Trở Thành Công Chức Trong Cuốn Tiểu Thuyết Lãng Mạn Kỳ Ảo

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Hậu Trường Của Diva Chuyển Sinh ~ Chuyển sinh vào dị giới hệt như game, từ chàng game thủ hóa thân thành nữ Diva mạo hiểm giả đỉnh lưu, dùng giọng hát cứu rỗi thế giới! ~

(Đang ra)

Hậu Trường Của Diva Chuyển Sinh ~ Chuyển sinh vào dị giới hệt như game, từ chàng game thủ hóa thân thành nữ Diva mạo hiểm giả đỉnh lưu, dùng giọng hát cứu rỗi thế giới! ~

O.T.I

Tuy nhiên, cuộc sống của cô không hoàn toàn yên bình... Sau sự cố dẫn đến sự tái sinh của mình, cô đã bị cuốn vào một sự cố lớn mà cuối cùng sẽ liên quan đến toàn bộ thế giới.

280 2273

Sau khi mối tình đầu, đồng thời là bạn cùng lớp của tôi trở thành người thân trong gia đình, người bạn thuở nhỏ của tôi đã trở nên quá phụ thuộc vào tôi

(Đang ra)

Sau khi mối tình đầu, đồng thời là bạn cùng lớp của tôi trở thành người thân trong gia đình, người bạn thuở nhỏ của tôi đã trở nên quá phụ thuộc vào tôi

Yayoi Shirou

Một câu chuyện hài hước, lãng mạn (rom-com) ngọt ngào, nơi nhân vật chính có khả năng tiến tới với bạn cùng lớp hoặc cô bạn thuở nhỏ!

11 52

Surviving in a Dark World Where Death Lurks at Every Turn

(Đang ra)

Surviving in a Dark World Where Death Lurks at Every Turn

静介

…cũng đủ để cướp đi mạng sống.

142 1393

Sự Chuyển Sinh Này Không Thể Lấp Đầy Khoảng Trống Trong Tôi

(Đang ra)

Sự Chuyển Sinh Này Không Thể Lấp Đầy Khoảng Trống Trong Tôi

Nite-ron

Đây là câu chuyện về một nỗi cô đơn màu trắng không mang khát vọng, gặp gỡ được tình yêu màu hoàng kim.

31 374

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

631 7698

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

96 1867

Web Novel - Chương 297 - Bao nhiêu điều chất chứa trong tâm trí anh? (1)

Chương 297 - Bao nhiêu điều chất chứa trong tâm trí anh? (1)

Ngay trước thềm Hội chợ triển lãm, một vụ việc chấn động đã nổ ra. Một vụ việc mà ngay cả tôi, Hiệu trưởng, và cả Villar, những người đã trơ lì trước mọi biến cố, cũng phải nhất trí đồng thanh rằng “Đây là một quả bom hạng nặng”.

“Đúng là thật rồi. Vòng tuần hoàn ma lực đã nhanh hơn.”

Nghe giọng nói thất thần của Hiệu trưởng, tôi lẳng lặng gật đầu. Điều này đã chứng minh rằng bánh quy của Ma Tông Công tước có tác dụng bất kể cảnh giới cao hay thấp.

“Kinh ngạc thật. Chỉ là bánh quy mà lại có hiệu năng thế này.”

Hiệu trưởng cầm chiếc bánh quy lên bằng đôi tay run rẩy, dường như vẫn chưa thể hoàn hồn. Tất nhiên, vụ việc này xứng đáng để ông ấy phản ứng như vậy nên tôi chỉ im lặng quan sát. Một người không phải pháp sư như tôi còn sốc đến mức này, huống hồ là một Đại pháp sư như Hiệu trưởng.

Đúng là một vụ việc không thể tưởng tượng nổi lại nổ ra vào thời điểm không ai ngờ tới nhất. Ai mà ngờ được Ma Tông Công tước vốn đang ngoan ngoãn tập trung làm bánh, lại tung ra một cú “đánh úp” bất ngờ thế này ngay trước thềm Hội chợ chứ không phải sau đó.

