Trò chơi thanh xuân tràn đầy nhiệt huyết của Haibara

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 12

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 104

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 175

Vol 1 <<Đang tiến hành>> - Chương 4.4: Nếu cậu đứng về phía tớ

Chương 4.4: Nếu cậu đứng về phía tớ

Trans: Hagghh 

Edit: Ph4ng:3

---

Sáng thứ Hai, vừa đến trường tôi đã đi thẳng tới chỗ Tatsuya rồi đứng chắn ngay trước bàn cậu ấy. Có lẽ chính vẻ quyết tâm trên mặt tôi đã khiến Tatsuya không thể ngó lơ thêm được nữa, cậu ấy ngước nhìn tôi rồi hỏi. 

“Cậu muốn gì đây, Natsuki?”

"Chúng ta nói chuyện được không?" 

Tôi giơ ngón cái chỉ về phía cửa lớp, ra hiệu rằng chúng tôi nên ra ngoài.

Cậu ấy vẫn giữ im lặng. Tôi coi đó là một sự đồng ý và cứ thế bước thẳng ra khỏi lớp mà không nói thêm lời nào. Tatsuya có vẻ hơi sững sờ trong thoáng chốc, nhưng rồi cũng lặng lẽ đi theo tôi. 

Tôi cảm nhận rõ những ánh mắt đổ dồn vào hai đứa khi bước ra khỏi phòng. Cũng dễ hiểu thôi, nhóm chúng tôi vốn đã nổi bật, mà Tatsuya là thành viên thu hút sự chú ý nhất lại bất ngờ tách nhóm suốt thời gian qua. Chuyện đó vốn đã là chủ đề bàn tán bấy lâu nay, nên giờ thấy hai người cuối cùng cũng chịu nói chuyện, cả lớp không khỏi xôn xao.

Giữa những ánh mắt tò mò đang dõi theo ấy, tôi lập tức nhận ra nhóm của Hoshimiya cũng đang nhìn về phía này.

Dù muốn hay không, cả hai đứa tôi đều quá nổi bật. Tôi dẫn Tatsuya lên sân thượng vì khó lòng mà nói chuyện riêng tư ở lớp hay ngoài hành lang. Về danh nghĩa, nơi này vốn dĩ bị cấm vào, nhưng thực tế cái ổ khóa đã hỏng hóc từ đời nào nên ai cũng có thể ra vào tự do.

Thậm chí, không ít học sinh còn coi đây là địa điểm lý tưởng để trốn lên ăn trưa.

Giờ này chắc cũng chẳng có ai trên đó đâu.

Tatsuya lẳng lặng đi theo tôi lên cầu thang. Tôi đẩy cánh cửa hỏng ra, bước về phía hàng rào sắt rồi quay lại đối diện với cậu ấy. Ánh mắt chúng tôi chạm nhau. Trông Tatsuya có vẻ không thoải mái cho lắm.

“Có chuyện gì thế?” Cậu ấy hỏi.

“Tớ còn phải giải thích nữa à? Chẳng phải chúng ta là bạn sao?”

Tatsuya né tránh ánh mắt tôi, cậu ấy ngập ngừng.

“Tớ đã nói rồi... Cứ mặc kệ tớ đi.”

“Mặc kệ đến bao giờ nữa? Đã tròn một tuần rồi đấy.”

“Không có đứa như tớ bên cạnh, có khi các cậu còn thấy thoải mái hơn. Thế nên đừng phí công bận tâm làm gì nữa.”

“Tại sao cậu lại nghĩ vậy? Có thể với cậu chuyện đó chẳng quan trọng, nhưng tớ thì hoàn toàn không nghĩ thế đâu.”

“Tất nhiên rồi, tớ cũng chẳng mong cậu hiểu được. Nhưng dạo này đầu óc tớ cứ quẩn quanh mãi chuyện đó. Hóa ra tớ lại hèn nhát hơn tớ tưởng nhiều.” Tatsuya nói đầy cay đắng.

Vẻ tự tin hằng ngày của Tatsuya giờ đây chẳng còn thấy đâu, trông cậu ấy lúc này thực sự yếu lòng và có phần đáng thương. 

