Trở Thành Công Chức Trong Cuốn Tiểu Thuyết Lãng Mạn Kỳ Ảo

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Hậu Trường Của Diva Chuyển Sinh ~ Chuyển sinh vào dị giới hệt như game, từ chàng game thủ hóa thân thành nữ Diva mạo hiểm giả đỉnh lưu, dùng giọng hát cứu rỗi thế giới! ~

(Đang ra)

Hậu Trường Của Diva Chuyển Sinh ~ Chuyển sinh vào dị giới hệt như game, từ chàng game thủ hóa thân thành nữ Diva mạo hiểm giả đỉnh lưu, dùng giọng hát cứu rỗi thế giới! ~

O.T.I

Tuy nhiên, cuộc sống của cô không hoàn toàn yên bình... Sau sự cố dẫn đến sự tái sinh của mình, cô đã bị cuốn vào một sự cố lớn mà cuối cùng sẽ liên quan đến toàn bộ thế giới.

280 2273

Sau khi mối tình đầu, đồng thời là bạn cùng lớp của tôi trở thành người thân trong gia đình, người bạn thuở nhỏ của tôi đã trở nên quá phụ thuộc vào tôi

(Đang ra)

Sau khi mối tình đầu, đồng thời là bạn cùng lớp của tôi trở thành người thân trong gia đình, người bạn thuở nhỏ của tôi đã trở nên quá phụ thuộc vào tôi

Yayoi Shirou

Một câu chuyện hài hước, lãng mạn (rom-com) ngọt ngào, nơi nhân vật chính có khả năng tiến tới với bạn cùng lớp hoặc cô bạn thuở nhỏ!

11 52

Surviving in a Dark World Where Death Lurks at Every Turn

(Đang ra)

Surviving in a Dark World Where Death Lurks at Every Turn

静介

…cũng đủ để cướp đi mạng sống.

142 1393

Sự Chuyển Sinh Này Không Thể Lấp Đầy Khoảng Trống Trong Tôi

(Đang ra)

Sự Chuyển Sinh Này Không Thể Lấp Đầy Khoảng Trống Trong Tôi

Nite-ron

Đây là câu chuyện về một nỗi cô đơn màu trắng không mang khát vọng, gặp gỡ được tình yêu màu hoàng kim.

31 374

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

631 7698

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

96 1867

Web Novel - Chương 299 - Bao nhiêu điều chất chứa trong tâm trí anh? (3)

Chương 299 - Bao nhiêu điều chất chứa trong tâm trí anh? (3)

Vai trò của Hội đồng Đế Quốc là ban hành luật pháp và kiềm chế cơ quan hành chính, nhưng đó chỉ là danh nghĩa. Thực tế, đó là tập hợp những tay chân thân tín hành động đầu tiên theo chỉ thị của Bệ hạ. Soạn thảo những bộ luật mà Bệ hạ mong muốn, công kích những bộ, ban, ngành hay quan lại làm phật ý Bệ hạ. Đó mới là vai trò thực chất của Hội đồng và các Nghị sĩ.

Vì thế, các nghị sĩ thời kỳ đầu của Đế Quốc thường bị mỉa mai là cái máy bỏ phiếu của Hoàng đế, là chó săn của Hoàng thất, nhưng ngày nay, những lời mỉa mai đó chẳng khác nào lời khen ngợi cho vị thế cốt lõi của quyền lực. Là những cận thần được Bệ hạ yêu quý, tin dùng và luôn kề cận phò tá. Đối với giới quý tộc, còn vinh quang nào hơn thế nữa.

Là thanh kiếm Bệ hạ vung lên đầu tiên, là tấm khiên cuối cùng bảo vệ Bệ hạ. Việc các nghị sĩ của Hội đồng Đế Quốc phản ứng trước tình trạng bất thường của Đế Quốc là điều hiển nhiên.

“Học viện năm nay có vẻ sẽ ồn ào lắm đây.”

