‘Vào thẳng vấn đề luôn à?’
...Thà vậy còn hơn. Nếu tình hình đã nghiêm trọng thì không nên câu giờ làm gì, cứ nói thẳng ra là tốt nhất.
“Anh này, Louise có vẻ lo cho anh lắm đấy.”
“À.”
Nghe tôi nói, anh nở một nụ cười gượng gạo.
Xem phản ứng kia thì đúng là vậy rồi. Cách này quả nhiên hiệu quả hơn việc cứ vòng vo tam quốc.
“Có chuyện gì vậy anh trai?”
Nghe vậy, anh đưa tay xoa cằm, dường như đang cân nhắc xem có nên nói ra hay không.
Dù vậy, anh cũng không đắn đo lâu. Chỉ sau vài lần xoa cằm, anh đã gật đầu rồi cất lời với ánh mắt trang nghiêm, khí thế hệt như một vị tư tế đang giảng đạo.
...Và rồi, khi câu chuyện của anh ngày một dông dài, tôi cuối cùng cũng hiểu vì sao Louise lại phải kéo cả tôi vào chuyện này.
“Anh trai.”
“Ừ.”
“Anh điên rồi à?”
Thật đáng kinh ngạc, anh lại đơ người trước phản ứng của tôi.
Chết tiệt. Phản ứng kiểu gì vậy chứ.
Chẳng lẽ sau khi nói ra những lời đó, anh lại mong chờ một phản ứng nào khác ngoài câu ‘điên rồi à’ hay sao?
***
Tôi đã thoáng chốc bối rối trước lời của Erich.
Nhưng tôi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Phải rồi, Erich vẫn chỉ là một mầm non đang cần mẫn học tập ở Học viện. Với một người còn đang chật vật tiếp thu những chân lý có sẵn, việc lĩnh hội một ‘tân chân lý’ mang tính đột phá thế này hẳn là quá sức chịu đựng.
Thế nên việc thằng bé nói tôi điên cũng là điều dễ hiểu. Một chân lý hoàn toàn khác biệt với những gì được dạy ở Học viện bỗng bày ra trước mắt, sao thằng bé không hoang mang được chứ.
“Rồi sẽ có ngày em hiểu lời anh nói thôi.”
Vì thế, tôi đã cố nói một cách thản nhiên.
Thủ-phá-ly. Nắm vững tri thức, phá vỡ tri thức đã học, rồi đi tìm chân lý của riêng mình. Đó mới là học.
Với tâm niệm đó, tôi vỗ vai Erich. Mới 17 tuổi, con đường phía trước của thằng bé vẫn còn dài lắm.
“Sẽ đến lúc em không còn bị những điều đã học trói buộc nữa đâu.”
“Nhưng anh thì có được học đâu.”
Mẹ kiếp.
Cú móc thẳng vào chấn thủy bất ngờ này khiến tôi lại một lần nữa sững sờ. Dám dùng một chiêu gian lận hèn hạ như vậy ngay tại đây.
“Với lại, việc chỉ có một vợ cả đâu phải là kiến thức cần học, đó là lẽ thường tình mà, phải không anh?”
Thêm vào đó, vẻ mặt đầy thương hại của thằng bé khiến tôi chẳng thể cất lời phản bác.
Dù vậy, tôi vẫn phải phản bác. Không thể nhân danh ‘lẽ thường’ mà tự đặt ra giới hạn cho mình. Bị cái gọi là ‘lẽ thường’ đó trói buộc sẽ cản trở sự phát triển của nhân loại─
“Không biết những người sắp làm vợ anh đã gặp phải tai bay vạ gió gì nữa.”
“Gì cơ?”
Giọng nói lẩm bẩm khe khẽ ấy khiến tôi nghẹn lời, bởi cái giọng điệu đó nghe như thể tôi đang tự ý quyết định rồi rước họa cho người khác vậy.
Làm gì có chuyện tôi lại làm thế. Sao tôi có thể áp đặt tiêu chuẩn của mình lên những người quý mến mình được chứ? Vì vậy tôi đã nói trước với họ rồi, rằng nếu tất cả đều là vợ cả thì mọi người sẽ cùng nhau hạnh phúc.
Tuy người tôi trực tiếp ngỏ lời mới chỉ có Marghetta, nhưng Louise và Irina, vốn đã nghe chuyện từ Marghetta, cũng đâu có tỏ ý không thích.
‘Đây không phải là ép buộc.’
Giờ chỉ cần nói với Ma Tông Công tước và Trưởng khoa 1 nữa là sẽ có được sự đồng thuận của tất cả mọi người. Đây tuyệt đối không phải là tôi tự quyết, cũng chẳng phải là ép buộc.
