Chương 227.1: Một Đặc Vụ Có Trách Nhiệm
Nghĩ kỹ lại xem.
Baek Saheon để lại con thuyền giấy này ở làng Jisan. Hắn ta chắc chắn đã để lại cho ‘Đặc vụ Nho’ mà hắn từng gặp khi đó.
Tất nhiên, hắn ta chẳng hề biết biệt danh đó.
‘Nếu biết thì hắn đã nhận ra tôi là Kim Soleum rồi.’
Vì không biết, nên hắn ta mới để lại một vật phẩm liên lạc.
Đồng nghĩa là trong tình huống này, tôi phải trả lời với tư cách một đặc vụ để giữ cho cuộc trò chuyện tiếp tục.
Tôi viết những dòng chữ ngay ngắn nhất có thể.
Nhưng vì cơ thể chảy nhão bị nhồi trong bộ đồ bảo hộ, nét chữ của tôi bị run do cơ bắp không kiểm soát đều được.
Kim Soleum:〔Người dân tôi gặp ở làng Jisan〕
Kim Soleum:〔Là cậu, đúng chứ?〕
Baek Saheon:〔Nếu là tôi thì sao?〕
Có vẻ cậu đã thoát ra an toàn.
Kim Soleum:〔Tôi mừng khi biết vậy.〕
Baek Saheon không đáp.
Nhưng sau một lúc, dòng chữ tôi viết dần mờ đi, như thể cậu ta đã đọc xong. Tôi lại tiếp tục viết.
Kim Soleum:〔Xin lỗi vì trả lời muộn. Tôi vừa đọc được cái này nên mới trả lời muộn.〕
Kim Soleum:〔Tôi không biết là phải mở thuyền ra mới dùng được.〕
Baek Saheon:〔Anh bị ngốc hả, thưa Đặc vụ? Sao mà không biết được thế?〕
Chậc. Tôi biết ngay là hắn ta sẽ đáp kiểu này mà.
‘Cái tính như rắn độc vẫn không đổi…’
Tôi cân nhắc xem nên giữ vai thế nào để vừa xứng là đặc vụ vừa khiến cuộc nói chuyện không trệch hướng.
Baek Saheon:〔Ờ, chắc anh không biết thật.〕
Kim Soleum:〔…?〕
Baek Saheon:〔Anh có vẻ chẳng có mấy kinh nghiệm.〕
Baek Saheon:〔Đến chừng đó mà cũng đoán không ra.〕
Baek Saheon:〔Anh chưa làm đặc vụ bao lâu đúng không?〕
Kim Soleum:〔Đúng vậy.〕
Nhưng tôi nghĩ lần đó mình xử lý khá tốt đấy chứ.
Ít nhất, là tôi thấy vậy.
Lại im lặng.
‘Là sao nữa đây?’
Baek Saheon:〔Tóm lại thì đây là tờ giấy liên lạc〕
Kim Soleum:〔có chuyện gì cần báo cáo sao?〕
Baek Saheon:〔Báo cáo á? Nực cười.〕
Baek Saheon:〔Tôi để lại vì muốn hỏi cơ.〕
Nét chữ sắc nhọn, vốn nhanh gọn khi nãy, giờ hiện ra chậm hơn.
Baek Saheon:〔Chuyện gì đã xảy ra với ngôi làng?〕
Kim Soleum:〔Ý cậu là làng Jisan hả?〕
Baek Saheon:〔Anh nghĩ tôi hỏi cái làng nào khác chắc? Đương nhiên là nó rồi.〕
Baek Saheon:〔Rốt cuộc đã có chuyện gì?〕
[Ôi chao, bắt bạn tôi khai ra chuyện xảy ra từ tận sáu tháng trước. Chẳng ai trách anh đâu nếu anh nổi cáu vì cái tính dây dưa của hắn, anh Hoẵng à!]
Hừm… Không hẳn là dây dưa.
Mà giống như… hắn ta ‘quá sợ để kiểm chứng;…
Có vẻ Baek Saheon chưa từng bén mảng về làng Jisan kể từ lúc chạy thoát.
Có lẽ khi bỏ chạy, cậu ta đã cảm nhận được, bằng âm thanh hay áp lực, chuyện gì đã xảy ra ở đó.
‘Rồi sau đó… hẳn mọi tin tức từ làng cũng cắt đứt hoàn toàn.’
