Chương 226.1: Quà Từ Đội Phó Cá Heo
Vào buổi tối khi bóng đêm đã buông xuống.
Tại sảnh phụ của Daydream.
Hai nhân viên an ninh mặc đồ đen đang ngồi ở quầy lễ tân, giữa họ đặt một chiếc lồng, cả ba cùng chào đón khách ra vào.
“Dãy hành lang… 32. Lối kia…”
“X-Xin cảm ơn.”
Tất nhiên, ‘chào đón’ chủ yếu chỉ là gật đầu xác nhận, mở quyền ra vào hành lang và đưa ra chỉ dẫn.
Bình thường thì chỉ có một người trực, cái lồng di động đặt bên cạnh thì càng hiếm hơn, thế nên, đôi khi nhân viên đi ngang thường sững người, mồ hôi vã ra như tắm khi tưởng rằng đây là một thí nghiệm nào đó.
Và bên trong cái lồng di động ‘hiếm lạ’ kia… chính là tôi.
“Cậu ổn chứ…?”
Cốc.
“Ừm… Hiểu rồi.”
Trung sĩ thỉnh thoảng ngó tôi, vào thời gian còn lại thì anh ấy ngồi phịch ra quầy với khuôn mặt chán chường như muốn ngủ.
Đáng ra, Bộ phận An ninh không phải làm mấy việc đối diện với nhân viên khác thế này, nhưng vì được chỉ định làm đội quản lý tôi, nên họ phải ôm luôn đủ thứ lặt vặt.
‘Xin lỗi nhé…’
“Nhưng mà cũng tốt. Bình yên ghê! Cậu thấy thế nào, Hươu- à không, cậu nhân viên?”
Cốc.
Tôi đồng ý với Giám sát viên Park Minseong.
Anh ấy bảo công việc trong Bộ phận An Ninh của mình chủ yếu là đàn áp tâm lý, nên hiếm khi được ngồi yên thế này. Có vẻ anh ấy thực sự khoái nhiệm vụ này.
Anh ấy cũng tỏ ra rất vui khi thấy tôi bình tĩnh trong ca trực này, hơn hẳn so với trước.
—”Có vẻ tình trạng cậu khá hơn nhiều rồi…! Tốt quá, Hươu.”
Tôi chưa kể với họ là mình đã lấy lại toàn bộ sự minh mẫn. Tôi định đợi đến khi quen hẳn với cái chuông và giữ mình ổn định tuyệt đối thì mới để lộ ra.
‘Trước hết, mình phải kiểm soát được cái cơ thể này đã.’
Thành ra, tôi lại tiếp tục quan sát cơ thể mình trong chiếc hộp.
Để xem… Ừ, nát bét.
‘Đúng kiểu bầy nhầy…’
Tôi thử phân loại những khối thịt bị vò nát trong bộ đồng phục an ninh dựa trên cấu trúc cơ thể người.
Não, thực quản, mắt, tai, dạ dày… Tôi có thể lờ mờ nhận ra mấy phần vẫn còn cảm giác, hoặc tập trung ý thức vào.
☾ Giống y như mấy trò xếp hình trượt ấy! Tuyệt lắm. Ghép nó lại nào! ☽
Lời khuyên của Braun cũng khá hữu ích.
Dĩ nhiên, nếu có người chuyên y như Go Yeongeun - ssi thì hẳn sẽ phân biệt được nhiều hơn, nhưng… trước mắt, đây là giới hạn của tôi.
‘Quái quỷ gì đây? Mình có bao nhiêu con mắt thế này?’
…hình như có mấy bộ phận vốn không đồng nhất, khác loại với nhau rồi.
☾ A, bộ vảy đẹp đấy, Bạn à! ☽
Ở phần cuối cái mà tôi tạm gọi là chi trước… à không, cánh tay… tôi chạm vào kết cấu như vảy bò sát và móng vuốt sắc, chúng trông khoẻ mạnh đến kỳ dị.
‘Mình sẽ phát điên mất.’
Dù vậy, tri thức vẫn là sức mạnh.
Nếu cảm xúc của tôi còn hoạt động bình thường, thì tôi đã phát điên từ lâu, chẳng chờ được đến lúc tri thức này phát huy tác dụng.
Ít ra tôi vẫn ý thức được đây là một việc cực kỳ ghê tởm.
‘Hm. Có khi nếu giữ bình tĩnh, mình có thể tái cấu trúc lại cơ thể…’
Tôi cảm thấy mình có thể cử động những phần đã nhận diện…
Nhưng chưa chắc. Tôi có thể thử khi thoát ra ngoài bộ đồ, song rủi ro hiện giờ quá lớn.
Quan trọng hơn, tôi đã tìm thấy thứ mình cần.
:恩主:
Hình xăm lưu trữ.
May mắn là nó chưa trượt quá xa khỏi chỗ cũ. Nó nằm dưới lớp thịt cánh tay trái, ngay dưới vai.
