Chương 224.1: Đặt Cọc
“Đặc vụ Đồng.”
“Có mặt.”
Ryu Jaekwan đang đứng chờ ngẩng đầu lên.
“Tôi sẽ dẫn đường cho cậu.”
Mới chỉ một ngày trôi qua kể từ khi vụ việc [Người Đàn Ông Trong Màn Hình] được khống chế. Trụ sở Cục Quản Lý THSN vẫn rộn ràng, đầy sự bất an khi họ vẫn chưa xong công tác dọn dẹp.
Sự cố ấy không chỉ buộc Đội Huyền Vũ số 1 (đội trực hôm đó) mà cả Đội Huyền Vũ số 3 đang nghỉ ca cũng phải bị điều động gấp.
Bởi vì nó bùng phát đồng thời ở nhiều nơi. Tệ hơn nữa, nó còn gắn với một đài truyền hình, khiến Thảm họa suýt chút nữa đã leo thang thành một vụ thảm sát hàng loạt, may mà nhà nước đã can thiệp kịp lúc.
Chưa hết… trình tự sự kiện cũng hết sức đáng ngờ.
‘Nghĩ lại thì, cái thời điểm báo cáo kia trùng khớp quá mức.’
Thông thường, khi thảm họa siêu nhiên mới xảy ra, dân thường cực kỳ khó liên lạc với cục. Phần lớn còn chẳng biết số điện thoại của đường dây nóng, mà cục thì cũng không thể gắn sẵn số họ vào những sự cố chưa hề phát sinh.
Tuy nhiên, vào lần này, họ lại gọi trước cả khi xác nhận có thương vong hay không.
‘Dĩ nhiên là đáng ngờ rồi.’
Và quả đúng như dự đoán, sau khi họ tra hỏi PD thì sự thật lòi ra.
Một nhóm ‘người mặc côm-lê, đeo mặt nạ’ đã mò đến, phá phách phòng dựng, rồi dúi số điện thoại của Cục cho họ.
Xem ra Daydream đã nhúng tay vào một Thảm họa đã kết thúc để khai thác lại, nhưng lại tuột tay và làm đổ bể, để cuối cùng Cục phải gánh trách nhiệm.
Trên giấy tờ thì bọn chúng vẫn chối bay chối biến.
Đồng đưa tay day mắt, hai quầng thâm trên mắt anh thể hiện rõ sự kiệt sức.
‘Đúng là công ty rác rưởi.’
Vậy nên đây có thể được coi là một bước đi đáng khen, khi anh đã bắt được một nhân viên Daydream có vẻ thuộc đội tinh anh để tra khảo, nhằm moi thêm tin tình báo.
…Nhưng thành thật mà nói, đó không phải là lý do duy nhất.
Chưa kể, chỉ trong chớp mắt, một trong hai nhân viên trông như người của đội tinh anh đã thoát bằng vật phẩm, cô ta trượt khỏi tay anh chỉ cách một kẽ tóc.
Quá đáng tiếc.
“Dù sao thì, may mắn là tình hình đã được giải quyết êm xuôi.”
“…Vâng.”
Nhân viên hành chính dẫn đường bắt chuyện xã giao với Đồng.
“Nghe nói họ quyết định bỏ luôn cái tên ‘Tập 6’ rồi hả?”
“Đúng vậy. Tôi nghe bảo sẽ nhảy thẳng sang ‘Tập 7’.”
Giải pháp được chọn là thế này.
Cho tới khi [Người Đàn Ông Trong Màn Hình] hoàn toàn biến mất, họ sẽ tránh dùng từ ‘Tập 6’ bằng mọi giá.
Còn phía đài truyền hình thì tung hô rầm rộ cái chiến dịch Bỏ Qua Tập 6, biến chuyện ma ám thành chiêu marketing.
Dù có bị thiên hạ chê là ngu ngốc, bất tài, thì cũng coi như đã triệt tiêu được phần nào cái không khí bí ẩn rợn người kia.
Hai ca tử vong sẽ bị ghi là do lao lực hoặc tai nạn, rồi toàn bộ những người dính dáng sẽ bị xóa ký ức quy mô lớn, đưa đài trở lại ổn định.
Dù ở quy mô khác, chuyện này khiến Đồng thấy déjàvu.
Anh nhớ lại mánh mà ngày xưa một lính mới từng áp dụng khi tạm thời công tác ở Đơn Vị Bạch Hổ, thậm chí còn được gọi đùa là Vua Hủy Diệt.
“…Ờm, đặc vụ? Chúng ta tới nơi rồi.”
“À… Cảm ơn.”
Ngay khoảnh khắc ấy, Đồng cảm nhận càng rõ rệt hơn.
Cái hiện diện đó.
Khiến anh nhớ đến cấp dưới của mình, kẻ đã biến mất cách đây sáu tháng, chỉ để lại một bức thư viết rất chỉn chu và một đống vật phẩm.
Đặc vụ Nho.
…Kim Soleum.
Như một lời cảnh báo: đừng phạm sai lầm.
“Anh có thể vào.”
Anh bước vào địa điểm được chỉ định.
Một căn phòng tách biệt khu vực tiếp nhận người sống sót sau thảm họa – phòng giam tạm thời dành cho những đối tượng bị đánh dấu “nguy cơ cao theo lời khai”.
Người ta gọi nó là phòng quản thúc, giai đoạn trước khi vào Ngục Kính.
“Ồ, hân hạnh được gặp Đặc vụ nha!”