‘Dù không phải cố ý.’

Nhưng vấn đề nằm ở chỗ, đây là một sự cố ngẫu nhiên mà ngay cả Ma Tông Công tước cũng không lường trước được, nên cũng chẳng thể trách cứ Người.

Hôm qua, ngay khi vừa kết thúc bài giảng tuần ở Câu lạc bộ Thảo luận trở về, Ma Tông Công tước đã lao vào làm bánh quy. Vừa giảng bài xong đáng lẽ phải mệt mỏi, nhưng thấy Người cắm cúi làm với vẻ mặt rạng rỡ hơn thường lệ, tôi chỉ biết đứng nhìn. Người ta làm vì đam mê thì tôi đâu có lý do gì để ngăn cản.

Và rồi, những chiếc bánh quy được làm ra với nụ cười rạng rỡ trên môi Ma Tông Công tước, cùng sự cổ vũ của Louise, đã được đặt trước mặt tôi.

“Cậu bé, nếu không phiền thì nếm thử và đánh giá giúp ta được không?”

“Đương nhiên là được rồi.”

Tôi nhanh chóng gật đầu trước lời đề nghị đó. Kể từ khi khai giảng, Ma Tông Công tước đã làm vô số bánh quy, nhưng Người luôn tự mình xử lý hết vì không muốn tôi phải ăn những món kém chất lượng. Nhờ thế, đây là lần đầu tiên bánh quy do chính tay Ma Tông Công tước làm được đặt trước mặt tôi.

Vì vậy, tôi đã ăn với một tâm thế rất vui vẻ. Thậm chí tôi đã chuẩn bị tinh thần để khen ngon bất kể mùi vị có ra sao.

‘Cái gì thế này.’

Nhưng vừa ăn vào, tôi đã cảm nhận được sự khác thường. Tốc độ tuần hoàn ma lực trong cơ thể tăng vọt.

Đây là chuyện không thể nào. Nếu là người mới bắt đầu học ma lực thì còn dễ bị ảnh hưởng bởi những kích thích nhỏ hay potion, nhưng với một người đã từng cắn đủ loại dược phẩm và ma thuật như tôi thì trừ khi là thuốc cực mạnh, còn lại hầu như không có tác dụng. Vậy mà chỉ ăn một miếng bánh quy, tốc độ lại tăng lên sao? Mà còn tăng gấp đôi bình thường?

Ban đầu tôi tưởng là ngẫu nhiên, nhưng sau khi ăn hết một cái, rồi cả một đĩa, tôi đã chắc chắn. Đây không phải ngẫu nhiên. Không biết nguyên lý là gì, nhưng tất cả bánh quy Ma Tông Công tước làm ra đều thấm đẫm hiệu quả của potion cao-cấp.

“Th-thế nào? Có hợp khẩu vị cưng không?”

Và nhìn dáng vẻ hỏi han rụt rè của Ma Tông Công tước, tôi suýt thì bật cười. Biểu cảm của Người không phải là đang mong chờ phản ứng về loại “dược phẩm bất ngờ” này, mà chỉ đơn thuần là lo lắng về đánh giá hương vị món ăn.

Để trấn an Ma Tông Công tước, miệng tôi trả lời là ngon, nhưng đầu óc thì xoay chuyển liên hồi. Nếu Ma Tông Công tước cũng không biết về hiệu quả kích thích ma lực này, và nếu số bánh quy mang đến Câu lạc bộ Thảo luận cũng có hiệu quả tương tự, thì cái tin đồn quái gở này sẽ lan nhanh như điện.

Tất nhiên, những suy đoán xui xẻo thì lúc nào cũng trúng, tin đồn về “bánh quy kích thích ma lực thủ công của Ma Tông Công tước” đã lan rộng với tốc độ chóng mặt. Nhờ đó mà dù đang là cuối tuần, tôi vẫn phải gặp Hiệu trưởng để chụm đầu bàn bạc thế này đây.

