Trở Thành Công Chức Trong Cuốn Tiểu Thuyết Lãng Mạn Kỳ Ảo

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Hậu Trường Của Diva Chuyển Sinh ~ Chuyển sinh vào dị giới hệt như game, từ chàng game thủ hóa thân thành nữ Diva mạo hiểm giả đỉnh lưu, dùng giọng hát cứu rỗi thế giới! ~

(Đang ra)

Hậu Trường Của Diva Chuyển Sinh ~ Chuyển sinh vào dị giới hệt như game, từ chàng game thủ hóa thân thành nữ Diva mạo hiểm giả đỉnh lưu, dùng giọng hát cứu rỗi thế giới! ~

O.T.I

Tuy nhiên, cuộc sống của cô không hoàn toàn yên bình... Sau sự cố dẫn đến sự tái sinh của mình, cô đã bị cuốn vào một sự cố lớn mà cuối cùng sẽ liên quan đến toàn bộ thế giới.

280 2273

Sau khi mối tình đầu, đồng thời là bạn cùng lớp của tôi trở thành người thân trong gia đình, người bạn thuở nhỏ của tôi đã trở nên quá phụ thuộc vào tôi

(Đang ra)

Sau khi mối tình đầu, đồng thời là bạn cùng lớp của tôi trở thành người thân trong gia đình, người bạn thuở nhỏ của tôi đã trở nên quá phụ thuộc vào tôi

Yayoi Shirou

Một câu chuyện hài hước, lãng mạn (rom-com) ngọt ngào, nơi nhân vật chính có khả năng tiến tới với bạn cùng lớp hoặc cô bạn thuở nhỏ!

11 52

Surviving in a Dark World Where Death Lurks at Every Turn

(Đang ra)

Surviving in a Dark World Where Death Lurks at Every Turn

静介

…cũng đủ để cướp đi mạng sống.

142 1393

Sự Chuyển Sinh Này Không Thể Lấp Đầy Khoảng Trống Trong Tôi

(Đang ra)

Sự Chuyển Sinh Này Không Thể Lấp Đầy Khoảng Trống Trong Tôi

Nite-ron

Đây là câu chuyện về một nỗi cô đơn màu trắng không mang khát vọng, gặp gỡ được tình yêu màu hoàng kim.

31 374

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

631 7698

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

96 1867

Web Novel - Chương 296 - Quả nhiên là câu lạc bộ làm bánh (4)

Chương 296 - Quả nhiên là câu lạc bộ làm bánh (4)

Cái tình cảnh kỳ quái khi một Công tước đã đạt đến đỉnh cao ma thuật lại bắt đầu chạy đua đến đỉnh cao của nghề làm bánh. Tôi cứ lo không khéo vì tôi mà một người đang yên lành, một Đại pháp sư lừng lẫy lịch sử đại lục lại sa đà vào con đường sai trái.

“Chắc không sao đâu anh nhỉ? Cả đời Người chưa từng có sở thích gì, giờ mới tìm được việc mình muốn làm dù hơi muộn mà.”

Lời của Marghetta nghe rất có lý. Vốn dĩ đời tư của Công tước là vấn đề mà ngay cả Bộ Tình báo cũng không dám tùy tiện đụng vào, nhưng vì các Công tước cũng là con người, cũng phải giao tiếp xã hội nên sở thích hay ghét bỏ gì cũng dần dần lọt ra ngoài. Trừ khi Công tước chỉ toàn giao du với người mù, người điếc hay người câm thì mới giấu được.

Nhưng Ma Tông Công tước dù đã giữ tước vị hơn trăm năm nhưng thông tin về người ấy cực kỳ ít ỏi. Hồi nhỏ vì là con lai Elf nên Người tự tránh ánh mắt người đời, sau khi lên làm Công tước thì cống hiến cả đời cho ma thuật nên ít giao thiệp cũng phải. Mà mấy mối quan hệ ít ỏi đó, cứ vừa thân thiết được một chút thì người ta lại già rồi chết mất tiêu.

