Chương 210.2: Cảm Giác Quen Thuộc
“Eek!”
Tôi đút tờ giấy trở lại túi áo ngực của tên lính mới. Chỗ vừa bị ngón tay đeo găng đen của tôi chạm vào run lên bần bật.
Tân binh to con đứng phía sau bước lên, như thể muốn xoa dịu tình hình và đẩy nhẹ một nhân viên trước mặt mình ra trước, rồi bình tĩnh tiếp lời:
“…Chúng tôi chỉ làm theo lệnh của công ty.”
“…”
“Chúng tôi… chỉ đang thực hiện nhiệm vụ được giao.”
Đúng vậy.
Nếu coi Buổi Định Hướng Nhân Viên Mới là một phần công việc thì cũng không sai.
Tôi nhìn ba nhân viên mới tội nghiệp kia – những người chỉ đơn thuần tham gia ‘Buổi Định Hướng Nhân Viên Mới’.
Và rồi…
Tôi lùi lại một bước khỏi cửa như mời họ vào.
“…”
“…”
“C-Có… có thể… chúng tôi vào được chứ?”
‘Người được phép ra vào thì không vi phạm quy định làm việc.’
“C…Cảm… cảm ơn……”
Họ cứng đờ, ánh mắt thì láo liên, rồi bước vào Phòng 666 để thực hiện nhiệm vụ được giao trên tờ giấy.
Sau đó họ vọt ra khỏi cửa như vừa né một hố lửa.
…Mà cũng chẳng cần phải thế.
“Hiiiiek!”
Tôi còn chưa kịp đưa tay ra đỡ hai người đang vấp ngã lên nhau mà tháo chạy, họ đã bò lổm ngổm như muốn thoát thân.
Đúng rồi.
Họ đang chạy trốn.
Có một lối ra…
…Tại thang máy, ngay kia.
“Hộc, hộc!”
“Đợi, bình tĩnh đã…”
Có vẻ người to con đang cố gắng chặn lại đồng đội của mình, nhưng họ vẫn đập liên hồi vào thứ gì đó.
Nút thang máy.
Hóa ra là ở đó có nút thật.
Chẳng lẽ chúng chỉ vô hình với nhân viên an ninh?
Chẳng mấy chốc, cửa thang máy mở ra với một âm thanh vui tai và ánh sáng tràn vào hành lang.
Một khoang thang máy sáng rực. Tôi thấy được nó rồi.
“Đ-Đóng lại! Mau đ…!”
Tôi bước theo họ. Mỗi bước đi, khói bốc lên từ mặt nạ phòng độc.
Khoảnh khắc làn khói đen tràn vào thang máy.
〘 Không được rời khỏi khu vực làm việc được chỉ định! Không được rời khỏi khu vực làm việc được chỉ định! Không được rời khỏi khu vực làm việc được chỉ định! Không được rời khỏi khu vực làm việc được chỉ định!〙
Âm thanh vang trong đầu tôi.
〘 Không được rời khỏi khu vực làm việc được chỉ định! Không được rời khỏi khu vực làm việc được chỉ định! Không được rời khỏi khu vực làm việc được chỉ định! Không được rời khỏi khu vực làm việc được chỉ định!〙
…
KHÔNG.
Những gì tôi làm không phải là rời khỏi khu vực làm việc.
Thang máy hiện ở B13, và như một phần của B13, tôi chỉ đang bước vào một không gian nối liền.
Không chỗ nào ghi rằng thang máy bị loại khỏi khu vực làm việc của B13.
…
…
Âm thanh lại im bặt.
“Ah! Đ-Đợi đã…”
Tôi tự nhiên bước trở vào thang máy.
Cửa khép lại.
Cộp.
Bên trong thang máy đầy khói đen.
“Ah, aaaaaa■■.”
“Ooooh, ô-ôi, ■■-nim, c-cái đó■”
Tôi nghe tiếng rên và lầm bầm của nhân viên bên cạnh.
‘Có lẽ khói khiến họ khó thở?’, nghĩ vậy, tôi nín thở và hút khói đen vào mặt nạ.
Giữa làn khói, những khuôn mặt người loang lổ như tranh ghép hiện ra, ánh lên sự mờ mịt.
Hình như có chất lỏng đang rỉ ra từ mắt, mũi và miệng của họ. Dù vậy, hơi thở họ vẫn đều đặn…
Tôi cố hướng càng nhiều khói về phía tường để tránh họ, nhưng một người run run dưới ánh nhìn của tôi cuối cùng cũng lên tiếng.
“C…Có phải ý… ý anh bảo chúng tôi phải im lặng không?”
Ý ư?
Hành động của tôi với khói có mang ý nghĩa gì không…
À.
“…”
Đây là… cách làm sao?
Mấy cái ký tự này chẳng mang ý nghĩa gì cả
“C-Chữ viết kìa!”
Khi tôi tạo ký tự bằng khói, những khuôn mặt mosaic chao đảo vì kinh ngạc và sững sờ.
