Chương 210.1: Gặp Gỡ Các Tân Binh
Sau khi uống『Tấm Vé Ước Nguyện』và nhận ra ‘sự thật’.
Cơ thể tôi sụp đổ, mà bộ đồng phục đội bảo an của giám đốc Ho, thứ tôi đã dùng để cố định lại cơ thể trong tuyệt vọng, lại phản tác dụng và khiến tôi bị hoại tử.
Vì thế, ngay trước ngưỡng cửa của cái chết, tôi buộc phải đưa ra một lựa chọn.
— “Chỉ cần cậu ký tên.”
Tôi đã ký vào bản hợp đồng lao động mà giám đốc Cheong đưa tới.
Ngay sau đó, tôi mất ý thức… và khi tỉnh lại, tôi đã bị chuyển đến một nơi nào đó.
Một căn phòng nhỏ, lạnh lẽo đến khô khốc.
Thứ đầu tiên tôi nhìn thấy là con số...
〔666〕
… được viết trên tấm bảng của cánh cửa sắt.
Không gian này chỉ có một chiếc giường sắt và bồn rửa mặt, trông chúng thật đơn giản đến mức trống rỗng.
Nguồn sáng duy nhất của căn phòng là một bóng đèn huỳnh quang, nó hoạt động im lặng như một con chuột chết.
Nhưng tôi có thể rời đi bất cứ lúc nào trong giờ làm việc. Bởi vì từ ngày đầu tiên đến tận bây giờ, công việc của tôi chưa từng thay đổi dù chỉ một ngày…
〘Hôm nay, nhiệm vụ của bạn là bảo an tầng hầm 13 của tòa nhà phụ.〙
Tầng hầm 13.
….vì tôi phải canh giữ hành lang này.
〘Bảo an tầng hầm 13 của tòa nhà phụ.〙
Cơ mà công việc của tôi chẳng có ý nghĩa gì mấy.
Không ai đến cả.
Nơi này không có cửa sổ hay lối thoát hiểm. Nó chỉ là một hành lang dài với những cánh cửa sắt, còn tôi thì chỉ bước đi ở đó một cách vô nghĩa.
Tôi lang thang trong hành lang.
Bước đi giữa những ánh đèn đỏ và xanh nhấp nháy.
Tôi thấy có một chiếc thang máy. Con số ghi số tầng thang máy đang đi chớp tắt, ánh sáng nhấp nháy hiện lên từng chữ số.
Nhưng tôi không thể vào.
Bởi vì không có nút bấm từ hướng của tôi.
Nên tôi không nhìn thấy chúng.
Cũng chẳng thể rời đi.
Xoẹt…
Làn khói đen bay dày đặc quanh tôi.
Bóng đèn huỳnh quang tái nhợt trên hành lang chớp tắt, làn khói lay động và bốc lên.
Khói thoát ra từ hơi thở tôi và xuyên qua mặt nạ phòng độc.
Trong tình trạng bị hạn chế, tôi tiếp tục bước đi.
Thứ duy nhất chuyển động là làn khói trải dọc hành lang, thứ đang chập chờn dưới chân tôi. Khi tôi dõi theo nó…
〘Giờ làm của bạn đã kết thúc. Hãy lập tức quay về. Giờ làm của bạn đã kết thúc. Hãy lập tức quay về. Giờ làm của bạn đã kết thúc. Hãy lập tức quay về…〙
Kết thúc.
Theo đúng hợp đồng, tôi quay trở lại phòng 666 đã mở sẵn.
Cạch.
Cửa khóa lại và tôi ngồi xuống giường.
Lại một lần nữa, tĩnh lặng chào đón tôi.
Thông thường… người ta sẽ cảm thấy kinh hoàng chứ?
Dù là chứng sợ không gian kín hay nỗi sợ bị cô lập, việc chỉ ‘tồn tại’ dưới tầng hầm của một công ty dược phẩm đáng sợ, trong trạng thái chẳng ai hay biết… hẳn phải đáng sợ lắm.
Có lẽ là vậy.
Nhưng cụ thể đó là cảm giác gì, tôi không còn nhớ nổi.
Mà việc không nhớ… cũng chẳng tệ.
Tôi chỉ lặng lẽ nghiền ngẫm.