“Vấn đề là nó lại xảy ra ngay trước thềm Hội chợ triển lãm.”

Hiệu trưởng im lặng một lúc rồi thở dài mở lời.

“Vâng, tôi đồng ý.”

Quả là một lời nhận xét chí lý nên tôi cũng tán thành. Chỉ riêng việc là bánh quy do đích thân Ma Tông Công tước làm ra đã mang tính biểu tượng cực lớn rồi. Các pháp sư trong Học viện, và xa hơn là cả người ngoài, chắc chắn sẽ mắt sáng rực lên mà tranh nhau mua. Có lẽ họ sẽ mua một cái để ăn, một cái để khoe với người quen không đến được Học viện, và một cái ếm ma thuật vĩnh cửu để làm vật gia bảo.

Thế nhưng, bánh quy không chỉ có tính biểu tượng mà còn có hiệu quả ngang ngửa potion? Mà lại là hiệu quả tác động được lên cả dân chuyên cắn thuốc và Đại pháp sư cấp Hiệu trưởng? Thế thì ai mà nhịn nổi. Cảnh giới càng cao, khát khao về ma lực càng mãnh liệt. Pháp sư là những kẻ sẵn sàng đặt cược cả gia tài chỉ vì một hiệu quả nhỏ nhoi.

‘Kiểu gì cũng loạn cào cào lên cho xem.’

Wao! Quả không hổ danh Ma Tông Công tước các hạ! Người thực sự đã lật tung cái học viện này lên rồi.

À không, không chỉ lật tung Học viện, mà có vẻ như Người đã lật tung cả đại lục luôn rồi ấy chứ.

“Giờ ông định tính sao?”

Tôi lén hỏi vị Hiệu trưởng đang thở dài thườn thượt, nhưng tay thì vẫn không ngừng bốc bánh quy bỏ vào mồm. Ông định kiểm soát cái tin tức đủ để khiến lũ pháp sư phát cuồng này thế nào đây?

“Bịt miệng họ là điều không thể. Đã qua một ngày rồi, tin tức chắc đã lan đi khắp nơi, giờ mà cấm học viên nói năng gì thì chỉ tổ khiến khách khứa thêm chắc chắn thôi.”

Câu trả lời lần này cũng rất chuẩn xác. Phải, bịt miệng là chuyện không tưởng. Với cái đám pháp sư là kết tinh của sự cuồng nhiệt và khả năng hành động ấy, chắc chắn họ đã loan tin như cái loa phát thanh ngay khi giờ sinh hoạt câu lạc bộ kết thúc, và hiệu suất của cái loa đó đã vượt khỏi Học viện, lan ra cả Đế Quốc và toàn đại lục rồi. Mạng lưới thông tin của pháp sư không đùa được đâu.

Và nếu tự nhiên mấy cái loa phát thanh ồn ào của Học viện đồng loạt im bặt, ai nhìn vào cũng biết là đang bị kiểm duyệt. Ngay cả những người ngoài đang bán tín bán nghi về bánh quy doping cũng sẽ tin sái cổ và ùn ùn kéo đến Học viện.

Điên mất thôi. Để chúng nó nói tiếp thì rắc rối, mà bịt miệng thì chẳng có tác dụng gì mấy, lại còn dính nghi án đàn áp học viên.

‘Cứ kệ thôi sao.’

Rõ ràng là một vụ việc chấn động nhưng lại phải ngồi im bất lực. Thật bi đát làm sao.

“Vì vậy, tôi có một việc muốn nhờ Trưởng phòng Thanh tra.”

“Nhờ tôi á?”

Trong tình cảnh này mà lại nghe được một câu bất ngờ như vậy khiến tôi hơi ngạc nhiên. Tình huống này tôi làm được gì chứ? Cái quyền hạn Trưởng phòng Thanh tra cũng chẳng có mấy tác dụng khi người ngoại quốc ùn ùn kéo đến.

“Đã lỡ thế này rồi, tôi định sẽ quảng bá rầm rộ luôn.”

?