“Chắc bao năm qua Người chán lắm. Gia thần thân cận thì qua đời trước, pháp sư cùng thời cũng lần lượt ra đi, nên Người mới chỉ biết tập trung vào ma thuật thôi.”

Giọng cô ấy đầy vẻ tiếc nuối làm tôi cũng thấy chạnh lòng.

Đúng thật. Ma Tông Công tước vì mối quan hệ cực hẹp và giới hạn tuổi thọ của giống loài khiến Người không thể trao tình cảm cho người khác, nên chỉ biết ru rú trong Tháp Ma Thuật tập trung vào ma thuật. Chính sự lựa chọn đó đã mang lại cái tên “Ma Tông”, nhưng đổi lại là một cuộc đời không có lấy một sở thích ra hồn. Vinh quang thì có đấy, nhưng sống thế thì chán ngắt.

“Là anh chưa nghĩ sâu xa được đến thế.”

Tôi thấy xấu hổ vì ban nãy còn nghĩ chế giễu là Tông sư làm bánh này nọ. Vợ tương lai chỉ biết cắm đầu vào ma thuật giờ tìm được niềm vui mới thì phải chúc mừng mới đúng. Đằng này chẳng những không chúc mừng mà còn nhìn với ánh mắt kỳ quặc.

Cứ tưởng gọi thẳng tên, nói trống không là đã bớt định kiến về Ma Tông Công tước rồi, hóa ra tôi vẫn còn đầy định kiến. Kiểu như nghĩ rằng Công tước cao quý, người lớn tuổi đầy khí chất thì tập trung làm bánh là chuyện nực cười ấy.

“Fufu, anh đừng để bụng quá. Chị… ấy cũng không muốn thấy anh Carl thấy có lỗi đâu.”

Thấy tôi im lặng, Marghetta nhẹ nhàng an ủi. Thấy cô ấy ngập ngừng gọi “Chị” mà tôi suýt phì cười nhưng phải ráng nhịn. Cười bây giờ là cái danh xưng “Chị” khó khăn lắm mới thốt ra được lại tụt về “Ma Tông Công tước” mất.

“Vậy sao?”

“Vâng. Thế nên anh hãy ở bên cổ vũ, và nhớ ăn thử thành phẩm nhé. Khen ngon nữa thì càng tốt.”

“Cái đó thì đương nhiên rồi.”

Chẳng ai nỡ chê bai món ăn người khác dốc tâm làm cả. Vốn dĩ khẩu vị của tôi cũng thuộc dạng dễ tính, trừ khi cố tình bỏ mấy nguyên liệu quái đản vào thì tôi đều ăn đượ...

‘...Nguyên liệu quái đản?’

Nhắc mới nhớ, gia sư dạy làm bánh cho Ma Tông Công tước là Louise. Chẳng phải Louise là bà tổ của việc tống mấy nguyên liệu quái dị vào bánh sao. Mấy nguyên liệu thần thánh mà đám hội viên năm 77 mù quáng vì tình yêu cũng không nuốt trôi ấy. Cả tôi lúc đó mất vị giác mới ăn nổi.

Không, chắc đám hội viên đã được học làm bánh tử tế rồi thì Ma Tông Công tước cũng sẽ được dạy đàng hoàng thôi. Nhưng cũng không loại trừ khả năng Louise sẽ nổi hứng truyền thụ “bí kíp đặc biệt” cho sư phụ ma thuật của mình.

‘Chắc ổn thôi.’

Ừ, sẽ ổn thôi. Nếu vị lạ quá thì nín thở mà nhai vậy. Người mới bắt đầu sở thích thì cần sự khích lệ và cổ vũ chứ không phải sự chê bai hay chỉ trích.

-Cốc cốc

“Marghetta. Tớ vào được không?”

Trong lúc tôi đang lên dây cót tinh thần thì tiếng gõ cửa vang lên cùng giọng nói của Amelia.

“Ừ, vào đi.”

Cánh cửa dè dặt mở ra sau lời cho phép của Marghetta. Trên tay cô ấy là đĩa bánh đầy ắp, có vẻ vừa thấy tôi đến là vội vàng chuẩn bị ngay.