Có vẻ các hình xăm khác đã bị vò nát tệ hơn, nên tôi không thể tìm thấy chúng lúc này. Có lẽ một ngày nào đó, khi tôi sắp xếp xong cơ thể, tôi sẽ dùng được chúng…
Nhưng tạm thời thì mục tiêu là đây.
Liệu tôi có thể sử dụng hình xăm này không?
☾ Hôôh, mới xong ca đầu tiên mà anh đã mong chờ kết thúc lắm rồi đấy, Hươu à. ☽
Đúng vậy.
‘Mà mình đâu thể rút tay ra kiểm tra khi đang bị nhốt trong thùng.’
Vậy thì trước tiên, cứ lo làm cho trọn ca đầu tiên ở sảnh phụ đã.
May mắn thay, công việc của tôi trôi qua suôn sẻ tới tận đêm khuya, chẳng có vấn đề gì lớn.
…Tôi có gặp kha khá gương mặt quen, dĩ nhiên. Đa phần người ra vào nơi này là nhân viên Bộ phận Thám Hiểm Thực Địa hoặc Bộ phận Nghiên Cứu, tự nhiên tôi sẽ chạm mặt họ, vì trước kia cũng từng cùng ca.
Cảm giác kỳ lạ lắm.
“Hành lang 12… À, Nhân viên, cậu có muốn đưa cái này không?”
“Á!”
Để tham khảo, tôi thử vươn khói ra khỏi thùng để viết chỉ dẫn và đưa thẻ ra vào, nhân viên đeo mặt nạ hình con hải cẩu của Bộ phận Thám Hiểm suýt ngã ngửa vì hoảng.
À, tôi nhớ người này. Văn phòng của đội họ nằm ngay sát bên Đội D.
“…”
“…”
“X-Xin lỗi…”
Nhìn nhân viên đó giật lấy thẻ rồi chạy trối chết, tôi hiện lên dòng chữ.
{Bản năng sinh tồn : Xuất sắc}
{Năng lực rất hợp với Bộ phận Thám Hiểm Thực Địa}
“Hahaha…”
Giọng cười của Giám sát viên Park Minseong mang cái vị nửa khóc nửa cười.
Ừ thì, ít nhất tôi cũng vừa làm được thứ gì đó giống công việc bình thường lần đầu tiên sau mấy tháng.
Và khoảng 3 giờ sáng, một gương mặt cực kỳ quen thuộc xuất hiện.
Một VIP ngoài dự tính.
‘Đội phó Jin Nasol!’
Nữ nhân viên với ánh mắt sắc bén bên dưới lớp mặt nạ bươm bướm, tóc tai cột gọn và móng sơn bóng, bộ vest chỉnh tề.
Đội phó Jin Nasol của Đội A tinh nhuệ.
“Ừm.”
Có vẻ cô ta nhận ra ngay khi liếc sang Giám sát viên Park Minseong, người hơi cúi đầu chào, trong lúc vẫn mải miết ngắm móng tay.
“Đội D à?”
“À, vâng.”
“Nghe nói anh chuyển qua Bộ phận An Ninh rồi. Vẫn còn sống khỏe cơ đấy.”
“Haha…”
Bình thường, dù có nhận ra anh ta, người ta hoặc lơ đi vì anh thuộc Bộ phận An Ninh, hoặc giữ thái độ lịch sự kèm chút dè chừng. Nhưng cô ấy thì khác…
Và như thể có sắp đặt, một thành viên tinh nhuệ khác bước vào sảnh phụ.
“Xin chào~”
Đó là Đội phó Lee Songhae, người làm việc cùng chúng tôi vào ngày hôm trước.
Một cách tự tin, cô ấy đặt một hộp đồ ăn vặt lớn được gói bằng bao bì giấy tái chế xuống bàn một cái ‘rầm’.
“Tôi nghe các anh trực ở đây! Nghĩ ba người sẽ vui hơn nếu có chút đồ nhắm, nên tôi mang đến này!”
“Ờm… cảm ơn…”
Tiện thể, đó là bánh oranda.
Tôi thì không ăn được… nhưng Trung sĩ có vẻ hứng thú, thế cũng ổn.
Bất ngờ là Đội phó Lee Songhae chưa dừng lại ở đó. Cô vỗ nhẹ vào cái thùng tôi đang ngồi, khẽ thì thầm.
Ơ…?
“Này, anh không ra ngoài được sao? Chỗ này có dân thường nào đâu!”
“Ra ngoài? Gì cơ?”
Trước câu hỏi ngạc nhiên của Đội phó Jin Nasol, Đội phó Lee Songhae gãi đầu lúng túng.
“À, Đội phó, chị cũng ở đây à. Em không có mang bánh cho chị…”
“…”
Trung sĩ, người đang mải nhấm nháp bánh oranda, liếc qua chỗ họ, rồi hờ hững chỉ tay về phía hộp…
“Cô muốn không…?”
“Không cần.”
Anh ấy cũng chẳng thèm nhắc lại lần hai.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Gamtae(bánh chiên) Oranda(rong biển) (감태 오란다): một loại bánh ăn vặt truyền thống của Hàn Quốc