“Tớ biết mà. Tớ... thực sự đang ghen tị với cậu. Cái cảm giác ấy nó nặng nề lắm, chẳng còn là sự đố kỵ đơn thuần nữa rồi. Tớ không muốn mang cái tâm trạng đó đối với bạn mình, nên tốt nhất là nên tránh xa cậu ra thì hơn.”

Tôi hít một hơi thật sâu, gạt bỏ mọi do dự. 

“Có phải vì chuyện giữa tớ và Uta không?” 

“... Vậy là cậu cũng biết rồi à?”

“Không, là Reita kể cho tớ đấy.”

“Ra vậy…” Tatsuya gật đầu. 

“Đúng là như thế. Ừ, tớ thích cậu ấy từ hồi cấp hai rồi... nhưng cũng chỉ là một mối tình đơn phương thôi.”

Gương mặt Tatsuya hơi ửng đỏ. Cậu ấy bước tới cạnh tôi, tì khuỷu tay lên hàng rào rồi cứ thế thẫn thờ nhìn vào khoảng không vô định trước mắt.

“Chính tớ cũng không ngờ mình lại có lúc ghen tuông đến mức này. Tớ thực sự bế tắc, chẳng biết phải làm sao để giành lấy trái tim Uta nữa, nhất là khi đối thủ lại là cậu. Thứ duy nhất tớ luôn tự tin là bóng rổ... vậy mà cậu cũng thắng tớ một cách dễ dàng, dù tớ đã chơi bằng tất cả những gì mình có.”

Tôi định nói rằng mình thắng chẳng hề dễ dàng gì, nhưng lời đó thốt ra lúc này chắc chắn sẽ chẳng thể thuyết phục được cậu ấy. Mà nói thật lòng thì dù có đấu lại ngay bây giờ, tôi vẫn tự tin là mình sẽ thắng thôi. Khoảng cách giữa hai đứa thực sự quá lớn.

"Này, Tatsuya—"

"Đừng có xin lỗi." 

Cậu ấy ngắt lời tôi ngay lập tức, cứ như thể đã đọc thấu những gì tôi định nói.

“Người có lỗi ở đây là tớ. Cậu chẳng có trách nhiệm gì trong chuyện này cả, thế nên đừng có mà xin lỗi tớ làm gì.”

Nói xong, Tatsuya tỏ vẻ hài lòng với cuộc trò chuyện này rồi bắt đầu quay gót đi về phía cửa.

“Thôi, bỏ qua mấy chuyện nhảm nhí này đi. Về lớp thôi.”

"Này, Tatsuya." 

“Cậu còn muốn gì nữa?” 

“Cậu tưởng tớ định xin lỗi à? Đừng có mơ, thằng đần này. Tớ lên đây là để chửi cho cậu tỉnh ra đấy.” 

"Hả?"

Tôi quyết định rồi, tôi sẽ nói thẳng hết những gì đang nghĩ trong đầu ra, dù có phải to tiếng đi chăng nữa! Mà thực ra, nếu bình tĩnh lại thì tôi chẳng có việc quái gì phải xin lỗi cả. 

Ghen tị với tớ vì tớ quá hoàn hảo á? 

Nực cười thật... À thì, thật ra đôi khi chính mình cũng ghen tị với người khác vì mấy lý do dở hơi như thế thôi.

Dù sao thì! Giờ bản thân đã hiểu tại sao Miori lại gọi mình là đồ đần rồi. Cả tớ và cậu, Tatsuya ạ. Hai đứa mình đều là một lũ đần như nhau cả.

“Cậu cứ luôn tự coi mình là hèn nhát hay gì đó, nhưng thật ra cậu chỉ là một thằng đần thôi.”

“Cái quái gì thế? Ừ thì có lẽ trong mắt cậu, tớ đúng là thế thật—”

“Cậu mù à? Động não chút đi, trên đời này làm quái gì có ai hoàn hảo chứ!” 

Tôi chỉ thẳng tay vào mặt cậu ấy.

“Nhưng đó là sự thật còn gì…” Tatsuya đáp lại bằng giọng yếu ớt.

“Phải, nhìn từ phía cậu thì có vẻ là vậy và tớ hiểu tại sao cậu nghĩ thế. Nhưng nghe cho kỹ đây và dùng cái não để suy nghĩ một lần đi! Tớ đã phải cố gắng gồng mình lên từ ngày đầu khai giảng đấy. Tớ đã phải tính toán từng li từng tí, lo lắng phát điên trước mỗi hành động dù là nhỏ nhất. Bảo sao cậu chẳng tưởng tớ hoàn hảo.”

