Chương 225.1: Chiếc Chuông Nhỏ
Tôi ngã lưng xuống giường.
Chiếc chuông, chiếc mỏ neo để kéo tôi về lại trạng thái ‘tôi thật sự’, vẫn nằm trong tay tôi.
Leng keng.
☾ Ồ, có lẽ giờ thì tôi có thể hỏi lại rồi. ☽
☾ Anh Hoẵng, anh có cảm giác thế nào khi nhận ra mình đã lấy lại được khả năng suy nghĩ? ☽
Tôi ngẩng đầu lên.
‘…Đầu óc mình tỉnh táo lại rồi.’
Ngạc nhiên thay, tôi cảm thấy giống như chính mình.
☾ Đây là tin tốt đấy! ☽
‘Ừ, nhưng…’
Bản thân chuyện đó cũng thật lạ.
☾ Hm? ☽
Rằng tôi không hề bị xúc động hay bật khóc khi nhận ra mình đã tỉnh táo trở lại.
Tôi chỉ thấy hơi ngẩn ngơ.
Rồi tôi chợt để ý đến cái cảm giác lệch lạc đó.
Ví dụ như…
‘…Tại sao mình lại không sợ?’
☾ Trời ạ, trong căn phòng ngủ này thì có gì đáng sợ đâu. Tất nhiên, con thú bông màu hồng kia thì đáng sợ theo kiểu… đáng yêu chết người thôi! ☽
Ừ… đúng là vậy.
Nhưng tôi đâu có ý đó…
‘Với tất cả những gì đã xảy ra, mình đáng lẽ phải sợ chết khiếp mới đúng.’
Cơ thể tôi thì dị dạng, tương lai đang chờ đón tôi thì rác rưởi, còn hiện tại thì tôi bị nhốt một mình trong một buồng giam siêu nhiên. Bình thường thì chắc tôi đã lặng lẽ gào thét, nuốt nước mắt vào trong rồi…
Vậy mà tất cả những gì tôi cảm thấy chỉ là ‘bất an’.
Khi dùng『Mèo Hoài Niệm』và tạm thời trở lại thành Giám sát viên Hươu, tôi đã lấy lại rồi lại mất đi cả thân xác lẫn tinh thần, nếm trải nỗi kinh hoàng và tuyệt vọng không chịu nổi.
Đó mới là tình huống đủ để phát điên.
Còn bây giờ, dù đã lấy lại lý trí, tôi lại bình thản một cách lạ lùng.
Tôi có hơi sợ, nhưng dường như cái ‘công tắc sợ hãi’ đã bị tắt. Như thể tôi vừa uống thuốc an thần vậy.
‘Có khi nào do cái chuông này được thiết kế cho Đặc vụ dùng không?’
Có lẽ nó chặn đi những cảm xúc cực đoan, tiêu cực?
Nhưng nếu vậy thì lẽ ra mọi cảm giác tinh tế cũng phải bị làm mờ.
☾ À. Ngày xưa, một triết gia Hy Lạp chia tâm trí con người thành ba tầng: lý trí, tinh thần và ham muốn. ☽
☾ Đây chỉ là một lý thuyết cổ lỗ sĩ thôi, nhưng cũng khá trực quan với một thời chưa có nền tảng khoa học. Sao ta không thử áp dụng vào đây nhỉ? ☽
Hmm. Nếu thế…
‘Vậy nghĩa là tôi chỉ mới lấy lại được một phần lý trí và tinh thần thôi… kiểu như vậy à?’
Một trạng thái mà tôi không thể hoàn toàn cảm nhận được ham muốn.
Vì ham muốn gắn chặt với cơ thể, xét ra cũng hợp lý.
☾ Anh vẫn nhanh trí như mọi khi, anh Hoẵng. Tất nhiên cũng chỉ là suy đoán, nhưng nhìn từ góc độ của anh thì nhận định thế cũng ổn đấy, bạn thân à. ☽
☾ Có khi, sau khi thích nghi và quen dần, phần còn lại sẽ trở lại theo thời gian? ☽
…Nếu vậy, có khi đây lại là điều tốt trong lúc này.
‘Trong cái thế giới truyện ma điên rồ này, chai lì trước hoảng loạn và sợ hãi biết đâu lại thành lợi thế…’
Còn về sau thì… tôi không dám chắc.
Tôi nén một tiếng thở dài.