Đó là phát biểu của Bá tước Gibelt, người lớn tuổi nhất trong số các nghị sĩ đang họp. Dù chỉ là một nghị sĩ bình thường lên tiếng trước cả Chủ tịch là Bá tước Bardon, nhưng từ Bá tước Bardon cho đến bất kỳ ai khác đều không hề phản đối. So với chức Chủ tịch được luân phiên đảm nhiệm theo chu kỳ, tiếng nói của Bá tước Gibelt, người áp đảo bằng thâm niên và kinh nghiệm, có trọng lượng hơn nhiều.

“Haha, mong là đám học trò không bị dọa sợ.”

“Đây cũng là kinh nghiệm mà. Nhìn theo hướng khác thì chẳng phải là cơ hội sao?”

“Chưa chắc. Cây cối tưới nhiều nước quá thì rễ sẽ thối, coi là cơ hội thì hơi...”

Sau phát biểu của Bá tước Gibelt, các nghị sĩ khác cũng lần lượt lên tiếng.

Tam Hoàng tử Điện hạ khôi phục thực quyền, Ma Tông Công tước thường trú tại Học viện, những nhân vật quan trọng đã lưu lại Học viện từ năm ngoái. Quả thực vì vô số lý do mà Hội chợ Học viện năm nay thu hút lượng khách đông đảo chưa từng có so với trước đây. Thậm chí tước vị hay chức vụ của những vị khách đó cũng chẳng hề nhẹ, việc Hội đồng chú ý đến là điều tất yếu.

Đế Quốc, hay chính xác hơn là Hội đồng phải thể hiện sự quan tâm đến những sự việc bất thường đang diễn ra tại Học viện. Đó là thái độ đúng đắn của những kẻ hiến dâng vì Hoàng đế và Đế Quốc. Chỉ là ai sẽ chịu trách nhiệm thể hiện sự quan tâm đó mới là vấn đề—

“Dù sao thì có Bá tước Horpelt đi cũng thấy yên tâm hơn hẳn.”

“Haha, đúng vậy. Để người trẻ đi vẫn tốt hơn nhiều.”

Lần này chẳng cần phải đắn đo suy nghĩ. Vì tôi đã quyết định sẽ đi rồi.

―Wilhelm tên đó, chẳng có vẻ gì là định dùng hôn nhân chính trị cả. Hắn ta còn nói mấy câu sến súa kiểu như để hai đứa tự tìm hiểu nhau này nọ.

Cách đây không lâu, cha tôi đang ở lãnh địa đã liên lạc. Cùng với thông tin quan trọng rằng cha chồng tương lai, Bá tước Tileglehen, đã để chuyện hôn nhân của Erich được tự quyết.

Chính vì thế, ngay khi Hội đồng Đế Quốc chú ý đến Học viện, tôi đã xung phong đi phái cử. Phải gặp Erich nhiều hơn dù chỉ một lần, trò chuyện thêm dù chỉ một chút thì giấc mơ của tôi mới thành hiện thực được chứ. Không nỗ lực mà mong chờ kết quả thì chỉ là kẻ ngốc thôi.

Gác lại công việc ở Thủ đô để đi phái cử là một gánh nặng lớn, nhưng tôi không hề hối hận. Trái lại, tôi lên đường với tâm trạng vui vẻ vì nghĩ sắp được gặp lại Erich sau bao ngày xa cách.

‘...Ai thế kia?’

Cho đến khi nhìn thấy con nhóc tóc vàng đang dính chặt lấy Erich, tôi vẫn còn rất vui vẻ.

***

Thú thật, người thân thiết với Bá tước Horpelt là Erich chứ không phải tôi. Tôi thì làm gì có bạn, còn Erich thì đầy. Thật ra tôi nghi ngờ Erich có khí chất của loài Capybara lắm.

Thế nên sau khi chào hỏi xã giao, tôi đã dẫn cô ấy đến chỗ Erich, nhưng có vẻ đó là một hành động thừa thãi rồi.

‘Toang rồi.’