“Cậu mà cũng biết lo lắng á? Thôi bớt đùa đi.” Tatsuya nhìn tôi với vẻ đầy ngờ vực.

“Tớ không hề đùa. Để duy trì được cái vẻ ngoài như bây giờ, tớ đã phải nỗ lực đến phát điên lên được, chỉ là cậu không hề hay biết thôi. Thế nên, chẳng có cái lý do quái nào để cậu phải đi ghen tị với tớ hết!” 

Tôi lập tức nhìn thẳng vào mắt cậu ấy. 

“Đừng có trốn tránh nữa, Tatsuya. Đường đường chính chính đối mặt với tớ như hai thằng đàn ông xem nào!”

“Tớ không tin một chữ nào hết! Nhìn cậu chẳng có chỗ nào giống như đang vất vả cả. Cậu làm cái gì cũng nhẹ như không ấy. Nhìn cái bản mặt nhởn nhơ kia của cậu kìa, lúc nào trông cũng như thể đang bảo ‘Chuyện nhỏ ấy mà’!”

“Đấy là lời của tớ mới đúng, cái thằng bóng rổ nổi tiếng như cậu thì biết cái gì! Cậu làm quen với mọi người dễ như chơi, sống kiểu vô lo vô nghĩ. Còn tớ, mỗi lần cố làm giống cậu, tớ cảm tưởng như mình sắp vắt kiệt sức đến nơi rồi.”

“Hả?”

Cuộc tranh cãi cứ kéo dài mãi làm mình bắt đầu phát cáu. Cái thằng vạn người mê như cậu thì ghen tị với tớ cái quái gì không biết? Nếu có đứa nào phải ghen tị ở đây, thì đứa đó phải là tớ mới đúng!

“Để tớ nói thẳng ra cho cậu tỉnh cái đầu nhé Tatsuya, nghe cho kỹ đây. Tớ sẽ đập tan cái ảo tưởng của cậu về tớ ngay bây giờ.” 

Tôi vểnh mặt lên đầy vẻ đắc thắng, chỉ thẳng tay vào mặt cậu ấy mạnh hơn nữa.

Vừa mới tưởng tượng ra những gì mình sắp nói, tôi đã thấy hai bên má nóng bừng lên. Nhưng tôi đã quyết là phải thành thật. Xấu hổ một chút cũng chẳng sao.

“Tên tớ là Haibara Natsuki! Trước khi lột xác để vào cấp ba, tớ thực chất chỉ là một thằng otaku u ám, kẻ nằm dưới đáy xã hội suốt những năm cấp hai mà thôi! Rất hân hạnh được gặp lại cậu!”

Mấy lời sến đến mức nổi cả da gà ấy cứ thế tuôn ra như nham thạch nóng hổi, mặc cho tôi đang cố gồng mình để giữ cái vẻ mặt bình thản nhất có thể. 

Tatsuya trông hoàn toàn chết lặng. Cậu ấy chỉ có thể thốt lên thêm một tiếng “Hả?” đầy ngơ ngác.

Vâng, đúng y như những gì dự đoán.

“Tớ không đùa đâu. Muốn bằng chứng chứ gì? Đây, nhìn cho rõ tớ hồi cấp hai trông thế nào này!”

Tôi chìa điện thoại ra sát mặt Tatsuya để cậu ấy được chiêm ngưỡng cận cảnh tấm hình quá khứ của tôi. 

Một thằng nhóc béo ú với cặp kính cận dày cộp, đúng chuẩn hình mẫu của một kẻ thất bại luôn bị ngó lơ trong lớp. Nhìn lại chính mình mà tôi muốn phát khóc lên được!

“Ha ha ha! Thấy sao, có vấn đề gì không?!”

Thú thật thì đúng là tâm trạng tôi đang rối tung cả lên, nhưng cũng phải thông cảm cho người ta chút chứ! Cái bí mật mà bản thân đã cất giấu kỹ lưỡng từ đầu năm học đến giờ lại bị chính tay tôi phơi bày ra thế này. Nhưng mà thôi, dù sao thì... đây mới chính là con người thật của tôi.