Cái gì cơ. Lại còn muốn quảng bá thêm sao? Trong khi hạn chế người đến còn không kịp?

‘Ông ta điên mất rồi.’

Tôi thậm chí còn nảy ra cái suy nghĩ ấy. Vị Hiệu trưởng từng mơ về một triển lãm nhỏ xinh, giản dị, cùng lắm là đón tiếp vài cựu học viên quý tộc quay về thăm trường, rốt cuộc dường như đã phát điên. Mà cũng phải thôi, khi cái triển lãm “giản dị” ấy đã tiến hóa thành một triển lãm quốc tế thế này.

Bất chấp suy nghĩ của tôi, Hiệu trưởng vẫn kiên định nói tiếp.

“Rõ ràng là ai cũng sẽ nhắm vào số bánh quy do Ma Tông Công tước làm ra. Nguồn cung chắc chắn không theo kịp cầu đâu.”

“Vâng, có lẽ là vậy.”

Chuyện đó chẳng cần nói cũng biết. Ma Tông Công tước chỉ có một, còn khách khứa đổ về từ khắp lục địa thì lên tới hàng trăm, hàng ngàn, có khi còn hơn thế nữa. Dù là Ma Tông Công tước đi chăng nữa, việc đáp ứng cái nhu cầu điên rồ đó là bất khả thi.

“Vì vậy, hãy coi nó là phiên bản giới hạn. Bán theo hình thức đấu giá cũng không tệ đâu.”

“...Hả?”

Lại là cái giọng điệu gì đây.

Sự nhanh nhạy và những ý tưởng nảy sinh từ kinh nghiệm lão luyện quả là cảnh giới mà đám trẻ ranh không thể theo kịp. Quả nhiên cái ghế Hiệu trưởng không phải do chơi bài bạc mà thắng được.

“Đằng nào cung cũng không đủ cầu, thì thà làm hàng giới hạn còn hơn. Bán bình thường thì người ta sẽ phàn nàn khi hết hàng, nhưng nếu mang ra đấu giá, họ sẽ chỉ tự trách túi tiền của mình không đủ dày mà thôi.”

“À, vâng.”

“Tuy nhiên, chúng ta không thể tự tiện mang đồ do Người làm ra đi đấu giá được. Cho nên, tôi mong Trưởng phòng Thanh tra hãy thuyết phục Người giúp.”

“Đương nhiên rồi. Chuyện đó tôi làm được.”

Thật đáng rùng mình. Bán bình thường mà hết hàng là do người bán chuẩn bị thiếu sót, nhưng đấu giá mà không mua được thì trách nhiệm thuộc về ví tiền của người mua. Đây là cái thứ logic tư bản điên rồ mà tôi tưởng chỉ có thể nghe được từ miệng Hoàng Kim Công tước.

Nhưng ngẫm lại thì cũng chẳng sai. Đây là bánh quy độn ma lực đặc chế của Ma Tông Công tước đấy, đâu thể mua dễ dàng được. Phải chuẩn bị thật nhiều vàng, và nhiều vàng hơn nữa thì may ra mới được xem xét cho một cái.

“Ta thì sao cũng được. Của cho cưng còn chưa đủ, bán ít đi cũng tốt.”

May mắn thay, Ma Tông Công tước không có cái tâm nguyện kiểu “Ta muốn cho nhiều người hơn nữa nếm thử bánh của ta”, nên việc thuyết phục diễn ra khá suôn sẻ. Chỉ có điều, vấn đề là số bánh quy lẽ ra phải bán ở gian hàng giờ đây hình như cũng chui tọt vào bụng tôi hết rồi.

“Cảm ơn Người, Beatrix.”

Dù sao thì biết ơn vẫn là biết ơn, nên tôi đưa tay mân mê vành tai của Ma Tông Công tước. Các thành viên khác trong câu lạc bộ đều đang trong giờ học, chỉ có hai người chúng tôi nên mới dám làm thế này.

Cảm ơn bằng cách sờ tai trông có vẻ kỳ quặc, nhưng ngạc nhiên thay, Người lại thích sờ tai hơn là xoa đầu. Đây là đặc tính chủng tộc của loài Elf sao?