Thú thật thì bánh kẹo trong phòng Câu lạc bộ ăn suốt nên không có cũng chẳng sao, nhưng từ chối lòng thành của khách thì bất lịch sự quá. Hơn nữa Amelia sở hữu cái tâm hồn thủy tinh của thường dân, quý tộc đụng nhẹ cái là vỡ vụn, nên phải cư xử cẩn thận.

“Chào anh, Trưởng phòng Thanh tra.”

“Ừ. Lâu rồi không gặp.”

Dù sao thì so với năm ngoái cũng đã đỡ hơn nhiều rồi, thật may mắn. Hồi đó cứ đứng trước mặt tôi là cô ấy lại run bần bật như tai của Ma Tông Công tước vậy.

“Là Tổng vụ sao? Chúc mừng nhé. Mới năm hai mà đã gia nhập Hội học viên, giỏi lắm.”

“Cảm ơn anh. Tất cả đều nhờ hồng phúc của Trưởng phòng Thanh tra cả.”

Trước lời khen ngợi xã giao nhẹ nhàng của tôi, cái lưng của Amelia đã gập xuống một góc 90 độ.

Nhưng chuyện cô ấy giỏi giang là thật lòng. Thông thường, các vị trí cán bộ sẽ do những học viên đã làm việc trong Hội học viên từ năm nhất đảm nhận, nhưng Amelia mới gia nhập vào năm hai mà đã đường hoàng chiếm được một ghế. Đây chính là tình huống “đá lăn vào đẩy đá tảng ra” thường thấy. Quả nhiên là nhân tài xuất chúng nhập học với thân phận bình dân có khác, năng lực rất tốt.

Nhìn việc chẳng có lời ra tiếng vào nào ở sau lưng, có vẻ như cô ấy đã thể hiện năng lực không thể chối cãi.

“Làm Tổng vụ thì sau này dù có đề cử đi đâu cũng sẽ làm tốt thôi.”

“Vâng! Em sẽ cố gắng hết sức!”

Thấy tôi vừa rải chút “thính” về thư giới thiệu, câu trả lời dõng dạc vang lên, khác hẳn với vẻ rụt rè ban nãy.

Thực ra, lý do khiến Amelia bớt run rẩy hơn năm ngoái cũng là vì điều này. Có lẽ do nhìn thấy các cán bộ Hội học viên năm ngoái nhận được thư giới thiệu của tôi và bước đi trên con đường trải lụa, nên ánh mắt của Amelia cũng rực cháy hy vọng và tham vọng. Một học viên xuất thân bình dân khao khát đổi đời hơn bất kỳ ai. Trong mắt Amelia lúc này, tôi chẳng khác nào một con Goblin Kho Báu biết đi.

Tất nhiên, ở góc độ của tôi, Amelia cũng chẳng khác nào con vịt béo tự dâng mình đến tận miệng. cô ấy đã cầu xin được sắp xếp vào làm công chức thế kia thì đương nhiên tôi phải đáp ứng rồi, chắc chắn là vậy.

‘Chị em nhà này đều là nhân tài cả.’

Thậm chí Olivia cũng đang là Phó ban Kỷ luật. Năm sau Olivia chắc chắn sẽ thăng tiến lên làm Trưởng ban Kỷ luật, lúc đó tôi chỉ cần viết cho cô ấy một lá thư giới thiệu vào quân đội là xong.

Mới nghĩ đến thôi mà tim đã đập thình thịch rồi. Quả nhiên Học viện đúng là cái mỏ vàng lộ thiên mà.

***

Câu lạc bộ Thảo luận. Trại tập trung tạm thời chứa chấp những học viên nhăm nhe gia nhập Câu lạc bộ Làm bánh.

Mang danh nghĩa là câu lạc bộ được hướng dẫn dành cho những người không biết làm bánh đến đây luyện tập, nhưng chỉ cần tinh ý một chút, học viên nào cũng nhận ra đây thực chất là một cái trại tập trung. Chỉ vì đây là việc do Thánh Nhân tương lai Tanian chủ trì nên mọi người đều ngậm miệng, và cũng bởi các thành viên cũ của Câu lạc bộ Làm bánh thực sự có kỹ năng nên họ mới nghe theo.