Khoảnh khắc Bá tước Horpelt, người vừa nhìn Erich với nụ cười ôn hòa, bỗng cứng đờ người khi thấy Sera, và khoảnh khắc Sera nhận ra ánh mắt đó liền khoác tay Erich, bản năng mách bảo tôi rằng vụ này toang nặng rồi.

Phải, tôi đã thấy có gì đó sai sai ngay từ đầu. Một người bận rộn vừa thừa kế tước vị vào năm ngoái lại đích thân đến tận Học viện đã là kỳ lạ rồi. Thêm việc cô ấy cứng người ngay khi thấy Sera thì quá rõ ràng.

‘Cái thằng Capybara đen chết tiệt này.’

Có vẻ Bá tước Horpelt cũng có tình ý với Erich. Và đương nhiên là Erich không biết. Thằng đần độn.

“Chị Zenovia?”

Ngay cả người ngoài nhìn vào cũng biết là toang, nhưng nhân vật chính là Erich lại chẳng cảm thấy chút nguy cơ nào, phản ứng vô cùng bình thản.

À không, thấy Bá tước Horpelt bất ngờ xuất hiện cậu ta cũng tỏ vẻ ngạc nhiên nên chắc không hẳn là bình thản. Tất nhiên, đần độn thì vẫn hoàn đần độn.

“Lâu rồi không gặp, Erich. Mới đó mà lớn thế này rồi sao?”

Dù sao thì Bá tước Horpelt cũng nhanh chóng thu lại biểu cảm, nói chuyện nhẹ nhàng khác hẳn lúc nói với tôi. Quả nhiên vì Erich không phải công chức nên cô ấy vẫn đối xử như chị em thân thiết.

Còn chuyện cô ấy có vẻ đang nhắm tới cái đích xa hơn cả chức “chị gái” thì tạm bỏ qua.

“Woa, không ngờ gặp chị ở đây. Chị vẫn khỏe chứ?”

‘Cái thằng điên này.’

Erich vừa khoác tay Sera vừa tiến lại gần Bá tước Horpelt. Nhìn cái cảnh tượng thảm khốc đó mà tôi suýt buột miệng chửi thề.

Thằng điên. Muốn lại gần Bá tước Horpelt thì buông tay Sera ra, còn muốn giữ tay thì đừng có lại gần. Kết hợp cả hai thứ đó lại thì định làm cái quái gì? Chẳng khác nào thả hai con gà chọi vào chung một lồng?

Nhưng hai con gà chọi đã lọt vào tầm ngắm của nhau, giờ đang trừng mắt nhìn đối phương sắc lẹm.

“Chị vẫn khỏe. Nhưng mà—”

Bá tước Horpelt cố nặn ra một nụ cười đáp lại, rồi kéo dài giọng, ánh mắt lại hướng về phía Sera. Có lẽ do chênh lệch chiều cao nên ánh nhìn đó trông như đang áp đảo từ trên xuống.

“Đứa trẻ này là ai? Bạn em à?”

Thậm chí cách gọi cũng là “đứa trẻ”. Tuổi lớn hơn, chiều cao cũng nhỉnh hơn, gọi đối phương là đứa trẻ để đè đầu cưỡi cổ, quả thật khiến Sera trông như trẻ con thật. Đã thế Sera còn vì bệnh tật mà nhỏ con hơn các bạn đồng trang lứa...

“Là Sera. Bạn thanh mai trúc mã em từng kể ấy.”

“À, cô bé đó sao?”

Phản ứng như thể giờ mới nhớ ra, Bá tước Horpelt nở nụ cười thâm sâu nói tiếp.

“Con gái của Thị nữ trưởng đúng không? Tiểu thư Nam tước Trimara, chị nhớ ra rồi.”

Là do tôi tưởng tượng sao? Câu nói đó nghe cứ như đang đá đểu: ‘Phận con gái gia thần mà dám đua đòi giao du với con trai nhà Bá tước sao?’.

