Chương 225.3: Cách Công Ty Thu Thập Bóng Tối
“Đây đây! …Chuyện này là về cách công ty này thu thập Bóng tối. Bất ngờ thay, cấu trúc của nó rất chặt chẽ và đa tầng.”
Kwak Jaekang rút bút ra, lật tờ giấy, rồi hí hoáy vẽ sơ đồ ngay trước mặt tôi.
“Phương pháp thu thập Bóng tối của công ty này nhìn chung chia làm hai loại lớn.”
1 - Thu thập Ngoại bộ.
2 - Thu thập Nội bộ.
“Loại đầu thì cậu biết rõ rồi.”
Thu thập từ bên ngoài: Tìm ra và bắt giữ những câu chuyện ma lang thang mới xuất hiện, hoặc thu hồi những cái đã được cố ý thả vào dân thường để tái chế.
1.1 - Thu thập Ngoại bộ: Bắt giữ
1.2 - Thu thập Ngoại bộ: Lưu Trữ
“Còn loại thứ hai… Haha, đây mới là phần mà Bộ phận Nghiên Cứu phát huy hết tài năng!”
Công việc của họ trong Daydream là…
“‘Phát triển’ và ‘Khai quật’.”
2.1 - Thu thập Nội bộ: Phát triển.
2.2 - Thu thập Nội bộ: Khai quật.
“Cái đầu tiên là phát triển. Đó là tạo ra Bóng Tối mới bằng cách ghép hoặc thí nghiệm dựa trên những cái có sẵn.”
Đúng với bản chất của thế giới chuyện ma này, đây được xem là công việc tiêu chuẩn của Bộ phận Nghiên Cứu chuyên về phát triển.
Mục đích của họ là nâng cấp cấp bậc của Bóng tối mà vẫn giữ tỷ lệ sống sót cao, hoặc dựng giả thuyết để viết hướng dẫn, đại loại thế.
Tất nhiên, chuyện này tôi đều quen thuộc cả rồi.
Thế nên phần quan trọng chính là…
“Nhưng cậu chưa từng nghe đến ‘Khai quật’ bao giờ, phải không?”
Phần cuối cùng.
“Đúng như tên gọi… Khai quật là đào Bóng tối từ ngay dưới nền công ty này.”
…!!
Kwak Jaekang cười toe toét.
“Cậu có biết bên dưới công ty chúng ta là gì không…?”
…
{Viện Nghiên Cứu Vui Tươi}
“…! Tôi biết ngay là có liên quan… Hahaha, ha!”
Tôi im lặng nhìn Kwak Jaekang.
Hắn vội im tiếng.
“Đúng thế. Nếu đi xuống thấp hơn các tầng hầm, cậu sẽ thấy bố cục văn phòng y hệt cứ lặp đi lặp lại.”
Tôi biết.
Tôi đã thấy nó tận hai lần.
Và… trung sĩ cũng đã liều mạng để tìm hiểu và kể lại cho tôi.
—”Nếu xuống sâu hơn… hành lang văn phòng y hệt nhau… cứ thế lặp đi lặp lại…”
—”Đúng là cùng một nơi, nhưng… thời gian… dường như bị xô lệch thì phải?”
Tôi từng nghĩ đó là thông tin không còn cần nữa, bởi tôi đã dùng『Tấm Vé Ước Nguyện』, nhưng tôi đã sai.
“Đó chính là câu chuyện ma mang tên [Viện Nghiên Cứu Vui Tươi].”
Bản thân nó đã là một câu chuyện ma khổng lồ rồi.
Kwak Jaekang chìa cho tôi mấy tài liệu sao chép, những trang viết về [Viện Nghiên Cứu Vui Tươi] mà hắn tự xin quyền truy cập.
…Trùng khớp với những gì Trung sĩ kể.
“Và bên trong đó, cậu có thể tìm thấy đủ loại mẫu vật nguyên bản từng được tạo ra khi [Viện Nghiên Cứu Vui Tươi còn hoạt động, cùng những vật phẩm dùng làm vật trung gian kết nối đến chuyện ma.”
Nguồn gốc của những Bóng Tối đầu tiên khi Daydream vừa mới thành lập.
“Đây là nơi Daydream khai quật những câu chuyện ma có thể trở thành Bóng tối. Nhất là thời kỳ đầu thì đây là công việc chính.”
Đôi mắt Kwak Jaekang sáng lên vì phấn khích khi khui được tri thức mới.