May mắn thay, trường hợp của tôi không phải nhập học để được Ma Tông Công tước chỉ dạy, mà là để hầu cận Điện hạ Rater, nên nỗi tiếc nuối cũng vơi đi ít nhiều.

“Ma Tông Công tước sẽ ghé thăm phòng Câu lạc bộ Thảo luận. Mỗi ngày thì không thể, nhưng có vẻ người sẽ đến mỗi tuần một lần.”

Hơn nữa, Điện hạ Rater đã báo cho tôi thông tin quan trọng này nên chẳng việc gì phải thất vọng cả.

Thực ra, khi thất bại trong việc gia nhập Câu lạc bộ Làm bánh, tôi đã hơi giận Điện hạ một chút. Tôi đã không quản ngại đường xa đến đây để hầu cận ngài. Chúng tôi đâu phải mới quen biết ngày một ngày hai, mà là chỗ quen biết từ tấm bé. Vậy mà khi bị gộp chung vào một nhóm với đám học viên khác để xử lý, nếu bảo không tủi thân thì là nói dối.

Nhưng đúng là Điện hạ vẫn dành cho tôi sự quan tâm đặc biệt. Nếu không, ngài đã chẳng đích thân báo cho tôi thông tin về Ma Tông Công tước.

“Đây là Câu lạc bộ Thảo luận sao?”

Nhờ đó, khi Ma Tông Công tước lần đầu tiên giáng lâm xuống Câu lạc bộ Thảo luận, giữa đám thành viên đang phát cuồng, tôi vẫn giữ được phong thái của mình. Và việc lọt vào mắt xanh của Ma Tông Công tước nhờ giữ vững phẩm giá đó là một thành quả ngoài mong đợi.

“Pháp sư thì lúc nào và ở đâu cũng phải giữ lý trí và phẩm giá. Em đã sẵn sàng rồi đấy.”

Khi nghe câu nói đó, tôi cảm giác như mình đã có được cả thế giới. Được chính Ma Tông Công tước, người đã đạt đến đỉnh cao của ma thuật, nói rằng mình đã “sẵn sàng”. Đó chẳng phải là lời khen ngợi độc nhất vô nhị trên đời này sao.

“Tên em là gì?”

“Em là Rachel Sorta thuộc Liên Hiệp Quốc Juvent ạ.”

“À, em là cô ấy mà Hoàng tử Rater đã nhắc đến.”

Thậm chí khi biết Điện hạ đã nhắc tên tôi với Ma Tông Công tước, tôi suýt nữa đã bật khóc. Quả nhiên Điện hạ vẫn luôn quan tâm đến tôi.

Dù sao thì từ ngày đó trở đi, mỗi tuần Ma Tông Công tước đều ghé qua một lần. Mặc dù chúng tôi chỉ được Người chỉ dạy trong một nửa thời gian sinh hoạt câu lạc bộ, nhưng các thành viên đều cảm kích vô cùng và cúi đầu tạ ơn. Các pháp sư bên ngoài Học viện còn chẳng được chỉ dạy lấy một phút, nên chúng tôi làm gì có quyền bất mãn.

“Chỉ nghe giảng thôi thì chán lắm. Mọi người vừa ăn vừa học nhé.”

Và rồi, đúng như lệ thường, vào ngày cuối cùng trong tuần, Ma Tông Công tước đến câu lạc bộ và đặt một chiếc giỏ lên bàn.

Những chiếc bánh quy được làm vừa miệng, thức ăn do chính tay Ma Tông Công tước chuẩn bị. Đối với các pháp sư, đây thực sự là vật phẩm ban tặng vinh quang, nhưng mà, thà dùng thời gian ăn bánh để được nghe thêm một câu chỉ dạy còn hơn─

“Ta tự làm đấy. Không biết có hợp khẩu vị các em không.”

