Narodong vậy.

- Thần vô cùng cảm kích trước thánh ý của ngài Bộ trưởng.

- Ơ hay, cái gã này...?

Các khu vực được phân chia bằng những từ thuần Hàn dễ cho người nước ngoài phát âm, y như cách người ta đặt tên cho bão vậy.

Nơi này là ‘Quận Ideun’.

Đúng như cái tên mang ý nghĩa ‘tốt bụng, hiền lành’ trong tiếng thuần Hàn, đây là một khu vực giao thoa hài hòa giữa văn hóa truyền thống và nét chấm phá hiện đại, gợi nhớ đến Làng cổ Hanok Jeonju.

Bên ngoài thì mang dáng vẻ truyền thống, nhưng nội thất bên trong lại là sự kết hợp hài hòa giữa phong cách hiện đại, phương Tây, hay chủ nghĩa tân thời.

‘Một nơi quá lý tưởng để hẹn hò du hí chứ còn gì nữa.’

Tiếc một nỗi, chính tại nơi này, Hạt Giống Ác Ma lại đang được sản xuất hàng loạt.

Nhìn vị trí của mặt trăng, có lẽ đã khoảng một giờ sáng.

Ngoại trừ đám cú đêm, đây là thời điểm mà hầu hết mọi người đều đã say giấc nồng.

Giữa lúc phần lớn các tòa nhà đã tắt đèn chìm trong tĩnh lặng, tôi đáp xuống nóc một công trình yên ắng đến đáng ngờ.

‘Bà chủ quả là có năng lực thật.’

Hình dáng tòa nhà tôi nắm được qua tài liệu và nơi tôi đang đứng quan sát từ trên nóc hoàn toàn trùng khớp.

Xuân Thu Các.

Dẫu cho đây là thế giới tôn sùng dân tộc đi nữa, tôi cũng không rõ việc đặt tên tòa nhà bằng Hán tự thế này là để gìn giữ truyền thống, hay là để nhấn mạnh rằng tuy thuộc khu vực văn hóa chữ Hán nhưng vẫn đề cao tiếng mẹ đẻ, thể hiện qua việc treo biển hiệu bằng Hangeul.

Thật nực cười khi một nơi như vậy lại sản xuất hàng loạt Hạt Giống Ác Ma để tạo ra ác quỷ kiểu phương Tây.

‘Dám chình ình chiếm một vị trí ngay giữa phố. Chắc chúng tự tin lắm là sẽ không bị phát hiện đây mà.’

Mấy phòng nghiên cứu bí mật thường được xây ở nơi hẻo lánh, vậy mà cái tổ chức có thể gọi là tà ác này lại ngang nhiên dựng cơ sở ngay trên con phố đông dân cư.

Tuy là tổ chức tà ác, nhưng đây không phải Gyeolsa.

Gyeolsa không tạo ra những thứ như Hạt Giống Ác Ma; đó là nơi mong muốn các dị năng giả trở nên mạnh mẽ thông qua sự trưởng thành và phát triển của mỗi cá nhân, không cần yếu tố bên ngoài.

Nói cách khác, tổ chức tạo ra Hạt Giống Ác Ma là một tập đoàn Phản Diện thuần túy, khác hẳn với Gyeolsa.

Đây là những kẻ thù mà tôi có thể thẳng tay ‘xử đẹp’ một cách dứt khoát hơn so với khi đối đầu với Red Scarf hay ác ma Lilith, mà không cần phải áy náy.

‘Trước tiên cứ hóa thành hồn ma đột nhập thử xem sao.’

Tôi dùng gậy Dokkaebi gõ nhẹ lên vai mình.

Trong nháy mắt, thế giới nhuốm màu vô sắc. Tôi lướt vào mái nhà của Xuân Thu Các như một bóng ma lơ lửng, tùy ý di chuyển.

‘Y như mình nghĩ.’

Toàn bộ tòa nhà đều có tín hiệu điện tử.

Không chỉ là vài sợi dây điện đơn thuần, mà ngay từ khi xây dựng, hệ thống dây đã được bố trí dày đặc, giăng ra như mạng nhện.

‘Chơi ác thật, đúng là chơi ác.’

Nếu có ai đó thử khoan dù chỉ một lỗ nhỏ để vào tòa nhà thì sao?

Đường dây điện sẽ bị cắt ngay lập tức và tín hiệu sẽ được gửi xuống dưới.

Còn nếu phá cửa sổ đang khóa để vào thì cũng sẽ bị phát hiện ngay tắp lự.

Nhưng có một điều chúng đã bỏ sót.

Chúng có thể phát hiện kẻ đột nhập thông qua đường dây và tín hiệu điện.

‘Nếu không phải dạng dây mana thì làm sao mà nhận ra được chuyện này.’

Ấy là chúng không thể ngăn cản một Dokkaebi xuất quỷ nhập thần.

