Chương 224.2: Đặc Vụ, Anh Cũng Gặp Người Đó Rồi Mà
Kang Yihak đón lấy món đồ vừa được thả vào tay mình.
Chỉ cần chạm thôi, cô đã biết.
‘Vàng ròng.’
Cô có thể đoán ra giá trị của nó bằng cân nặng.
‘Ít nhất mười don.’
Chưa tính đến công chế tác hay giá trị lịch sử, riêng phần vàng thô thôi cũng đã trị giá hơn 5 triệu won.
Có thêm ngọc bích nữa thì… cái này…!
“Ấn tượng chứ? Miễn là phần Hỏi - Đáp của chúng ta suôn sẻ, cô có thể cầm nó ra ngoài. Chúng tôi sẽ không ngăn cản cô.”
“Đặc vụ.”
“Đấy là khi thông tin của cô thật sự hữu ích… ai biết được? Có khi tôi ‘lỡ tay’ cho thêm một miếng nữa cũng nên.”
“Đặc vụ, giờ thì tôi hiểu rồi. Cục không chỉ là một cơ quan cao quý, chính trực, hết mình vì sự an toàn của dân thường, mà còn biết linh hoạt để vận hành hiệu quả nữa!”
“Đúng vậy. Tất nhiên rồi.”
“Xin mời hỏi đi, tôi sẽ trả lời bất cứ điều gì, thưa ngài. Thậm chí là số điện thoại nhà giữ tro của bố tôi cũng được.”
“Aigoo, không cần đến mức đó đâu.”
Đặc vụ Choi không ngăn Kang Yihak bỏ vội món trang sức vào túi.
Thay vào đó, anh nhẹ giọng hỏi:
“Bắt đầu với câu này đi, coi như câu thử…”
Và câu hỏi đó là.
“Cô có biết Hươu không?”
Đặc vụ Đồng khựng lại.
Đồng thời, anh gồng mình kiềm chế không để tay siết lại trước luồng căng thẳng dâng trào.
Hươu.
…Đặc vụ Nho.
Cậu ta đã mất tung tích suốt nửa năm nay.
Go Yeongeun, một nghi phạm hàng đầu khác trong vụ gián điệp doanh nghiệp, đã nhiều lần khai rằng cô không hề biết cậu ta đang ở đâu và đó là sự thật.
Trong bức thư, Kim Soleum từng viết cậu ta đã tới Daydream để lấy『Tấm Vé Ước Nguyện』, với hy vọng được về nhà.
Rồi biến mất như thể bị xóa khỏi thế giới.
Và chỉ mới hôm qua, khi Đặc vụ Choi khẩn cấp gọi điện yêu cầu vận chuyển nhân viên Daydream này, giọng ông thoáng run.
—“Nho… đã dùng Vé Ước Nguyện rồi.”
—“...”
Trong Cục, chẳng ai tin vào quyền năng của『Tấm Vé Ước Nguyện』.
Nhưng nếu Kim Soleum quả thật đã dùng nó, về nhà an toàn và hoàn thành điều ước… thì giờ cậu ta đang ở đâu?
Câu hỏi chồng câu hỏi.
Và lại một lần nữa, Đặc vụ Đồng lại nghe câu trả lời quen thuộc mà anh đã nghe đến chai tai.
“À, phải, chúng tôi cùng đợt tuyển. Sau đó thì cậu ta mất tích. Chẳng phải các anh đều đã biết rõ rồi sao? Nhưng còn『Tấm Vé Ước Nguyện』thì thật tình tôi không biết gì.”
“...”
“Vì sự tin tưởng sau này, tôi đang nói thật nha.”
Tin tưởng à.
Cô ta hẳn cũng đoán được Cục có cách chặn khai man và lưỡi cô vẫn còn nguyên.
Đặc vụ Đồng khẽ nhíu mày, trong khi Đặc vụ Choi lặng thinh rất lâu, rồi cuối cùng đổi sang câu hỏi khác.
“Cô biết gì về Bộ phận An ninh không?”
“Bộ phận An ninh?”
“Phải. Cô còn đi cùng một người của họ nữa, đúng chứ? Bình thường các phân Bộ phận Thám Hiểm Thực Địa hiếm khi hợp tác với thành viên Bộ phận An Ninh… Đó là nhiệm vụ đặc biệt à?”
“...”
Đặc vụ Đồng đã nghe kiểu thẩm vấn này rồi.
‘Chẳng phải chính nhân viên an ninh kia đã nhắc đến『Tấm Vé Ước Nguyện』sao?’
Anh tưởng Đặc vụ Choi đang dò theo hướng đó, nhưng câu chuyện lại rẽ sang một ngả bất ngờ.
“Cô có biết một thành viên của Bộ phận An Ninh đặc biệt này không?”
Rồi Đặc vụ Choi mô tả một nhân viên kỳ dị, “Khói đen lúc nào cũng quấn quanh. Một chùm sừng khổng lồ mọc trên đầu. Đeo mặt nạ phòng độc… Và đôi mắt… màu vàng.”
...
“Đặc vụ, đó là…”
Đặc vụ Choi huých chân Đặc vụ Đồng dưới gầm bàn để ra hiệu im lặng, rồi tiếp tục.
“Nhân viên an ninh đi cùng cô… dường như cũng quen với nhân viên đó.”
“Hả?”
Kang Yihak chớp mắt.
“Đặc vụ, anh cũng gặp người đó rồi mà. Anh Đặc phái viên ấy.”
“...”
Một khoảng im lặng nặng nề trút xuống.
“Ý cô là–”
“Tôi tưởng anh hỏi vì anh đã biết sẵn rồi chứ!”
Kang Yihak đáp tỉnh bơ.