Giờ đã gần tháng Mười. Trung thu cũng sắp tới, chắc nỗi bất an của hắn ta chỉ càng lớn, tự hỏi có phải quay lại không, liệu Cục Quản Lý Thảm Họa có thất bại không, hay ngôi làng đã trở nên khủng khiếp hơn nữa.
Tôi viết một cách ngắn gọn.
Kim Soleum:〔Thảm họa siêu nhiên mà cậu sợ đã bị loại bỏ.〕
Kim Soleum:〔Sẽ không còn xổ số hay lễ hội nào nữa.〕
Con [Hiền Giả Rết] mà dân làng ủ men rượu để phong ấn dưới miếu đã biến mất, hẳn là nó đang nằm trong tay của Cục.
Kim Soleum:〔Cậu được tự do rồi.〕
Một lúc lâu, Baek Saheon vẫn không trả lời.
Tôi viết tiếp.
Baek Saheon:〔Nhưng ngôi làng hiện tại ra sao rồi?〕
Kim Soleum:〔Không thể biết rõ nữa, có lẽ tôi sẽ đến xem sau.〕
Baek Saheon:〔cậu tốt nhất nên cẩn trọng khi ghé thăm.〕
Kim Soleum:〔Từ sau đó tôi được điều đến những thảm họa siêu nhiên khác, nên cũng chẳng nghe thêm tin tức chi tiết.〕
Cái đó thì là sự thật…
Suýt nữa thì tôi nản lòng, nhưng tôi vẫn cố hoàn thành đoạn văn như cách một đặc vụ có trách nhiệm nên làm.
Kim Soleum:〔Dù sao, thưa thường dân, vì cậu đã biết về thảm họa đó và còn là người sống sót, nếu liên hệ với Cục Quản Lý Thảm Họa qua kênh chính thức, họ sẽ đảm bảo sự an toàn của cậu.〕
Dĩ nhiên là hắn ta chẳng thèm làm đâu.
Baek Saheon:〔Thôi, bỏ đi.〕
Biết ngay mà.
Baek Saheon:〔Mà anh biết không? Chữ anh xấu quắc〕
‘…Tự dưng công kích cá nhân là sao?’
Xin lỗi nhé, nhưng nếu cả cơ thể hắn là bùn nhão từ đầu tới chân, có lẽ hắn sẽ hiểu điều khiển động tác tinh vi khó đến mức nào…
Thật ra, việc tôi chưa xé nát tờ giấy này đã là phép màu.
Kim Soleum:〔Xin lỗi.〕
Kim Soleum:〔Tay tôi bị thương.〕
Lại chẳng có hồi âm.
Rồi đề tài chuyển hướng, một dòng chữ mới hiện ra.
Baek Saheon:〔Này〕
Baek Saheon:〔Có phải anh đang liên lạc với tôi từ trong một Bóng tối không?〕
Kim Soleum:〔Theo một nghĩa nào đó, đúng vậy.〕
Kim Soleum:〔Nhưng về việc cậu dùng từ “Bóng tối”.〕
Baek Saheon:〔Gì, anh định giả vờ là không biết tôi làm việc ở đâu hả?〕
Baek Saheon:〔Đặc vụ đi cùng anh hình như đã nhận ra tôi rồi.〕
Baek Saheon:〔Anh Đặc vụ, anh biết rõ tôi là ai.〕
Baek Saheon:〔Anh định hù tôi bằng thông tin đó cũng vô ích thôi.〕
Sao lúc nào hắn cũng bật nhanh thế, y như hồi định hướng tân binh vậy nhỉ?
Kim Soleum:〔Tôi không có nhu cầu, cũng chẳng có ý định đe dọa thường dân.〕
Kim Soleum:〔Và nếu ai thật sự định dọa cậu trong lúc nói chuyện, thì đừng chống trả kiểu này.〕
Kim Soleum:〔Hãy bỏ đi. Đó mới là cách an toàn nhất.〕
Lại im lặng.
Tôi cố kìm tiếng thở dài, viết tiếp.
Kim Soleum:〔Tôi chỉ muốn hỏi cậu một câu thôi.〕
Kim Soleum:〔Về Công ty Daydream.〕
Baek Saheon:〔Anh điên à? Anh nghĩ tôi sẽ viết ra mấy thứ như vậy, để công ty có chứng cứ mà dí ngược lại tôi, mà lại miễn phí á? lolol〕
Baek Saheon:〔Đừng phí thời gian của tôi nữa, thưa Đặc vụ.〕
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
