Tôi Vẫn Phải Đi Làm Dù Bị Vứt Vào Động Creepypasta!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

532 18505

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

182 2284

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

207 3985

Ta Đâu Phải Phù Thủy

(Đang ra)

Ta Đâu Phải Phù Thủy

青空乐章

Cô mang theo di sản của một nền văn minh nhân loại khác, trao tặng cho thế giới non trẻ này hy vọng và phước lành.

83 1250

Trở Thành Bác Sĩ Tâm Lý Bị Các Thợ Săn Ám Ảnh

(Đang ra)

Trở Thành Bác Sĩ Tâm Lý Bị Các Thợ Săn Ám Ảnh

Cá Ngừ Nhập Khẩu

Vốn dĩ đã không phải là vấn đề mà tôi có thể tự mình quyết định được nữa rồi.

49 471

Tearmoon Empire

(Đang ra)

Tearmoon Empire

Nozomu Mochitsuki

“Làm mọi thứ có thể để thoát khỏi lưỡi máy chém!”

469 55647

Chương 201 - 208 (Kết Phần 1), 209 - 300 - Chương 227.2: Thẻ Mua Cà Phê

Chương 227.2: Thẻ Mua Cà Phê

Kim Soleum:〔Hiểu.〕

Tôi cũng đoán trước vậy. Tất nhiên, trong đầu tôi bắt đầu rà soát xem nên tung ra mồi nhử kiểu gì tiếp theo.

Bất ngờ thay, một tin nhắn mới hiện ra.

Baek Saheon:〔Anh muốn biết gì?〕

‘Ý hắn ta là: Mục đích của anh là gì?’

Nhưng tôi cứ thế đặt luôn câu hỏi mà mình đã chuẩn bị.

Kim Soleum:〔Tôi muốn biết có nhân sự mới nào được tuyển thêm không, hoặc những người từng làm việc trước đây có được gọi lại không, và liệu cậu có tình cờ nhận ra gương mặt quen nào không, thưa cậu thường dân.〕

Trước tiên, tôi cần xác nhận về Jang Heoun - ssi.

Tôi có thể hỏi Kwak Jaekang, nhưng tôi không muốn gã điên đó đánh hơi được rằng tôi đặc biệt quan tâm tới Jang Heoun.

‘Làm thế chỉ càng khiến hắn tò mò hơn.’

Dù hắn đã bị ràng buộc bởi lời nguyền『Ngón Tay Đỏ』, thì cũng chẳng khôn ngoan gì khi tôi đưa lý do để đi tìm khẽ hở của mình cho một kẻ loạn trí. Nhất là khi đối tượng không phải là bản thân tôi.

‘Lý do tương tự khiến tôi không hỏi về Go Yeongeun - ssi hay Đội phó Eun Haje.’

Dĩ nhiên, Baek Saheon cũng chẳng chịu hợp tác miễn phí, thế nên khi tôi còn đang phân vân giữa củ cà rốt và cây gậy thì…

Baek Saheon:〔Cho tôi chút thời gian. Tôi sẽ kiểm tra khi đi làm vào ngày mai.〕

‘…??’

Tên này ăn nhầm cái gì sao?

Thật sự tôi không tin nổi vào mắt mình.

Nhưng vì hắn ta đã đồng ý, tôi cũng chẳng phàn nàn gì.

Kim Soleum:〔Cảm ơn.〕

Baek Saheon:〔Ừ, đừng quên quà thể hiện sự cảm kích. Chuẩn bị sẵn cho tôi một món tử tế. Và đừng có mà gửi mấy cái thẻ quà cà phê vớ vẩn gì đó.〕

‘Này. Tôi thậm chí còn không kham nổi một cái thẻ quà cà phê bây giờ…’

Kim Soleum:〔Tiếc là cái đó hơi khó đấy. Xin lỗi, tôi hiện không có điều kiện để chuẩn bị món quà gì cả.〕

Baek Saheon:〔Vậy anh còn chẳng hứa sẽ trả lại sau à? Anh đúng là kẻ cứng nhắc, thiếu linh hoạt, thế mà lại sống sót được với tư cách nhân viên tác chiến à.〕

☾ Tên này đúng là một gã keo kiệt chính hiệu. ☽

‘Ý tôi cũng nghĩ thế.’

Kim Soleum:〔Vậy tôi sẽ bồi thường cho cậu sau, khi có thể. Cảm ơn.〕

‘Hmm.’

Có vẻ ‘Đặc vụ Nho’ đã chiếm được một phần lòng tin của Baek Saheon nhờ vụ làng Jisan.

‘Chuyện quái gì vậy?’

Tôi cũng chẳng hiểu nữa. Chuyện này quá sức bất ngờ.

‘…Trong khi minhd thậm chí chẳng còn là đặc vụ nữa.’

Ấy thế mà tôi vẫn có thể trò chuyện như một người trong hàng ngũ. Cảm giác này thật kỳ lạ.

Dù sao, tôi quyết định chờ câu trả lời của Baek Saheon cho câu hỏi đầu tiên này.