“...Mọi người đều nói là ổn cả. Dù có vẻ vẫn còn bỡ ngỡ, nhưng không một ai phản đối.”
“Họ thì biết từ chối thế nào đây? Lỡ từ chối rồi anh đòi hủy hôn thì phải làm sao?”
Câu nói đó lại một lần nữa khiến tôi cứng họng. Nếu lý do là vậy thì đúng là tôi đã tự mình quyết định─
Không, không phải. Tôi đã cố gắng nói chuyện trong một không khí ôn hòa. Tôi đã nỗ lực tạo ra một bầu không khí thoải mái để họ có thể nhẹ nhàng từ chối nếu không vừa ý.
“Nếu thật sự không thích thì họ đã từ chối rồi.”
“Trước mặt một tên điên đang nói những lời điên rồ một cách thản nhiên như không ấy hả?”
‘Không phải chứ.’
Sao em lại có thể thản nhiên gọi anh là tên điên như thế? Dù gì anh cũng là anh trai của em cơ mà.
“Họ sợ nếu từ chối thì sẽ bị gạt ra rìa, thậm chí còn lo lỡ nói sai lời nào đó lại khiến anh càng thêm kỳ quặc thì biết phải làm sao.”
Thở dài một hơi, Erich kéo chiếc ghế gần đó lại rồi ngồi xuống.
Dáng vẻ đó trông hệt như một công chức bất đắc dĩ phải ngồi xuống vì buổi báo cáo tưởng chừng sẽ kết thúc nhanh chóng lại kéo dài hơn dự kiến.
“Louise nói, hình như anh bị bệnh thì phải.”
Nghe câu nói không ngờ tới, mí mắt tôi giật giật.
Tôi biết cô ấy lo lắng cho mình, nhưng không ngờ lại nghĩ đến mức đó. Đến cả một người dịu dàng như Louise mà cũng phải dùng đến từ ‘bệnh’ thì tình hình rốt cuộc là...
“Chuyện phải đến mức nào thì cậu ấy mới phải nhờ đến cả em cơ chứ.”
Lại thở dài một hơi, Erich gãi đầu một cách thô bạo. Rồi lại thở dài, lần này thì đưa tay lên vuốt mặt, rồi lại một tiếng thở dài nữa.
Cả người thằng bé như đang thể hiện rõ rằng mình chẳng biết phải tiếp tục câu chuyện này như thế nào.
“Anh trai.”
“...Ừ.”
“Anh điên rồi à?”
Rốt cuộc, câu nói lúc nãy lại được lặp lại.
“Tất cả đều là người đầu tiên, nghe thì hay đấy. Nghe thì hay thật, nhưng...”
Sau tiếng thở dài thứ không biết là bao nhiêu, Erich nói với vẻ mặt kiệt sức.
“Nói cách khác, đó chẳng phải cũng có nghĩa là tất cả đều là người cuối cùng hay sao?”
Một lời chỉ trích tôi chưa bao giờ nghĩ tới. Lại có thể diễn giải theo cách này sao...?
Đúng là nếu nghĩ rằng trên mình không có ai thì là đồng hạng nhất, nhưng nếu dưới mình cũng chẳng có ai thì nghe cũng giống như đồng hạng bét.
“Hơn nữa, có quá nhiều cô dâu, những người đáng lẽ phải là nhân vật chính. Chẳng lẽ họ phải chia sẻ sự chú ý của mọi người trong lễ cưới chỉ có một lần trong đời hay sao?”
Một lời nhận xét thật sắc bén. Nghe xong tôi mới nhận ra đó là một vấn đề chí mạng.
Tại sao đến bây giờ tôi mới nhận ra điều đó nhỉ. Không, hay là tôi vốn đã biết nhưng lại cố tình lảng tránh?
“Ngay cả việc trao nhẫn, hôn nhau, hay nắm tay rời khỏi lễ đường trong hôn lễ... chung quy lại vẫn là những việc phải có thứ tự mà.”
“…….”
“Việc có thứ tự là điều không thể tránh khỏi. Chỉ là anh đang cố chấp phủ nhận điều đó mà thôi.”
Nói đến đó, Erich ngả người ra sau ghế, dáng vẻ hoàn toàn thả lỏng. Trông như thể những gì thằng bé muốn nói chỉ có vậy mà thôi.
Trong khi đó, ánh mắt thằng bé vẫn dán chặt vào tôi. Liệu có phải tôi đang tưởng tượng không, khi cảm thấy ánh nhìn ấy như đang nói: ‘Em đã nói đến nước này mà anh còn cãi nữa thì anh đúng là đồ tồi.’.