Nhưng tiếc thay, không chỉ mình tôi cảm thấy vậy. Ánh mắt Sera dao động trong giây lát rồi lập tức tung đòn phản công.

“Erich. Zenovia là vị kia của gia tộc Hiden sao?”

“À, ừ. Đúng rồi.”

“Vậy là Bá tước Horpelt đại nhân nhỉ? Bận rộn thế mà còn đến tận Học viện, ngài thật dịu dàng quá.”

Nghe câu đó mà tôi vô thức lùi lại vài bước. Nghe thì bình thường, nhưng ẩn ý bên trong là ‘Đường đường là Bá tước mà rảnh rỗi đến mức mò tới Học viện sao?’.

“Là Bá tước mà lại đối xử với Erich suồng sã như vậy, xem ra ngài là người sống tình cảm nhỉ.”

À, còn thêm một cú nữa. Chỉ trích về lễ nghi rằng quý tộc có tước vị sao lại nói chuyện trống không với con trai một gia đình quý tộc bình thường.

Tôi sờ nhẹ lên cổ. Màn đấu kiếm bằng lời nói diễn ra trong chớp mắt khiến người đứng xem như tôi tắt thở. Nhìn quanh thì thấy các thành viên khác trong câu lạc bộ cũng đang lảng ra xa khỏi Erich.

Đáng sợ quá. Đối với những người chỉ trải qua những mối tình êm đềm như sáu cặp đôi trong câu lạc bộ, cuộc đua tranh giành tình yêu đầy tuyệt vọng này, cái màn “võ mồm” khốc liệt kia chẳng khác nào địa ngục trần gian. Giống như sự điên rồ giả tạo đang chứng kiến sự điên rồ thật sự vậy.

‘Louise…’

Trong lúc đó, mối tình đầu và cũng là thất bại đầu đời của Erich, Louise, đang im lặng lùi ra xa thật xa. Có vẻ cô ấy sợ lửa cháy lan đến mình nên hoảng hốt thật sự.

Tất nhiên, mối quan hệ giữa Louise và Erich được cả Câu lạc bộ Làm bánh giữ kín như bưng nên Sera không biết, nhưng người có tật thì giật mình, tự nhiên thấy sợ cũng phải. Giữ khoảng cách an toàn là đúng.

Màn đấu khẩu không ngừng phóng dao găm vào nhau cuối cùng cũng kết thúc bằng việc Bá tước Horpelt rút lui. Chính xác hơn là do lo ngại ánh mắt của những vị khách khác đang đổ dồn về phía này nên Bá tước Horpelt đã chủ động quay đi trước.

“Chị sẽ quay lại sau. Trong thời gian diễn ra Hội chợ, chị cũng sẽ ở lại Học viện.”

Nhưng đó chỉ là sự đình chiến tạm thời. Nếu Bá tước Horpelt còn ở lại Học viện thì hiệp 2, hiệp 3 có thể nổ ra bất cứ lúc nào.

‘Chuồn thôi.’

Tôi thực sự nghiêm túc cân nhắc việc bỏ trốn. Chỉ vì chuyện này, chuyện mà tôi chẳng phải là người trong cuộc mà bỏ chạy thì trông có vẻ nực cười, nhưng đây là cảnh tượng điên rồ khi hai người quen biết đấu đá nhau kịch liệt vì em trai mình. Ai mà chịu nổi cái cảnh chướng tai gai mắt đó chứ? Trừ khi là kẻ thích hóng chuyện đánh ghen thì may ra mới chịu được.

Thậm chí cái thằng em trai kẹp ở giữa kia, cả độ nhạy bén lẫn trí tuệ đều đang ở thời kỳ nguyên thủy nên chẳng giúp ích được gì. Thằng khốn đó chắc còn chẳng biết hai người kia vừa phóng dao vào nhau.

Đau đầu quá. Năm ngoái thì hóng mấy cái màn đua tranh tình cảm vô vọng chỉ tổ tức anh ách, giờ thì sợ đứng gần bị vạ lây. Chắc tại cả hai đều là thanh mai trúc mã nên đã mài dao suốt hơn 10 năm qua chăng.