Công việc của tôi.
Nhân viên bảo an của tầng hầm 13, tòa nhà chi nhánh.
Không thắc mắc về những thứ tồn tại phía sau cánh cửa sắt, không rời khỏi hành lang tầng hầm 13 đã được chỉ định, chỉ thực hiện nhiệm vụ bảo an.
Tôi chưa từng gặp hiện tượng bất thường nào từ khi tiếp xúc với nơi này.
Những hình dạng mơ hồ lóe lên rồi tan biến trong đầu tôi.
Nếu mô tả theo phong cách của「Hồ sơ Về Những Bí Ẩn Trong Bóng Tối」, có lẽ sẽ viết như thế này…
Ừ. Chắc là vậy…
Nhưng ngay cả tưởng tượng mơ hồ và đã bị kiểm duyệt ấy cũng chẳng kéo dài.
Chiiiiii—
Sự tĩnh lặng tan vỡ.
Ánh sáng từ màn hình đen trắng đổ bóng lên giường sắt.
【Xin chào những cá thể đặc biệt tràn đầy ước mơ và nhiệt huyết! Chào mừng bạn đến với đội quản lý an ninh của Công ty Daydream!】
Âm thanh ghi âm kỹ thuật số chất lượng thấp vang vọng trong căn phòng kín.
【Hôm qua chúng tôi đã giới thiệu chi tiết đội quản lý an ninh làm những công việc tuyệt vời gì rồi, đúng không? Hôm nay, chúng tôi sẽ cho bạn biết những quy tắc nhất định phải tuân thủ trong giờ làm!】
Từ chiếc TV hình cầu nhỏ gắn ở góc phòng biệt giam, đoạn video tiếp tục phát.
【<Video đào tạo nhân viên mới của đội quản lý an ninh>.】
Nó chỉ lặp lại đúng một nội dung.
【Bạn không được rời khỏi khu vực lao động đã được chỉ định!】
Hai linh vật xuất hiện.
Linh vật cáo đứng yên trước thang máy ở hành lang và xoay vòng vòng… cái định dạng này, tôi đã từng thấy nó ở đâu đó rồi.
Nhưng có gì đó méo mó… méo mó ư?
Video đào tạo vui tươi về lối sống của dân công sở và Tập đoàn Daydream bị chuyển thành đen trắng, khiến ánh sáng lay động khắp căn phòng.
【Bạn là dân lao động theo hợp đồng và không được vi phạm quy tắc lao động!】
Thoạt nhìn, nó nhìn y hệt video đào tạo tân binh thông thường, nhưng nó có một điểm khác.
Chiếc video này liên tục lặp đi lặp lại cả việc phải làm gì sau khi tan ca.
【Hãy ngủ.】
【Đừng vi phạm giờ ngủ. Bạn không được đi lại. Bạn phải nghỉ ngơi. Đó là hành vi bình thường của một nhân viên được công ty thuê!】
Ánh sáng rực rỡ đến kỳ quái của đoạn video vui tươi ấy chập chờn trong căn phòng nhỏ.
Rồi…
【Phần đào tạo của video hôm nay đến đây là kết thúc. Chúc bạn nghỉ ngơi thoải mái!】
Cụp.
Màn hình TV tắt ngúm.
“…”
Thế là một ngày làm việc kết thúc.
Trong không gian nhỏ bé không còn nguồn sáng, ánh đỏ và xanh mờ nhạt len qua khe cửa sắt.
Đây là giờ ngủ.
Cơ mà tôi không thể ngủ.
Nhưng tôi không được vi phạm giờ ngủ như trong video đào tạo đã nói. Đó là quy tắc lao động.
Tôi nằm xuống giường và nhắm mắt.
Giống như đang ngủ.
Cứ thế, trong khi học về ‘công việc của công ty’, tôi tiếp tục làm việc tại tầng hầm 13 tòa nhà phụ.
…
…
Tôi đã đi làm bao nhiêu ngày rồi?
Một tuần?
Nửa tháng?
Một tháng?
Bảy năm?
■■■?
Không biết. Khó mà tính được. Nhưng cũng chẳng sao. Trong hợp đồng đâu ghi thời hạn làm việc, vậy thì cứ tồn tại như thế này là được.