“Ơ, không... tớ không...” Tatsuya liếc vào điện thoại của tôi rồi lẩm bẩm. 

“Đây thật sự là cậu hả?”

“Cậu tưởng tớ nói điêu à? Nhìn cho kỹ đi, chẳng phải mặt mũi vẫn y hệt đây sao.”

Tatsuya chăm chú nhìn bức ảnh. 

“Thật đấy á? Cái gì cơ? Thật luôn hả trời?” 

Sau đó, cậu ta bắt đầu thản nhiên lướt xem ảnh trong máy tôi và thế là cả bộ sưu tập các em vợ 2D xinh tươi của tôi bị phơi bày sạch sẽ.

“Thằng đần này! Ai cho phép cậu nhìn vợ tớ hả!”

“Lúc nãy tớ còn không tin, nhưng xem mấy cái này xong thì bắt đầu tin rồi đấy.” Tatsuya cuối cùng cũng chịu thừa nhận.

“Này, đừng có vơ đũa cả nắm là cứ otaku thì đều là kẻ thất bại nhé. Thời đại nào rồi còn nghĩ thế.”

“Này, trước giờ cậu có bao giờ nói là mình thích mấy cái thứ otaku này đâu.”

“Tớ đã bảo là tớ phải giữ kín rồi mà...” Tôi lảng mắt đi chỗ khác. 

“Vì tớ muốn giữ hình tượng bảnh bao chút thôi.”

Việc phải đứng đây giải thích rằng mình đã cố gồng mình giữ kín kẽ bấy lâu nay đúng là muốn chết quách đi cho xong. Tôi thề là nó nhục không để đâu cho hết. Chẳng hiểu đây là cái kiểu hành xác gì nữa, mà nực cười nhất là tất cả những chuyện này tôi đều đang làm vì cái tên đầu đất kia. Trời ạ, điên mất thôi, đúng là đùa nhau mà!

Lần đầu tiên trong ngày hôm nay, Tatsuya nở một nụ cười đầy gian tà rồi vặn lại.

“Chẳng phải chính cậu là người đã giấu nhẹm nó đi sao? Tính ra, người luôn mặc định otaku là mấy kẻ thất bại... lại chính là cậu còn gì?”

“Im đi! Đừng có mà ra vẻ hiểu biết rồi đi sâu vào phân tích tâm lý của một thằng otaku u ám như tớ!”

Nhưng có lẽ cậu ấy nói đúng. Tôi tìm đến light novel và anime cũng chỉ vì bản thân luôn cô độc. Tôi vẫn luôn tự nhủ rằng mình giấu kín sở thích đi vì nghĩ trong nhóm này sẽ chẳng ai thấu hiểu nổi, nhưng đó thực ra chỉ là một lời bao biện. 

Sự thật phũ phàng là chính tôi mới là kẻ khinh thường sở thích của bản thân, cho dù ngoài kia chẳng thiếu những người nổi tiếng vẫn tự tin khẳng định mình là một otaku.

“Ồ... hóa ra đây là những gì cậu thích à? Còn đây là hình dáng cũ của cậu nữa... Hừm…”

Tatsuya vừa lẩm bẩm vừa thản nhiên lướt xem ảnh dù tôi đã bảo cậu ta dừng lại. 

“Thế cái thằng otaku nhìn phát khiếp này đã làm gì mà giờ lại đẹp mã được như thế kia? Cậu dùng chiêu trò gì đấy?”

"Im đi! Mặt tớ vốn dĩ cũng được đấy chứ. Bạn thuở nhỏ của tớ có thể làm chứng. Chẳng qua hồi đó tớ hơi thừa cân với lười chăm chút bản thân thôi. Tớ đã phải tập tành đến phát điên suốt cả kỳ nghỉ xuân đấy!”

“Tất cả là để chuẩn bị cho màn ra mắt ở cấp ba à?”

“Chính xác. Đơn giản vì tớ rất ngưỡng mộ những người như cậu.”

"Cậu ngưỡng mộ tớ á?" 

Tatsuya ngây người ra nhìn tôi. Bộ mặt tươi cười của cậu ấy càng khiến tôi bực mình hơn.