‘Không ngờ mình lại phải lo lắng về cái chuyện nhảm nhí này.’

Cảm thấy nhục nhã và đau khổ. Xử lý xong đám tổ chức định phá hoại Học viện, quản lý đám tân học viên ồ ạt kéo đến, giờ lại đến lượt gia đình sinh chuyện sao.

Nhưng biết làm sao được. Nghĩ theo hướng tích cực, cực kỳ tích cực thì thà xảy ra mấy vụ đánh ghen vụn vặt kiểu này còn hơn là mấy sự kiện đe dọa đến an nguy của Học viện hay Quốc gia.

...Cơ mà có đúng là vụn vặt không thì còn phải xem lại.

“Ồ, đây là bánh mì ngài Tanian làm sao?”

“Vâng, ngài có ưng ý không?”

“Tất nhiên rồi! Cho tôi thêm năm cái nữa!”

Mang tâm trạng chán chường, tôi nhìn về phía quầy bán hàng trong góc, thấy một thanh niên mặc áo tu sĩ đang mua bánh mì của Tanian một cách hào hứng.

Hết khách là pháp sư, quý tộc, giờ đến lượt khách là tu sĩ tìm đến gặp Tanian. May mắn là đám tu sĩ không gây ồn ào, tôi cũng chẳng cần phải ra mặt chào hỏi.

‘Tu sĩ là nhất.’

Quả nhiên là những sự tồn tại thiện lương tuân theo ý chỉ của Thần. Là những người tốt bụng không thể so sánh với các nhóm nghề nghiệp khác.

“Này, huynh đệ? Có thể lại đây một chút không?”

Tôi đã nghĩ vậy cho đến khi Tanian đột nhiên gọi tôi lại. Tên này, tôi vừa mới nghĩ tốt cho cậu ta xong là tên này đâm sau lưng tôi ngay được.

“Huynh đệ Wedler nói có chuyện muốn hỏi huynh đấy.”

“Hỏi anh á?”

Lời nói bất ngờ khiến tôi phải nghiêng đầu thắc mắc. Nếu là công chức hay quý tộc thì còn hiểu được, chứ tôi làm gì có dính dáng nào với đám tư tế.

Tất nhiên, không quen biết thì vẫn có thể đặt câu hỏi. Nhưng hiếm khi nào tư tế lại chủ động bắt chuyện với quan chức cấp cao của thế giới thế tục trước, trừ phi đó là cấp Giáo phận trưởng buộc phải làm chính trị.

“Có chuyện gì vậy?”

Dù sao cũng không thể lờ đi một vị khách thiện lành, tôi gật đầu và bước tới. Thấy vậy, Wedler vội vàng cúi đầu chào.

Thái độ chào hỏi lễ phép này đã giúp cậu ta đạt được điểm thiện cảm cơ bản. Được rồi, chẳng biết là câu hỏi gì, nhưng nếu trả lời được thì cứ nói thôi. Có gì khó khăn đâu chứ.

Hóa ra là khó thật.

“Ngài đã từng tiếp xúc với dị giáo bao giờ chưa?”

Câu hỏi đi thẳng vào vấn đề khiến tôi cứng họng trong giây lát. Không, sao tự dưng lại nhắc đến dị giáo?

“...Tôi từng thảo phạt Giáo đoàn Hoàng Hôn.”

“Thế còn dị giáo nào khác không?”

Tôi chịu. Vốn dĩ ngoài Giáo đoàn Hoàng Hôn ra, tôi còn chẳng biết có những loại dị giáo nào tồn tại trên đời này.

Nghe câu trả lời của tôi, Wedler xoa cằm đầy vẻ nghi hoặc, ánh mắt quét dọc cơ thể tôi, đặc biệt là phần thân trên.

‘Cái gì đấy.’

Rốt cuộc là có chuyện gì? Nếu phát hiện ra điều gì thì làm ơn nói giùm cái.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!