Không phải đồ mua mà là đồ Người tự làm, vậy thì phải ăn chứ.

Thái độ của các thành viên thay đổi chóng mặt, tất cả ùa đến bàn chộp lấy bánh quy. Trong lúc hỗn loạn đó, việc không vơ vét nhiều cái mà chỉ lấy mỗi người một cái có lẽ là chút lý trí cuối cùng còn sót lại.

‘Ma Tông Công tước mà cũng làm bánh sao.’

Thật đáng kinh ngạc. Một người tưởng chừng như sẽ chẳng thèm ngó ngàng đến thứ gì không phải ma thuật, và giả sử nếu có làm bánh thì cũng sẽ dùng ma thuật để tạo ra, vậy mà lại đích thân xuống bếp nướng bánh quy.

Thực ra, trong lòng các thành viên từ khi thành lập Câu lạc bộ Thảo luận đến nay vẫn luôn có một nỗi bất mãn nho nhỏ. Là những pháp sư biểu tượng của trí tuệ, họ không ghét việc tranh luận, nhưng nỗi bất mãn sâu xa nằm ở chỗ: tại sao cứ phải học làm bánh? Nhưng vì Ma Tông Công tước đã chứng minh rằng Người cũng trực tiếp làm bánh, nên nỗi bất mãn đó sẽ tan biến từ hôm nay.

‘Hửm?’

Trong lúc đang nhấm nháp bánh quy với lòng biết ơn vô hạn, tôi cảm thấy có gì đó là lạ.

‘...Vòng tuần hoàn ma lực trở nên nhanh hơn?’

Không phải là cảm giác sai lệch. Tốc độ tuần hoàn ma lực trong cơ thể thực sự đã tăng lên. Cảm giác như những chỗ tắc nghẽn đã được khơi thông, bản thân dòng ma lực trở nên mượt mà hơn hẳn.

Sao tự nhiên lại thế này? Rõ ràng ban nãy mọi thứ vẫn bình thường mà?

‘A.’

Và khi nuốt miếng bánh quy trong miệng xuống, tôi đã tìm ra nguyên nhân.

Là cái này. Chính là do cái bánh quy này. Yếu tố khác biệt so với bình thường chỉ có bánh quy, và hiệu quả xuất hiện ngay khi vừa nuốt nó xuống.

Tôi hoảng hốt nhìn quanh, có vẻ như mọi người đều đã nhận ra hiện tượng này, kẻ thì ăn bánh quy ngấu nghiến, người thì ngẩn ngơ nhìn chằm chằm vào Ma Tông Công tước. Chỉ với một món bánh kẹo mà có thể can thiệp vào ma lực, đây quả là cảnh giới trên trời cao mà chúng tôi không thể nào tưởng tượng nổi.

‘Phải đến mức này mới được gọi là Câu lạc bộ Làm bánh sao?’

Trong khoảnh khắc, tôi thậm chí đã nảy ra suy nghĩ đó. Nhìn Ma Tông Công tước đang mỉm cười dịu dàng, rồi lại cảm nhận dòng ma lực đang cuộn chảy mạnh mẽ trong cơ thể, tôi chẳng còn khả năng tư duy bình thường được nữa.

***

May quá, có vẻ mọi người đều ăn ngon miệng. Nghĩa là hương vị không có vấn đề gì.

‘Có thể cho cậu bé ăn được rồi.’

Một nụ cười khẽ nở trên môi ta. Cuối cùng cũng có thể cho cậu bé của ta nếm thử bánh quy do chính tay ta làm, sao có thể không vui cho được.

Vì thời gian học còn ngắn nên làm bánh mì, macaron hay bánh kem thì hơi quá sức─ nếu tham lam quá thì ngay cả cái cơ bản cũng chẳng nắm vững được. Bây giờ cứ hài lòng với bánh quy đã.

‘Cưng sẽ thích chứ nhỉ?’

Tưởng tượng đến cảnh cậu bé ăn một cách vui vẻ, rồi xoa đầu khen ngợi ta, đôi tai ta dường như muốn giật giật vì phấn khích.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!