“Thì tớ chả nói đi nói lại từ nãy đến giờ còn gì!” 

Tôi dí sát mặt lại, trừng mắt nhìn Tatsuya. 

"Ghen tị là việc của tớ, giờ thì trả nó đây ngay! Được người mình ngưỡng mộ ghen tị lại đúng là chuyện nực cười nhất trần đời, nên thôi ngay cái kiểu đó đi! Dù sao thì mấy cái chiêu trò tớ dùng để trông cho có vẻ nổi bật cũng đều là học lỏm từ cậu với Reita mà ra cả đấy.”

“Chà, mấy cái lời cậu vừa nói ra đúng là đậm mùi của một thằng mọt sách chính hiệu đấy.”

“Này, đừng có hở chút là lôi chuyện đó ra khịa tớ chỉ vì biết tớ vừa mới thay đổi bản thân hồi đầu cấp ba nhé!”

Tatsuya thở dài một hơi đầy vẻ chịu thua. 

“Trời ạ, cậu đúng là đồ phiền phức.”

“Cậu mới là kẻ phiền phức ấy! Tớ không muốn nghe câu đó từ miệng cậu đâu. Tại cậu cứ lảng tránh mãi nên tớ mới phải làm đến nước này đấy. Dẹp ngay cái bộ mặt ủ rũ đó đi và quay lại với mọi người đi thôi.

Tôi vẫn tiếp tục nhìn thẳng vào mắt cậu ấy.

“Ai cũng đang đợi cậu cả đấy.”

Tôi có thể thấy sự lưỡng lự trong ánh mắt Tatsuya. Cậu ấy đúng là một kẻ phiền toái mà, tôi thầm nghĩ rồi nói tiếp một cách nhẹ nhàng nhưng kiên quyết.

“Đừng chạy trốn nữa, Tatsuya. Nếu cậu thích Uta đến thế thì cứ đường đường chính chính mà giành lấy chứ. Cậu không thấy kỳ quặc khi lại đi sợ một đứa 'hàng giả' như tớ à? Chính tớ mới là người đang lo bị cậu vượt mặt đây này.”

Tôi đang nói cái quái gì thế này? Ngay cả bản thân tôi cũng thấy ngượng vì những lời mình vừa thốt ra. Sến quá mức rồi! Nhưng tôi không dừng lại, vì cuối cùng tôi cũng đã nói ra được những gì mình hằng giấu kín.

“Uta sẽ chẳng bao giờ để ý đến cậu đâu nếu cậu cứ trốn tránh như thế. Cứ tiếp tục thế này thì cậu sẽ chẳng bao giờ thắng nổi tớ đâu.”

“Tớ chẳng thích cái kiểu cậu dạy đời tớ chút nào. Bực thật đấy khi phải nghe mấy lời này từ một đứa vừa mới lột xác như cậu.”

“Thế à? À... ừ, cũng đúng nhỉ.” Tôi gãi đầu với vẻ hối lỗi. 

“Cậu nói phải. Xin lỗi nhé.” 

“Cậu bị đa nhân cách à?!” Tatsuya châm chọc.

“Im đi! Tớ vừa phải dốc hết cả ruột gan ra rồi, nên giờ tớ cũng chẳng biết nên giữ bộ mặt nào cho đúng nữa đây!”

“Thế tức là cậu thực sự đang diễn hả?”

“Ừ, đúng thế đấy! Không giống như cậu, nếu tớ cứ giữ cái bộ dạng tầm thường như trước thì làm gì có ai thèm thích, nên tớ mới phải cố gồng mình lên như vậy. Đây mới thực sự là con người của tớ, tớ còn lâu mới hoàn hảo như cậu nghĩ. Thế nên đừng có tự ti rồi chạy trốn khỏi một đứa như tớ nữa!”

Rồi tôi nói tiếp, giọng điệu trở nên nghiêm túc hơn hẳn.

“Cậu chẳng giống chút nào với hình mẫu Tatsuya mà tớ hằng ngưỡng mộ cả.”

Một cơn gió vô tình lướt qua sân thượng, làm những lọn tóc ngắn của Tatsuya bay phấp phới. 

“Ờ thì...” Cậu ấy ngập ngừng. 

“Nhưng tớ biết nói gì với mọi người bây giờ? Chẳng lẽ cứ thế quay về mà không giải thích lấy một lời?”