‘Đồng hóa.’

Tôi đặt tay lên mái nhà, rồi đặt cây gậy lên đó.

‘Đi qua được.’

Như ngọn gió len lỏi, như hơi nóng thẩm thấu, cơ thể tôi từ từ xuyên qua mái nhà và vào bên trong.

Xoẹt.

‘Fuu’

Việc xuyên qua mái nhà đã ngốn một lượng mana đáng kể, nhưng tôi vẫn chưa thể tùy tiện giải trừ trạng thái linh thể hóa.

‘Trong tòa nhà không có một bóng người.’

Những người đáng lẽ phải ở đây lại không có mặt.

Phòng ngủ trống không, sofa phòng khách cũng chẳng có ai nằm ngủ.

Cũng phải thôi.

Vì khi quét qua hệ thống điện của tòa nhà này, tôi đã thấy một lối vào riêng dẫn xuống tầng hầm.

Theo như điều tra của ‘bà chủ’-

Kéeet.

Cánh cửa mở ra.

Tôi đứng im nép vào tường, nín thở quan sát gã đàn ông vừa bước ra.

“Haaa-aamm.”

Không phải là dị năng giả.

Sao tôi biết ư? Chỉ cần nhìn vào khuôn mặt và độ tuổi ước chừng là rõ.

‘Cái mặt đó mà bảo dưới 25 tuổi thì có mà điên.’

Nhìn thế nào cũng ra một người 30, à không, gần 40 tuổi thì có.

Nếu không phải là kẻ dùng dị năng để làm mình già đi, thì gã đàn ông mặc áo blouse trắng kia chắc chắn là một nhà nghiên cứu của cơ sở này.

“Haa-aammm.”

Gã đàn ông lấy một thứ gì đó từ trong tủ lạnh ra.

Và tôi đã có thể chắc chắn hắn ta là một tên Phản Diện.

‘Đệch, bia Asahi ở đây á?’

Lấy bia Asahi từ tủ lạnh của Xuân Thu Các trên đảo Sejong cơ đấy?

Không phải tôi có ác cảm gì với quốc gia đó, nhưng thân phận của hắn rõ ràng là cực kỳ đáng ngờ.

“Ha-aamm.”

Hắn cầm lon bia định rời khỏi bếp, và tôi đã lách qua cửa trước khi hắn kịp đóng nó lại.

Cứ phải xuyên qua từng bức tường sẽ tốn kha khá mana.

Tiết kiệm được lúc nào hay lúc đó.

Táchhh.

Cùng với tiếng bật nắp lon, gã đàn ông tiến về phía chiếc tủ quần áo trong một căn phòng trông như phòng ngủ bình thường.

Nhưng đó không phải một chiếc tủ bình thường, mà là ‘tủ áo khảm xà cừ’.

Hắn mở cánh cửa của chiếc tủ mà ngày nay ngay cả ở nhà bà dưới quê cũng khó tìm thấy, một chiếc tủ lấp lánh ánh xà cừ trắng bạc.

‘Quả nhiên.’

Gã đàn ông bước vào tủ một cách thản nhiên.

Trước khi cánh cửa đóng lại, tôi xác nhận có một không gian khác phía sau tủ và lập tức bám theo hắn.

“Uck.”

Gã rùng mình.

Dù tôi không hề chạm vào cơ thể hắn, nhưng có lẽ vì có một khối mana ngay sau lưng nên sống lưng hắn mới lạnh toát như vậy.

Kéeet.

Vừa bước vào trong tủ, gã đàn ông liền quẹt chiếc Taegeuk Watch của mình vào bóng tối.

Vù vùu.

Đó là một cái thang máy.

“Haa-aamm.”

Mã 3933623, 712431410. Phê duyệt hoàn tất.

Bảng điều khiển thang máy chớp lên ánh sáng xanh, rồi bên trong bắt đầu có tiếng loảng xoảng.

Tôi nín thở theo dõi hắn khởi động thang máy, và nó bắt đầu đi xuống một nơi khá sâu.

Lọc cọc, lọc cọc.

10 mét? 20 mét?

Khi chiếc thang máy đã xuống sâu đến mức khó mà ước lượng rồi dừng lại, gã đàn ông thay đổi vẻ mặt uể oải và mở cửa.

‘Woa.’

Một cơ sở nghiên cứu nơi vạn vật chỉ có một màu trắng toát.

Tôi tách ra khỏi phía sau hắn rồi quét một lượt xung quanh để kiểm tra xem có dị năng giả nào không, phòng hờ bất trắc.

‘Không có.’

Không có dị năng giả nào cả.

Cũng không có thứ gì như máy dò mana để phát hiện dị năng giả.

Ít nhất là bây giờ.

‘Đúng là một phòng nghiên cứu điển hình, nhưng nó sạch sẽ đến mức khiến người ta nổi da gà.’