Rồi lại nhớ ra thở dài thì chỉ toàn khói bay ra khỏi thân xác, nhìn cũng chán.
‘Thôi cứ mừng là mình chỉ hơi buồn thôi…’
Tôi tập trung vào việc hữu ích hơn.
Leng keng.
Trong khoảng thời gian ‘nghỉ ngơi’, tôi lắc chuông theo từng quãng để đo xem hiệu ứng giữ đầu óc ‘tỉnh táo’ kéo dài bao lâu.
Kết quả là—
‘…Khoảng bốn tiếng.’
Sau bốn tiếng, suy nghĩ của tôi liền trở nên rối rắm.
Nếu muốn giữ sự tỉnh táo, cứ bốn tiếng tôi phải nghe lại tiếng chuông một lần. Ít nhất, tạm thời là vậy.
‘Hừm.’
Tôi chăm chú nhìn cái chuông nhỏ.
Liệu dùng nhiều có khiến nó mòn không?
☾ Mọi thứ đều là đồ tiêu hao, trừ những trường hợp cực kỳ hiếm hoi. ☽
☾ Nhưng cái này thì có vẻ ổn. Chiếc chuông trông như tác phẩm của một thợ thủ công lành nghề nha. ☽
Vậy là có thể yên tâm dùng thêm một thời gian.
‘Cảm ơn, Đội trưởng Haegeum…’
Tôi lại thở dài, rồi đặt cái chuông vào cái khe giữa hai cái sừng trên đầu.
Tôi có thể di chuyển hộp sọ cùng với sừng.
Cách này giúp tôi lắc chuông bất cứ lúc nào cần, lại giấu kín nó khỏi tầm mắt người khác.
Thế là mấy việc gấp đã xong.
Cho đến khi công việc tiếp tục… cuối cùng, tôi cũng có thể mặc sức thả tâm trí trôi đi.
‘Hừm.’
…Tôi nằm xuống, cố gắng tìm tư thế thoải mái nhất.
Tôi cố tình tránh nghĩ đến những chủ đề dễ khiến mình xao động, đổi lại, tôi hồi tưởng lại những chuyện đã trải qua.
Chủ yếu là gương mặt những người tôi từng gặp lần lượt lướt qua trong đầu.
Kwak Jaekang, J3, Giám sát Park Minseong, Đội phó Lee Seonghae, Kang Yihak… Đặc vụ Choi.
Và khi nhớ về lần đầu tiên tôi lấy lại tri thức.
Tôi chợt nhận ra.
‘…!’
Jang Heoun.
Một trong những nhân viên mới từng đến thăm tôi ở Phòng 666, tầng hầm B13 của chi nhánh, trong cái ‘thí nghiệm tuyển dụng đặc biệt’ ấy.
Lúc đó, tôi chỉ thấy một niềm vui mơ hồ khi biết Jang Heoun vẫn còn sống… nhưng giờ đầu óc đã tỉnh, tôi hiểu ra đây không phải chuyện có thể bỏ qua.
‘Cậu ta chắc chắn đã nhận ra mình.’
Jang Heoun bước vào khu nghỉ dưỡng Công viên Giải Trí Tươi Vui cùng tôi, biết rõ tôi là Kim Soleum, và trong quá trình đó còn thấy cả bộ đồng phục an ninh mà tôi mặc.
Nghĩa là cậu ta hoàn toàn có thể nối liền các mảnh ghép giữa tôi hiện tại và Kim Soleum trước kia.
Tất nhiên, đi theo nó là một giả định lớn—
—Rằng đó thật sự là Jang Heoun.
‘Trong mắt mình, tất cả mặt người đều nhìn như khối mosaic chảy nhão…’
Giọng nói cũng khó nhận ra, tôi thường phải dựa vào thói quen và ngữ điệu để phân biệt. Biểu cảm thì còn thấy được đôi chút.
‘Nhưng nếu『Tấm Vé Ước Nguyện』của cậu ta đã hoạt động bình thường, tại sao cậu ta lại quay về nơi này?’
Hơn nữa, cậu ta không hề bị ghi nhận mất tích hay tử vong như tôi, mà chỉ đơn giản được điều phối sang chi nhánh khác. Cậu ta hoàn toàn có thể ở lại đó thay vì quay về trụ sở chính.
Cậu ta không liên lạc với Giám đốc Ho sao? Tại sao…
…
…!
☾ Hm? ☽
Một ý nghĩ rùng mình lướt qua đầu tôi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