“Ý tôi là cái thùng vận chuyển ấy. Cái mà thành viên Bộ phận An ninh đang xách đó.”
...
“Ý cô là cái lồng di động–”
“Đúng vậy!”
Rộng 35 cm, dài 50 cm, cao 36 cm.
Một ô mở hẹp chỉ bằng sải tay hai người lớn với song chấn kim loại.
Lồng di động.
“Nhân viên đó.”
Sự lạnh lẽo kỳ dị lan trong không khí.
“Anh ta ở trong cái thùng ấy.”
***
Tôi bước ra khỏi thùng chứa.
Tôi lấy ra thứ được giấu kỹ trong tay, chiếc chuông mà Đặc vụ Haegeum đã trao.
Leng keng.
☾ Ồ, bạn tôi. Hôm nay vui ghê, anh thấy thế nào? ☽
Ừ.
Mà đúng hơn là…
Nếu thân thể tôi còn tồn tại, chắc tôi đã ướt đẫm mồ hôi lạnh rồi.
‘Điên thật.’
Nằm dài trên giường trong phòng giam, tôi nhớ lại mọi chuyện vừa xảy ra.
Đặc vụ Haegeum chỉ đưa cho tôi mỗi chiếc chuông trước khi rộng lượng thả chúng tôi đi, còn tôi cùng với Trung sĩ thì an toàn trở về công ty.
‘Nghe nói Đội phó Lee Seonghae cũng đi về an toàn và nộp USB xong xuôi rồi.’
Có vẻ nhiệm vụ được tính là thành công, chỉ có việc là thủ tục chính thức chắc sẽ hoàn tất khi giờ làm việc tiếp tục vào ngày mai.
Trung sĩ đã về lại phòng riêng, phòng giam hiện tại chỉ còn cái thùng chứa theo quy trình giam giữ mới.
Leng keng.
‘Chắc anh ấy đang gặp Giám sát viên Park Minseong vào lúc này nhỉ?’
Đến lúc tôi nghỉ ngơi rồi.
Dù sao, mọi chuyện được giải quyết yên ổn cũng là may mắn… tôi chỉ hơi chát khi nghĩ rằng mình đã quẳng rắc rối sang cho Cục Quản Lý Thảm Họa Siêu Nhiên.
‘Daydream thì vẫn cứ là Daydream thôi…’
Nhưng sau tất cả, tôi cảm thấy hơi kỳ là sau khi nhận chiếc chuông từ Đặc vụ Haegeum như một ‘lời cảm ơn’.
…Vả lại, việc tôi vẫn giữ nguyên danh tính chủ khu nghỉ dưỡng khiến tôi thấy là lạ.
‘Mình đang vui vì nó sao?’
Có lẽ vậy.
Tôi xoay người một góc mà CCTV không quay được, rồi giơ chiếc chuông lên và lắc nhẹ.
Leng keng.
Tôi đã nghe nó ngay cả khi còn trong thùng, tiếng ngân của chuông trong trẻo vô cùng.
Âm vang ấy như đang gột rửa, cuốn đi những cặn bẩn còn sót lại trong tôi.
‘…Phải chăng đây là lý do các đặc vụ đều mang chuông theo?’
Giống như chiếc gắn trên jakdu của Đặc vụ Choi.
Dù thật ra… chuyện này cũng chẳng quan trọng lắm.
Tiếng chuông có thể để xua trừ ô nhiễm… nhưng không chắc có tác dụng gì với tôi.
Leng keng.
Dù sao, âm thanh này thật dễ chịu. Khiến tôi muốn nghe mãi, thậm chí thấy đầu óc mình nhẹ hẳn đi.
Leng keng.
Tôi bị hút theo tiếng ngân ấy một cách kỳ lạ.
…Và tôi tự hỏi không biết Braun có nghe thấy không.
☾ Anh Hoẵng. ☽
Anh có nghe thấy chứ?
☾ Tất nhiên, vang rõ mồn một! Ồ, và tôi cũng có một câu hỏi cho người bạn thân yêu đây. ☽
☾ Anh cảm thấy thế nào? ☽
Tôi thấy thế nào à? Bồn chồn.
Nghĩ đi, ai mà cảm thấy thoải mái khi nhận ra mình không còn là con người, và biết cơ thể sẽ tan rữa thành bùn nhão nếu không có bộ đồng phục này…
Chưa kể đến cái hợp đồng lao động bóc lột đã thế chấp cả mạng sống tôi cho Daydream…
...
Leng keng.
Khoan.
☾ À, cuối cùng cũng đến. ☽
Tôi bật dậy khỏi giường.
‘…Gì thế này?’
Tại sao.
Tôi lại có thể nghĩ?
Tâm trí tôi không còn u mê, tan chảy, hay chìm trong sương mù nữa.
Có chuyển động.
Có dòng chảy.
Không phải cảm xúc mạnh mẽ, mà là sự lưu loát, tự nhiên trong suy nghĩ mà tôi từng có...
Nó đã trở lại.
Leng keng.
‘...!’
☾ Tôi không ngờ anh lại đòi lại được khoản lỗ ở khu nghỉ dưỡng theo cách kịch tính thế này. Quả là một cú xoay chuyển ngoạn mục mà. ☽
☾ Chúc mừng nhé, bạn tôi! ☽
Tôi… lại là chính mình.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Trong tiếng Hàn, Don (돈) là một đơn vị đo lường truyền thống dùng để tính trọng lượng của các kim loại quý, đặc biệt là vàng.Nó tương đương với 37,5 gram vàng.
Trong tiếng Hàn, Don (돈) là một đơn vị đo lường truyền thống dùng để tính trọng lượng của các kim loại quý, đặc biệt là vàng.
Nó tương đương với 37,5 gram vàng. ~89 triệu đồng