Dẫu giữa tiếng ồn, tôi vẫn cảm nhận được một sự nhẹ nhõm hay an ủi lạ lùng.
“Ờm, anh có… có định tấn công bọn tôi không…?”
{Tình trạng hiện tại : Phủ định}
“A…!”
Giọng nói họ tươi sáng hơn. Cái cảm giác yên tâm trước thứ quen thuộc - một dòng chữ, sự an ủi kỳ dị khi một cá thể kỳ lạ hé lộ một mặt có thể hiểu được.
Hình như tôi từng trải qua cảm giác của họ.
Một tiếng thở dài nặng nề lướt qua tai tôi.
Rồi họ hỏi tôi thêm một câu hỏi khác.
“V-Vậy, anh sẽ… sẽ đi đâu…?”
“…”
Tôi nhìn bảng nút thang máy - thứ tôi không nhìn thấy được từ Tầng Hầm B13.
Trong đó, có một nút mà nhân viên mới đang liếc nhìn tôi như chờ phản ứng trước khi với tay ấn.
Tầng T1.
“…”
Không.
Hiện giờ, tôi không thể đặt chân lên mặt đất. Bước ra khỏi thang máy sẽ là rời hẳn khỏi khu vực làm việc được chỉ định, vượt quá mọi kẽ hở tôi có thể lợi dụng. Tôi không thể rời đi.
Thế thì tại sao tôi lên thang máy?
“…”
Vì có những việc tôi có thể làm mà không cần xuống thang.
Tôi đưa tay ra.
***
Đứng im trong thang máy, ba nhân viên mới từng ra vẻ bình thản giờ thở hổn hển.
‘Cái quái gì đây? Chuyện quái gì đang diễn ra?’
Trong khoang thang dày đặc khói đen, những gì họ có thể nhìn thấy trong làn khói là…
Một ánh vàng như đèn khí gas.
‘Chết tiệt, chết tiệt…!’
Những chiếc sừng khổng lồ như gạc hay xương sườn vươn lên khỏi mặt nạ phòng độc. Bộ đồ đen kín mít không hở một tấc da trông như cơn ác mộng nhồi nhét vào hình dáng con người.
Cái bảng tên ‘Đội Bảo An’ ghim trên ngực kia như một trò đùa ma quái.
Thứ sinh vật từ Phòng 666 của Tầng hầm B13.
‘N-Nếu mình cư xử lễ phép, cơ hội sống sót sẽ cao hơn…!’
Tên tân binh khoe mẽ âm thầm chửi rủa đồng đội tên Jang Heoun, người đang liếc sang hắn thay vì nhìn con quái vật.
‘Hắn vẫn còn giả vờ bình tĩnh à!’
Đồng thời, hắn tiện thể quên mất (để tiện cho việc đổ lỗi) rằng mình vẫn chưa chết là nhờ Jang Heoun, đồng thời, Jang Heoun cũng không phải là người đặt hắn vào tình cảnh này.
Chỉ đến lúc này, hắn ta mới lơ đễnh nhận ra vì sao từng có người chết trong thang máy trước đó.
‘Những nhân viên khác đều bảo tất cả bọn họ đều cố chạy trốn vào thang máy, cả lính mới lẫn sinh vật kỳ dị…!’
Nhưng khi đi ra thì chỉ có các nhân viên…
Hắn nuốt khan.
Chẳng lẽ, nó giết họ vì tức tối không lên được thang?
‘Vậy thứ này… N-Nó đã lên bằng cách nào?’
Sự an ủi duy nhất mà hắn có là sinh vật này có thể giao tiếp được… nhưng khốn kiếp thật.
‘Mình thực sự phải quay lại sảnh tầng một cùng thứ này ư?’
Trong phim kinh dị, đây chính xác là lúc những người còn lại trong sảnh bị giết sạch.
Nghĩ vậy, mồ hôi lạnh nhỏ xuống cằm hắn.
Nhưng bản năng sinh tồn của hắn đã thắng thế.
Hắn muốn ra ngoài. Hắn sẽ ra ngoài. Hắn phải thoát khỏi cái không gian điên loạn dưới lòng đất này!
‘Đúng. Đúng vậy!’
Ít ra hắn chưa chết!
Những người còn lại ở sảnh có thể tự lo! Không đời nào hắn là kẻ duy nhất chết ở đây!
Gần như mê sảng, hắn đưa tay ấn nút T1 và—
Mắt họ chạm nhau.
“A.”
Ánh sáng màu vàng lẫn trong khói nhìn thẳng vào hắn.
Nhân viên mới lại đông cứng.
Nhưng hình bóng kỳ dị với ánh sáng như phát ra từ đèn gas kia không ngăn hắn ấn lên T1.
Thay vào đó, nó cũng đưa bàn tay đen ra.
Và tách một cái, nó đã ấn vô tầng hầm B12.
“Hả…?”
Tầng hầm 11, 10, 9, 8… lên đến 1.
Nó ấn tất cả các nút.
Như lướt tay trên phím đàn piano.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