“Hư... ưm...”

Bằng chứng là ngay khi vừa bị nắm lấy tai, Ma Tông Công tước đã mềm nhũn ra, tan chảy như nước.

Thấy Người thích thú đến vậy, tôi cũng thấy vui lây.

***

Học viện Ernesto không chỉ là một cơ sở giáo dục, nó còn là biểu tượng của Liên Hiệp Quốc Juvent.

Đại pháp sư vĩ đại, người đã có công lớn trong việc thống nhất năm vương quốc vùng Juvent từng đối đầu nhau thành một khối. Kể từ khi năm vương quốc được gọi là Liên Hiệp Quốc Juvent, ngài được tôn vinh là người thầy của Juvent, người đã cống hiến cả đời cho sự phát triển của ma thuật. Vì thế, với lòng tôn kính và sùng bái, người ta gọi ngài là Mentor Ernesto.

Học viện mang tên Ernesto chính là ý nghĩa tồn tại của Juvent, là lịch sử sống.

“Nếu Kephelopen là Đế Quốc nắm giữ Thiên mệnh, thì Juvent là cường quốc nắm giữ quyền bá chủ về ma thuật.”

Để chứng minh niềm tự hào đó, vị Hiệu trưởng đời thứ 3 của Học viện Ernesto đã để lại câu nói ấy. Thừa nhận Đế Quốc là mạnh nhất và duy nhất, nhưng khẳng định rằng ngay cả Đế Quốc cũng không thể vượt qua ma thuật của Juvent.

Đó là lời răn dạy mà bất cứ pháp sư nào của Juvent cũng khắc cốt ghi tâm. Chúng ta nắm giữ quyền bá chủ ma thuật, về khoản ma thuật thì không thua kém gì Đế Quốc, chúng ta mới là cường quốc ma đạo số một lục địa. Niềm kiêu hãnh đó, chúng tôi chưa bao giờ quên.

Chính vì lẽ đó, Học viện Ernesto đã cạnh tranh và đối đầu với Học viện Đế Quốc trong suốt một khoảng thời gian dài đằng đẵng.

“Đã chuẩn bị xong chưa?”

“Vâng, có thể di chuyển ngay ạ.”

Chỉ tiếc là cuộc cạnh tranh đó đã kết thúc bằng thất bại ở thế hệ của tôi.

Nhưng biết làm sao được. Khi Ma Tông Công tước đã chọn Học viện Đế Quốc làm nơi trú ngụ thì hết cách. Trừ khi Mentor Ernesto đội mồ sống dậy, may ra mới có cửa thách thức Ma Tông Công tước.

Thất bại thì đau đớn thật, nhưng không thừa nhận thế yếu mà chỉ biết đưa cái tôi lên cao là sai lầm còn tệ hơn cả cái chết đối với một pháp sư. Cái gì cần thừa nhận thì thừa nhận, cái gì cần thu hoạch thì thu hoạch. Đó mới là phương pháp hợp lý.

“Đi thôi. Các học viên chắc cũng đang mong chờ lắm.”

Hơn nữa, thua dưới tay Ma Tông Công tước là một thất bại vinh quang. Con cháu sau này có tiếc nuối về thất bại, nhưng khi biết đối thủ là Ma Tông Công tước thì chắc cũng sẽ tặc lưỡi “Thế thì chịu rồi”.

‘Đây là lùi một bước để tiến hai bước.’

Và nếu có thể trực tiếp diện kiến và nhận sự chỉ dạy của Ma Tông Công tước, nếu có thể giành được loại bánh quy ma lực đang được đồn đại trong thế giới ngầm kia, thì thất bại này hoàn toàn có thể chấp nhận được.

Phòng hờ bất trắc, tôi đã mang theo đủ vốn liếng. Số tiền mang theo đủ để mua đứt một dinh thự hay tòa lâu đài cỡ vừa, chắc là sẽ không thiếu đâu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!