Vả lại, tôi vẫn đang trong giai đoạn cần lặng lẽ làm việc ở tiền sảnh phụ để tiến tới bước kế tiếp.

☾ Nào nào, giờ thì nghỉ ngơi cho đàng hoàng và chuẩn bị ca ngày mai đi, bạn tôi ạ! ☽

Phải rồi.

Và thế là, vài ngày trôi qua như vậy.

Tôi tiếp tục yên lặng ngồi trực ở quầy lễ tân, đồng thời vẫn giữ áp lực ngầm buộc công ty phải thanh toán lương đúng kỳ.

Nhân tiện, tôi cũng đã ra ngoài giam giữ thêm một Bóng tối nữa trong khoảng thời gian ấy, và lại trở về an toàn.

Vì đó là một Bóng tối có tên trên wiki「Hồ sơ Về Những Bí Ẩn TBT」, nên việc phân tích hướng dẫn với cái đầu tỉnh táo khiến nó chẳng nguy hiểm hay khó khăn gì mấy, nhất là khi nỗi sợ và cảm xúc của tôi đã bị mòn.

Ngoài chuyện đó, mọi thứ khá yên ả. Ngạc nhiên thay, Đội phó Lee Songhae còn ghé quầy lễ tân mấy lần trong giờ trực của tôi, lần nào cô ấy cũng mang theo đồ ăn vặt.

‘Nếu một ngày nào đó tôi tìm ra và tái tạo được cơ quan tiêu hóa của mình, có lẽ tôi sẽ được nếm thử.’

Tạm thời, tôi đưa tất cả cho Trung sĩ.

Còn con thuyền giấy của Baek Saheon thì vẫn chưa hồi đáp. Có vẻ hắn ta vẫn chưa kịp kiểm tra mặt những nhân sự mới.

Thế rồi, thời gian trôi qua cho tới hôm nay, khi ca trực của tôi có thay đổi đôi chút.

☾ Cuối cùng cũng có cơ hội làm việc một mình! Anh đừng sợ buồn chán, bạn tôi, vì anh đã có tay kể chuyện lanh lợi bên cạnh rồi! ☽

Chuẩn.

Một ca đêm một người.

Sau hơn một tuần tôi lặng lẽ làm việc, công ty có vẻ đã quyết định “Hãy thử tới mức này xem”, và phân công tôi trực một mình ở quầy lễ tân.

‘Nếu là mình, mình chẳng dại gì mạo hiểm…’

Nhưng rõ ràng, đây là một công ty trong thế giới truyện ma, thế nên chuyện này vẫn diễn ra.

Trung sĩ và Giám sát viên Park Minseong đều đã quay lại công việc ban đầu, sẵn sàng ứng phó nếu tôi kích hoạt cảnh báo an ninh.

Và thế là tôi một mình ngồi ở quầy, trong chiếc thùng vận chuyển với cửa mở.

Kết quả là…

“…”

“…”

Bảy trên mười người bước tới quầy lễ tân đều chần chừ.

‘Haa…’

May mà họ đã có vài ngày để quen với cảnh thùng chở hàng này, nếu không thì tôi đã khiến Bộ phận An ninh phải nhận báo động rồi.

“Ờ… Ông Hộp ạ? À, Hay cô nhân viên ạ? Tôi muốn xin quyền truy cập [Tự-Bánh Quy] cấp Hoàng Hôn”

{Cấp phát thẻ truy cập.}

Tôi viết chữ bằng khói, đồng thời thò bàn tay trái từ trong thùng ra để quét thẻ và ném cho nhân viên.

“C, cảm ơn…?”

{Vui lòng sử dụng an toàn.}

Tôi nghe rõ mồn một những tiếng thì thào kinh ngạc về độ hiệu quả của mình khi họ vội vàng rời đi ( gần như chạy trốn).

Làm ơn, mấy người đừng nói to thế chứ, ngay trước mặt một cái thùng bị nghi là chứa Bóng tối thì lo giữ mồm đi…

‘Chắc là lính mới.’

Phải rồi, đương nhiên có thêm lính mới rồi.

Đã vài ngày kể từ kỳ kiểm tra tuyển dụng kết thúc, và đây là thời điểm những nhân viên mới được dẫn đi tham quan công ty, khuyến khích họ tự mình sử dụng Bóng tối.

Tôi cũng từng trải qua giai đoạn đó.

‘…Và khi đó, tôi đã được cấp thiết bị cá nhân.’

Tôi nhớ lại lúc các tiền bối ở Đội D đã giúp đỡ mình.

‘…’

Tôi lặng lẽ để khói tỏa ra quanh mình cho tới khi cánh cửa thang máy mở ra, một nhân viên mặc suit cẩn trọng bước vào.

“Ờ, xin chào…”

Lại một lính mới nữa thì phải. Một người đàn ông cao to.

Nhưng ngay khi cậu ta vừa bước vào, cậu ta lập tức sững người khi thấy tôi ở quầy.

‘Ừm. Cũng chẳng trách được.’

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!