“Giải thích thế nào là việc của cậu. Cứ bảo là ‘Tớ thực sự, thực sự rất yêu Uta-chan, nhưng dạo này thấy cậu ấy thân với Natsuki-kun quá nên tớ nổi máu ghen. Đã thế tớ còn chẳng thắng nổi cậu ấy ở khoản nào, nên tớ đã chạy trốn như một thằng hèn nhát!’ ấy.”

“Cậu có cần phải nói quá lên thế không?!”

“Tớ chỉ nói đúng sự thật thôi mà!”

“Tớ không muốn nghe sự thật từ miệng cậu! Được rồi, đúng là thật đấy! Nhưng tớ không muốn bị người khác nói trúng tim đen như thế! Với cả tớ cũng không muốn để Uta biết đâu!”

“Chậc. Đúng là đồ nhát cáy. Bảo sao mà cứ yêu đơn phương mãi không xong. Thất vọng thật đấy.”

“Này! Dù có thật đi nữa, cậu không thấy mình hơi quá đáng à?!”

“Biết sao không, hồi trước tớ cứ sợ cậu mãi, giờ mới biết cậu chẳng có gì đáng sợ cả.” Tôi nhún vai rồi bước về phía lớp.

“Đi về lớp thôi.”

Đã sắp đến giờ sinh hoạt buổi sáng và tôi chẳng có ý định bỏ học chỉ vì cậu ấy đâu.

“Khỉ thật... Cái quái gì đang diễn ra vậy không biết?” Tatsuya lẩm bẩm theo sau tôi.

Có vẻ như tôi chẳng còn gì phải lo lắng nữa rồi. Tôi mỉm cười, vừa mở cửa vừa tò mò không biết cậu ta định giải thích thế nào với cả nhóm đây. Nhưng ngay khi vừa đẩy cửa ra…

“Á, này?!”

“Cái-Cái gì thế?!”

“Hikari?! Này, đừng có kéo!”

Ba bóng dáng cực kỳ quen thuộc kêu thất thanh rồi ngã nhào ra đất như quân bài domino.

Hả? Cái quái gì thế này? Đầu óc tôi đứng hình mất vài giây. Tôi dụi mắt nhìn lại lần hai, rồi lần ba. Dù có nhìn bao nhiêu lần đi nữa, ba người đang nằm dưới đất kia chắc chắn là Uta, Hoshimiya và Nanase. 

Thôi nào! Ngay cả cậu cũng tham gia à, Nanase?!

Tôi liếc nhìn qua cánh cửa lần nữa thì thấy Reita đang đứng đó với nụ cười gượng gạo. 

“Tớ đã cố ngăn lại rồi đấy chứ, mà các cậu ấy cứ nhất quyết đòi nghe lén cho bằng được.”

Sự thật dần dần hiện ra trong đầu tôi. Nhìn cái cách cả ba người ngã nhào như thế, tôi chỉ có thể đoán là họ đã dựa hẳn người vào cửa. Nói chính xác hơn là họ đã áp sát tai vào đó để nghe ngóng xem chuyện gì đang xảy ra trên sân thượng. 

Thì ra là thế.

Khi đầu óc đã bắt đầu bắt nhịp được với tình hình, tôi mới lên tiếng.

“Vậy nghĩa là... nãy giờ mọi người nghe hết rồi à?”

“Ừm...” 

Cả nhóm đồng thanh thú nhận với vẻ mặt đầy tội lỗi. Trong số đó, Uta trông là người bối rối nhất.

Tôi quay sang nhìn Tatsuya, cậu ta trông còn chết lặng hơn cả tôi. Người ta bảo khi thấy người khác hoảng loạn hơn mình thì mình sẽ tự nhiên bình tĩnh lại, hóa ra đúng thật.

“À... Ừm, bọn tớ nghe hết rồi. Xin lỗi vì đã nghe lén nhé!” 

Uta lúng túng không biết phải làm gì, nhưng vẫn bắt đầu bằng một lời xin lỗi.

Tôi chưa bao giờ thấy cậu ấy cuống cuồng đến thế. Tôi thầm nghĩ chắc vì đây là một chủ đề cực kỳ nhạy cảm đây mà.