Thay vì nói đây là nơi nghiên cứu Hạt Giống Ác Ma, cảm giác cứ như thể tôi vừa bước vào một cơ sở nghiên cứu bán dẫn nào đó.

Một cảm giác rằng nếu tôi cứ thế hiện hình, thay vì bị hỏi ‘Mày là ai!’, tôi sẽ nghe thấy câu ‘Phủi bụi rồi hẵng vào!’.

Giá mà được như vậy thì đã tốt.

‘Tch.’

Quả nhiên, chỉ cần đi vào sâu hơn một chút, cảnh tượng bên trong đã trở nên kinh khủng tột độ.

[Kyaaaaaa!!]

Một không gian nhuốm toàn màu trắng.

Giữa một không gian rộng lớn như nhà thi đấu của trường, một ‘ác ma’ bị trói vào cột đang gào thét trong đau đớn.

Là một Succubus.

[Trưởng nhóm đã đến rồi, chúng ta sẽ bắt đầu lại. Lần thử ‘chiết xuất’ thứ 3412.]

Kéeet.

Tiếng micro vang vọng khắp khu vực, và đủ loại máy móc đang tiến về phía Succubus.

Succubus vùng vẫy hết sức, nhưng tôi ngay lập tức nhận ra thứ giống như dây thừng đang trói cô ta là một công cụ giam cầm được tạo ra bởi dị năng.

Bởi vì dù là Anh Hùng hay Phản Diện, kẻ có dị năng mạnh hơn, kẻ có mana cao hơn sẽ chiến thắng, đó là lẽ dĩ nhiên.

- Khônggggg!!

Tiếng hét vang lên.

Cánh tay máy tiến lại gần Succubus, bắt đầu xoay tròn với khí thế như một mũi khoan sắp khoét thứ gì đó ra.

Lẽ nào.

Thứ gọi là Hạt Giống Ác Ma—

“Nếu lần này lại thất bại trong việc trích xuất, liệu ngân sách có bị cắt giảm không nhỉ?”

“Ai biết được. Có khi họ còn ra lệnh đóng cửa cả cơ sở này cũng nên.”

Mặc cho tiếng la hét, các nhà nghiên cứu vẫn thản nhiên nhấp từng ngụm bia lon và ngáp.

“Tiền bối. Sao anh lại uống Asahi nữa rồi. Bia Nakdonggang ngon thế cơ mà.”

“Tôi lại thích hàng ngoại hơn hàng nội.”

“Thế thì cũng uống đồ châu Âu chứ sao lại uống đồ Nhật.”

“Chỉ là gu cá nhân thôi mà.”

Họ vừa nói chuyện phiếm vừa cười tủm tỉm.

“Sau khi nghiên cứu này kết thúc em định làm gì?”

“Hm?”

“Em cũng cần có việc khác để làm sau khi dự án này kết thúc chứ, phải không? Uhm, hay là... em làm cùng một dự án với tôi nhé?”

“Tiền bối....”

Nhìn bề ngoài, có vẻ như họ đang có một cuộc trò chuyện cảm động nào đó.

Nhưng sự thật thì hoàn toàn khác.

- Aaaaaaahhhhhh!!!

Chứng kiến họ trò chuyện như thế trong lúc mũi khoan máy đang đâm vào bụng của Succubus, tôi chẳng thấy có chút cảm động hay hứng thú nào.

“Tôi đã nói rồi mà, đúng không? Sau khi dự án này kết thúc, tôi có điều nhất định phải nói với em.”

Gã đàn ông uống cạn lon bia, rồi lấy thứ gì đó từ trong túi áo blouse ra.

“Đây.”

“...Cầu hôn theo kiểu này ở đây có được không vậy?”

“Vì tôi nghĩ nếu không phải bây giờ thì sẽ không làm được.”

Ở phía xa kia.

Mũi khoan máy sắp sửa đâm vào phần bụng dưới.

Tiếng thét làm rung chuyển cả bức tường kính, nhưng những kẻ tự xưng là nhà nghiên cứu vẫn dửng dưng.

‘Tốt lắm.’

Đã đến lúc cho chúng thấy, hành động của một Phản Diện là như thế nào.

“Trưởng phòng Kim, em với anh—”

Rầmmmm!!

Tôi hiện hình, rồi tung một cú đá vào mạng sườn gã đàn ông.

Xoảng!!

Cửa kính vỡ tan, gã đàn ông bay vào trong khu vực thí nghiệm, còn tôi thì đá văng hộp nhẫn rơi trên sàn lên.

[Thật kinh tởm khi lũ sâu bọ như các ngươi cũng đòi kết hôn và sinh con đẻ cái.]

“A, aahh....”

[Kể từ giờ phút này.]

Tôi siết chặt cây gậy được làm từ gậy bóng chày.

[Tất cả những kẻ bất chính, sẽ bị phán xử.]

Dù cho chúng có là con người.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!