Và rồi ánh mắt ấy lại khiến lồng ngực tôi dâng lên một cảm giác bức bối. Nói thì dễ lắm, ai mà chẳng thể lên lớp người khác bằng lời nói suông.
“Cũng có thể là vậy.”
Lần này, đến lượt tôi bật ra một tiếng thở dài.
Đúng vậy, lời của Erich có thể đúng. Có lẽ ở thời đại này, phương pháp ‘tất cả đều là người đầu tiên’ vẫn chưa phải là điều đúng đắn. Marghetta, Louise, Irina. Rất có thể tất cả họ đều không thích cách đó, mà chỉ đang cố gắng chiều theo ý tôi mà thôi.
Nhưng mà, vậy thì sao?
“Vậy em bảo anh phải làm thế nào.”
Em nghĩ anh tự dưng lại nghĩ ra cách này sao? Chính vì anh không tài nào xếp thứ tự cho những người quý mến mình, chính vì việc phải đặt một Công nương và một Công tước lên bàn cân để chọn ra người số 1 và số 2 khiến anh muốn phát điên lên, nên anh mới phải làm vậy! Em không hiểu sao?
“Em cũng biết hôn nhân của quý tộc là sự nối dài của chính trị mà.”
Tôi có tình cảm với Marghetta. Tôi rất biết ơn vì cô ấy đã yêu thương một kẻ nhiều thiếu sót như mình. Cô ấy không những dư sức làm vợ cả, mà còn là một người quá tốt so với tôi.
Nhưng Ma Tông Công tước đã can thiệp. Dĩ nhiên tôi cũng mang lòng biết ơn Người, và sau sự việc ở Thủ đô lần trước, tôi đang nghiêm túc cân nhắc về mối quan hệ này. Không, tôi đã nghĩ đến những chuyện xa hơn thế nữa.
Con người Marghetta, con người Ma Tông Công tước, tôi đều quý. Nhưng đằng sau họ là Công tước phủ Valenti, Công tước phủ Catoban.
“Nếu chọn một trong hai người, Công tước phủ còn lại sẽ bị xem là xếp sau. Như vậy sẽ chẳng khác nào Trưởng phòng Thanh tra đương nhiệm công khai chọn phe giữa hai đại gia tộc Công tước.”
Thật muốn phát điên. Nhưng vẫn phải chấp nhận. Đó là nghĩa vụ mà kẻ được hưởng đặc quyền phải gánh vác. Phải để tâm đến hậu quả mà từng hành động của mình gây ra. Đó là đạo lý của quý tộc.
Kể từ khoảnh khắc tôi phải tiễn biệt Hecate, người tôi đã chọn, kể từ lúc tôi không còn có thể chủ động chọn lựa ai nữa. Nghĩa vụ và đạo lý đó đã đè nặng lên vai tôi.
“Vì thế, đây là cách tốt nhất rồi.”
Dù có bị nói là điên thì cũng sẽ không dẫn đến tranh chấp. Sẽ không có chuyện phân định hơn thua giữa hai Công tước phủ. Vì vậy tôi đã chọn cách này. Một phương pháp để càng nhiều người có thể hạnh phúc càng tốt.
Và có lẽ sự quyết tâm của tôi đã chạm đến Erich, cái miệng chực thốt ra lời ‘đồ điên’ của thằng bé đã không hề hé mở.
Cuối cùng thì tấm lòng của người anh này cũng đã truyền đến đứa em─
“Đúng là chuyện đáng để phát điên thật.”
Không phải rồi.
Lời nói sắc như dao găm bật ra sau một hồi im lặng khiến tim tôi đau nhói.
“Anh trai. Đừng suy nghĩ phức tạp quá.”
“Em bảo anh nghĩ đơn giản hơn thế này nữa á...?”
Tôi buột miệng hỏi lại một cách nghiêm túc. Dù không định nói ra, nhưng chẳng lẽ lại có cách nào đơn giản và gọn gàng hơn một đám cưới tập thể hay sao?
“Thứ tự vợ cả thường là theo thứ tự kết hôn mà, đúng không?”
“Đúng vậy.”
Thế nên mình mới lải nhải về chuyện kết hôn đồng thời này nọ.
“Và hôn nhân là kết quả của một lời tỏ tình.”
“Đúng thế.”
Tôi tự hỏi sao đột nhiên thằng bé lại nói chuyện này, nhưng vì đó không phải lời sai trái nên tôi gật đầu.
“Vậy thì cứ kết hôn theo thứ tự được tỏ tình là được mà, đúng không anh?”
?