Rồi giờ làm sẽ lại quay về.
Và rồi, giữa tĩnh lặng, tôi sẽ lại…
Cốc… cốc.
…
Cốc cốc cốc.
Âm thanh.
Tôi nghe thấy âm thanh.
Tiếng khớp xương cứng được bọc trong lớp da mềm khẽ chuyển động va vào sắt.
Tiếng gõ lên cửa sắt.
……
Gõ cửa.
Con người.
Tôi kéo mạnh cánh cửa.
“Hức!”
“Áaaaa!”
Cửa sắt phòng 666 mở ra.
Những kẻ đang nắm tay nắm cửa giật mình ngã nhào ra hành lang, bàn tay họ chỉ về phía tôi rồi…
“Á… ưm.”
Họ bịt chặt miệng—
—Và cúi đầu.
“Xin… xin chào.”
“Chúng tôi là nhân viên mới. Xin chào anh.”
Họ nói.
Giọng họ cứng đờ như học thuộc lòng câu nói từ trước, nhưng nó là thật.
Tôi chợt nhận ra… đó là giọng nói sống của một ai đó, sau một khoảng thời gian dài đằng đẵng.
Không…
Người sống ư?
“Nếu được, chúng tôi có thể ghé vào một chút không…?”
Đây không phải… âm thanh của người chết.
Tất cả những giọng nói nghe qua cơ quan thính giác của tôi đều lạo xạo như đoạn video đào tạo cũ kỹ.
Như thể đã qua một bộ lọc, như thể đã được ghi hình. Mọi lời nói nghe thấy qua lớp mặt nạ phòng độc đều trở nên mờ đục, khiến tôi khó mà phân biệt cá thể.
Và…
“…”
Phía trên bộ vest… không có khuôn mặt.
Không, tôi không thể nhận diện được khuôn mặt của họ.
Vị trí lẽ ra là gương mặt trông như một lớp mosaic đã tan chảy hoàn toàn.
Đỏ và đen méo mó, như cuộn phim hỏng được cố gắng ghép lại từ những mảnh vụn.
‘Tại sao?’
Có phải tôi không cần nhận diện khuôn mặt để thực thi hợp đồng? Hay vì cơ thể sụp đổ của tôi đã kéo theo cả hệ thống nhận thức?
Không rõ.
Nhưng không có vấn đề.
Dựa vào trang phục, vóc dáng và ngữ điệu, tôi vẫn có thể phân biệt giữa các cá thể.
Tôi vẫn có thể nắm bắt tình huống.
Đây là một nhóm nhân viên mới, vest, họ đi theo tổ đội ba người, hoảng loạn và bối rối, không có mặt nạ.
Và còn một điều nữa.
“…”
Tôi nhìn về phía kẻ đầu tiên lên tiếng.
Nghe tiếng thở gấp của hắn, tôi đưa tay đeo găng đen ra.
“Hư…!”
Tôi rút ra thứ lộ khỏi túi trước bộ vest của hắn.
Một mảnh giấy ghi chú.
〔Sau khi đi xuống tầng B13,〕
〔 và tới phòng số 666,〕
〔tôi sẽ đọc gõ cửa và đi vào trong.〕
Cái này…
Ra là vậy.
========================
「Hồ sơ Về Những Bí Ẩn Trong Bóng Tối」: Công ty Daydream Inc: Thí nghiệm
Buổi Định Hướng Nhân Viên Mới’ - Lần thử thứ 21
Mô tả:
Nhiệm vụ được phân công bằng cách sử dụng『Hộp Rút Thăm May Mắn』(Qterw-E-382). Nhân viên phải thăm dò tầng hầm tòa nhà phụ và chạm trán nhân viên bảo an ■■■■ phụ trách khu vực đó.
========================
Từ bộ não đã biến dị của tôi, ký ức lóe lên như tia lửa rồi nổi lên mặt nước, lưu lại như để thưởng thức.
Tôi đã ‘hiểu’ đây là tình huống gì.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
쥐 죽은 듯이 (im như chuột chết) - 1 câu thành ngữ của Hàn khi ví von sự tĩnh lặng. Mấy cái hình được đơn giản hóa thành nhiều hình vuông ấy