Gương mặt Uta hơi ửng hồng, cậu ấy nhìn Tatsuya rồi nói. 

“Ờ thì, xin lỗi nhé? Tatsu này, tớ... tớ chỉ coi cậu là bạn thôi.”

Trời ạ, cậu ấy vừa tung đòn kết liễu đấy à?! Ngay cả một đứa kém cỏi trong việc giao tiếp như tôi cũng thấy sốc trước cái màn chọn thời điểm đi vào lòng đất của cậu ấy. Lúc này đâu phải lúc để nói chuyện đó! Tôi lo lắng liếc về phía Tatsuya. Trông cậu ta như sắp tan biến thành tro bụi đến nơi rồi.

“N-Này! Tatsuya! Tỉnh lại đi!” 

Tôi túm vai cậu ta lắc mạnh, nhưng đầu cậu ta cứ ngoẹo qua ngoẹo lại một cách tuyệt vọng. Chẳng còn chút sức sống nào đọng lại trong người cả.

“Hahaha...” Tatsuya cười một cách vô hồn. 

“Tớ đếch quan tâm cái gì nữa rồi…”

Thôi xong, cái hình tượng của cậu ấy bay sạch đi đâu rồi?! Tôi đẩy Tatsuya đã ngơ ngẩn sang cho Reita rồi thì thầm với Uta. 

“Cậu vừa làm cái quái gì thế? Tớ khó khăn lắm mới kéo được cậu ta về đấy!”

“Ôi, tớ xin lỗi! Tại tớ bất ngờ quá nên lỡ miệng nói ra mất!”

Tôi thấy Tatsuya như bị bồi thêm mấy nhát dao từ những lời vô tâm của Uta. 

“Cậu nói to quá rồi đấy!” Tôi mắng cậu ấy.

“Aaa, xin lỗi! Tớ thật sự xin lỗi, Tatsu! Nhưng… ờ… nói sao nhỉ? Tớ... tớ chưa bao giờ nghĩ về cậu theo cách đó, nên khi nghe cậu nói vậy thì nó quá xa vời... Nhưng tớ trân trọng tình cảm của cậu.” Uta lắp bắp.

“Uta, đừng nói thêm gì nữa. Tatsuya chịu hết nổi rồi.” Reita ngắt lời với vẻ mặt nghiêm trọng.

“Tớ cứ tưởng có chuyện gì ghê gớm, hóa ra chỉ vì chuyện vặt vãnh thế này thôi à.” Nanase thở dài một hơi. 

Nghe xong, Tatsuya càng cúi gằm người, trông như thể chỉ muốn lún hẳn xuống đất.

“Y-Yuino-chan, cậu không nên nói thế chứ.” Hoshimiya rụt rè lên tiếng.

“Thật mà? Nếu tớ là cậu ấy, tớ sẽ còn ghét hơn nếu thấy mọi người cứ phải dè chừng, khép nép với mình.” 

Nanase nhếch mép cười rồi quay sang nhìn tôi. 

“Đúng không hả, ‘Quý ngài lột xác’?”

Ờ... Ra là vậy. Thì ra mọi chuyện sẽ thành thế này khi tất cả nghe lén! M-Mà thôi, tôi đã chuẩn bị tinh thần cho những lời mỉa mai kiểu này ngay từ khi quyết định nói hết với Tatsuya rồi!

Tôi đưa mắt nhìn quanh rồi chạm phải ánh mắt của Hoshimiya. Cậu ấy nhìn tôi một cách gượng gạo, nở một nụ cười yếu ớt rồi hỏi. 

“Ừm, chuyện đó... tụi mình có nên coi như chưa nghe thấy gì không?”

“Thôi, không sao đâu. Dù sao sớm muộn gì tớ cũng định kể cho mọi người nghe mà.” Tôi ỉu xìu đáp.

Nanase bước tới gần tôi với nụ cười gian xảo một cách đầy khả nghi. 

“Thế thì tớ muốn xem tấm hình mà cậu vừa cho Nagiura-kun coi lúc nãy.”

Ánh mắt cậu ấy chĩa thẳng vào điện thoại khiến tôi vội vàng giấu sau lưng. 