Đặc vụ Đồng được chào đón bởi một kẻ vẫn cười toe trong căn phòng quản thúc.
Một thành viên Bộ phận Thám Hiểm Thực Địa, đeo mặt nạ Ngựa.
“Mì tương đen đen ở đây ngon cực! Nơi này phục vụ đồ ăn tuyệt lắm. Mà lại miễn phí nữa, haha.”
Dù cô ta chẳng xưng tên thật, nhưng tính cách thì ai cũng biết.
“Vậy nên nếu anh trả giá đúng, tôi sẽ kể hết mọi chuyện nha.”
Một kẻ trơ trẽn, hám vàng cực độ.
“Nhưng nếu hỏi mấy chuyện liên quan trực tiếp tới công việc hôm nay… Thì không. Tôi mà hé ra, dễ bị kỷ luật hay đuổi việc lắm. Cho dù các anh có ‘biếu chút quà nhỏ’ cũng chẳng ăn thua đâu.”
“...”
Đặc vụ Đồng quá quen kiểu này.
Dù hiếm khi thấy một kẻ đẩy sự trâng tráo tới mức này.
“Cô thường dân. Đây không phải một cuộc mặc cả.”
Với ánh mắt trũng sâu, Đặc vụ Đồng khẳng định lập trường của mình.
“Mấy món nhỏ chúng tôi đưa là biểu thị cảm kích vì đã hợp tác, không phải hối lộ. Quyền im lặng không được phép trong Cục Quản Lý Thảm Họa Siêu Nhiên, vì lý do an toàn.”
“...”
“Và tiếp tục từ chối khai báo sẽ được xem là căn cứ để nâng cấp biện pháp xử lý.”
Giọng Đặc vụ Đồng không mang lấy một chút hối tiếc nào khi nói đến điều đó.
“Nghĩa là cô có thể đối mặt với những biện pháp khác ngoài quản thúc.”
Thế nhưng, nhân viên Daydream kia chẳng hề chớp mắt.
“Sau đó, tôi có thể đòi thêm một mức giá cao hơn để bù tổn thương tinh thần nữa cơ!”
“...”
“Tất nhiên, thay vì để nó đi xa thế, tôi nghĩ ta hoàn toàn có thể đạt được một mức giá công bằng qua thương lượng trơn tru. Hahaha!”
Đúng là đồ mặt dày.
Đồng nén tiếng thở dài, nhìn gã nhân viên Daydream điển hình (ích kỷ, luôn lăm le cơ hội) đang ngồi trước mặt.
Kẻ bị đánh giá là phạm lỗi, nhưng chưa ác tới mức cán cân nghiêng hẳn.
Chính vì『Các Cân Cái Ác』chưa đổ trọn sang một bên, nên cục sẽ không ném người này vào những vị trí cần vật hi sinh.
Thông thường, quy trình là nhốt vào『Ngục Kính』, thẩm vấn cho đến khi cô ta khai ra sự thật…
‘…Hoặc mình có thể quẳng cô ta luôn.’
Vào『Mê Cung Ác Mộng』.
Chỉ cần một vòng trong đó, thái độ cô ta ắt sẽ thay đổi.
Đồng đang cân nhắc việc này thì—
Cạch.
–-Cửa phòng quản thúc mở ra, có người khác bước vào.
“…Đặc vụ.”
“Ui cha, cậu vất vả ghê.”
Anh ta nhe răng cười với Đồng, rồi lại huơ tay chào nhân viên Daydream.
Đặc vụ Choi đi vào và kéo ghế ngồi xuống.
“Tôi vừa ghé qua sau khi kết thúc nhiệm vụ. Dù gì tôi cũng có dính líu đến vụ vận chuyển cô tới đây, vậy nói chuyện với cô tí cũng công bằng nhỉ, cô nhân viên yêu quý của tôi?”
“Thế thì anh bỏ qua phần khách sáo và nói chuyện vàng bạc đi, sếp của tôi? Hahaha!”
“Hahaha, cô thẳng thắn thấy gớm!”
Choi ngả người ra ghế, hạ giọng, nét mặt anh thoáng nghiêm lại.
“Nhưng này, kể cả tôi có muốn đưa vàng, cô cũng phải cho tôi thông tin đáng để trao đổi chứ.”
“...”
“Cô thật sự nghĩ tin tức từ một Giám sát viên của Bộ phận Thám Hiểm Thực Địa chưa đầy hai năm đáng giá vậy sao?”
Kang Yihak bật cười.
“Nếu không đáng, các anh đã chẳng lôi tôi tới đây, đúng không?”
“Chúng tôi chỉ đang đánh cược thôi.”
Choi chống cằm như đang ngẫm nghĩ, rồi giơ cả hai tay như chịu thua.
“Được rồi! Cứ phun hết những gì cô biết ra. Tôi sẽ trả giá xứng đáng nhất có thể.”
“Ồ!”
“Sao, đưa vàng trước làm cọc nhé? Tôi còn có cả ngọc bích nữa.”
“Wow, hàng xịn luôn!”
Đặc vụ Đồng liếc Đặc vụ Choi một cách nghi ngờ, nhưng Đặc vụ Choi vẫn giữ phong thái thoải mái, chỉ thấp thoáng nét khó chịu sau lớp giả vờ trơn tru.
Anh ta giữ đúng lời, rút ra một món trang sức bằng vàng ròng lẫn ngọc bích, và đưa thẳng vào phòng quản thúc.
“…!”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