“Từ đó, chúng ta có thể suy đoán… rằng Daydream đã xây trụ sở ngay trên đỉnh của nó. Hahaha, thú vị nhỉ?”
☾ Trời ạ. Tên này mà làm diễn viên hài thì chắc bị trứng thối ném tới chết! ☽
“Dù sao thì, họ đã vét sạch mấy tầng nông rồi… giờ phải đào sâu hơn, mà càng xuống sâu thì càng kỳ dị, nên họ đang rất chật vật.”
Kwak Jaekang nhìn tôi.
“Đến cả nhân viên An ninh thường trực còn gặp khó… Vậy chẳng phải sự giúp đỡ của một Đặc phái viên sẽ là thiết yếu sao?”
…!
“Tôi chắc chắn đó là lý do cậu được tạo ra.”
Tôi siết chặt bàn tay vô hình trong làn khói.
“Sau cùng, nhiệm vụ ‘khai quật’ này sẽ được giao cho cậu, Đặc phái viên à…”
{Yêu cầu đẩy nhanh tiến độ}
“Dĩ nhiên! Nhưng để đi đến giai đoạn đó, trước hết chúng ta cần một nền tảng niềm tin vững chắc!”
Kwak Jaekang bỗng đổi giọng dò xét tôi.
“Chẳng hạn… rằng tôi, với tư cách nhà nghiên cứu phụ trách, chứng minh được phương pháp vận hành 130666 của mình là đáng tin. Hahaha.”
Hm. Nói cách khác, tôi phải tỏ ra đủ ngoan ngoãn để hợp lý hóa việc bước sang giai đoạn kế tiếp…
Khiến công ty tin rằng họ có thể phần nào kiểm soát được tôi.
Đúng là khiến cho người ta phát điên mà.
‘Thôi thì mình cũng đã ký cái khế ước nô lệ chết tiệt ấy rồi.’
Tôi phải chấp nhận. Như vậy thì tôi mới có thể hành động tự do hơn.
{Xác nhận}
“…! Tuyệt vời. Vậy thì tôi sẽ nghĩ ra một phương thức cực kỳ thích hợp và thú vị…”
Vì lòng nhân từ của Chúa Phật, anh làm ơn im giùm cái.
Tôi nhanh chóng nắn khói thành chữ.
{Thực hiện nhiệm vụ tiêu chuẩn của Bộ phận An Ninh}
“…À.”
Sự phấn khích trong giọng Kwak Jaekang xẹp xuống hẳn.
“Ra là vậy… khá tẻ nhạt, hay nên nói là bình thường… nhưng, xuất phát từ cậu thì lại hơi khác một chút.”
Tôi chưa xong đâu.
{Lý do:Tôi đã phát hiện ra một cách kiểm soát bổ sung, và muốn kiểm chứng nó.}
“…! À, tức là cậu muốn đóng khung nó như một thí nghiệm xem khả năng bị kiểm soát đến đâu! Hay đấy. Sợ hãi? Khoái lạc? Thưởng phạt? Hahaha, dù là hướng nào thì…”
{Tiền}
“…”
{Động lực từ biện pháp kỷ luật: Yêu cầu trả lương theo bảng lương nhân viên}
“…Ra vậy.”
Cảm ơn nhé, Kang Yihak - ssi.
Con người bị chi phối bởi tiền, trớ trêu thay, lại dễ đoán hơn.
Và Daydream thì tiền nhiều khỏi bàn.
***
Vài ngày sau.
Tôi ngồi ở quầy lễ tân khu phụ với hai nhân viên khác của Bộ phận An Ninh.
Thật sướng tai khi tôi nghe họ bảo rằng sẽ trả lương cho tôi.
Cơ mà tôi có hơi buồn một chút, tại vì tôi vẫn phải ngồi chình ình trong cái lồng…
‘Hức.’
Còn một điều nữa.
☾ Ồ, kia trông giống một cái tai đấy, bạn à. ☽
Trong những giờ trực yên tĩnh, tôi bắt đầu quan sát thân thể méo mó, tan chảy và dính nháp của mình, lần theo xem chỗ nào là chỗ nào.
Có một điều tôi muốn xác nhận: liệu phần nào trên người tôi vẫn còn giữ nguyên hình dáng chuẩn.
Và rồi, tôi tìm thấy.
:恩主:
Hình xăm kho mini.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