Để các cậu nhìn thấy cái lịch sử đen tối đó thì đúng là cực hình đối với tớ. Tớ chấp nhận cho Tatsuya xem vì dẫu sao cậu ấy cũng là bạn thân, chứ để hội con gái các cậu mà thấy… chắc tim tớ ngừng đập mất!

“Tớ... tớ cũng muốn xem nữa!”

Đến cả Hoshimiya cũng góp vui một tay. Cậu ấy vờ huýt sáo vẻ vô tội, nhưng đôi mắt long lanh thì cứ thỉnh thoảng lại liếc trộm về phía cái điện thoại tôi đang nắm chặt.

“Đến cả cậu luôn sao, Hoshimiya-san?!”

Không đời nào! Ai chứ riêng Hoshimiya thì tuyệt đối, ngàn lần không thể để cậu ấy thấy được cái quá khứ thê thảm đó của mình!

Trong khi tôi đang mải chạy trốn khỏi hội con gái, tôi thấy Tatsuya đã hơi tỉnh táo lại. Cậu ta đứng dậy trên chính đôi chân mình, cười một cách đầy nguy hiểm.

“Bây giờ thì chẳng còn gì để sợ nữa rồi.”

Có vẻ như cái hình tượng ban đầu của cậu ta đã bay sạch theo mây khói. Ừ thì, miệng nói nghe ngầu thật nhưng mặt mũi thì đáng thương quá. Uta và Reita nhìn Tatsuya với ánh mắt lo lắng.

Tatsuya lườm tôi rồi tuyên bố.

“Natsuki, tớ sẽ không bao giờ tha thứ cho cậu!”

“Này, tất cả là tại cậu ngay từ đầu đấy nhé! Sao cậu lại còn kéo tớ chết chùm theo hả?!”

“Gieo nhân nào gặt quả nấy thôi.”

“Đó phải là câu của tớ mới đúng chứ?!”

Reita chen vào giữa hai đứa tôi. 

“Thôi được rồi, dừng ở đây đi! Sắp đến giờ sinh hoạt lớp rồi.” Cậu ta vừa nói vừa vỗ tay ra hiệu.

Tôi liếc nhìn đồng hồ và nhận ra đúng như những gì Reita đã cảnh báo, thời gian chỉ còn vỏn vẹn đúng một phút. Nếu không chạy ngay bây giờ thì cả nhóm sẽ bị đánh dấu là đi muộn mất. Cả hội bắt đầu cuống cuồng cả lên. Vốn không chịu nổi việc đi trễ, Nanase là người đầu tiên lao xuống cầu thang, Reita cũng bám sát ngay phía sau.

Ngay lúc Uta định cắm đầu chạy theo họ thì Tatsuya bất ngờ bước tới và đưa tay chặn cậu ấy lại.

 “Uta.”

Hoshimiya và tôi chạy sau cùng nên đã chứng kiến toàn bộ cảnh tượng đó.

“Hửm? Có chuyện gì thế?” 

“Tớ sẽ không bỏ cuộc đâu” 

Tatsuya dõng dạc tuyên bố rồi mới vội vàng quay người chạy đi.

Đối với một người nhát cáy suốt mấy năm trời chỉ dám yêu đơn phương, thì ra khi cần cậu cũng làm được việc đấy chứ, Tatsuya.

Uta cứ đứng ngẩn người ra đó, gương mặt đã đỏ bừng lên như quả cà chua chín. Hoshimiya khẽ reo lên đầy phấn khích, làm Uta càng ngượng ngùng hơn nữa. 

Sau đó, Hoshimiya quay sang nhìn tôi với đôi mắt lấp lánh như có ngàn vì sao. Tôi có thể thấy rõ là cậu ấy cực kỳ hào hứng với mấy chuyện tình cảm lãng mạn thế này.

“Tuyệt quá đi mất! Cảm giác đúng chất cuộc sống học đường luôn ấy.”

Cũng có cùng cảm nhận đó, tôi khẽ thở phào rồi nhún vai đáp lại. 

“Ừ, tuyệt thật đấy. Đúng là một mảnh ghép của tuổi học trò mà.”

Và đó còn là một mảnh ghép đầy sắc màu nữa. Tôi thầm nghĩ người ta nói đúng thật, cầu vồng sau cơn mưa bao giờ cũng là khoảnh khắc đẹp đẽ nhất mà ai cũng hằng mong đợi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!