Tôi Vẫn Phải Đi Làm Dù Bị Vứt Vào Động Creepypasta!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

54 398

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

8 27

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

(Đang ra)

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

Hibariyu

Và thế là, lời hứa sẽ mãi là bạn của hai đứa trẻ năm nào vẫn sẽ được giữ vững. Nhưng liệu tình bạn ấy vẫn sẽ được yên bình như ngày xưa chăng?

54 662

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

(Đang ra)

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

Kage Odori

Đây là câu chuyện về những Giả kim thuật sư "hai người như một", buộc phải trải qua cuộc sống chạm vào nhau suốt cả ngày dài. Họ khao khát sự tồn tại của đối phương và cùng nhau vươn lên chống lại số

1 6

Sắc Nét Chiến Cơ

(Đang ra)

Sắc Nét Chiến Cơ

ML "Exlor" Duong

"Chào mừng đến với Hệ Thống Thiết kế Chiến Cơ. Vui lòng thiết kế chiến cơ mới của cậu."

170 10326

Chương 201 - 208 (Kết Phần 1), 209 - 300 - Chương 212.1: Tái Chế Ứng Cử Viên

Chương 212.1: Tái Chế Ứng Cử Viên

Một cái tên quen thuộc.

Một người tôi đã từng biết.

Trong thoáng chốc, có gì đó như đang dâng trào trong tôi…

Nhưng tôi không để lộ phản ứng.

“Sao thế cậu nhân viên?”

Bởi tôi biết, bộc lộ điều gì ở đây là dại dột.

‘Tại sao?’

Đột nhiên, một cảm giác lạ lùng hình thành trong đầu tôi.

Nó giống như tôi đang cố kéo một cái neo từ đáy biển sâu lên.

Khi những cảm giác trước đây đã mất, bộ não và ý thức hỗn loạn của tôi chật vật để suy nghĩ như ngày xưa.

‘Jang Heoun…’

Đã chết.

Hình ảnh cái xác đổ gục trên sàn căn phòng ở khu nghỉ dưỡng.

Tuy nhiên… Đúng rồi… Với tư cách một nhân viên khu nghỉ dưỡng, cậu ta được tái tạo trong trạng thái ô nhiễm, và Jang Heoun đã sống lại.

Còn tôi…

‘Mình đã đưa『Tấm Vé Ước Nguyện』cho cậu ta.’

Nếu『Tấm Vé Ước Nguyện』thực sự đến tay Jang Heoun, thì cậu ấy sẽ sống lại.

Nếu mới nãy, tôi thấy cậu ấy đã sống lại như một con người.

‘…’

Khối óc vỡ vụn của tôi đưa ra một kết luận.

Tôi chậm rãi nhận ra cảm giác mình đang có… là sự nhẹ nhõm.

Một cảm xúc trực tiếp mà đã rất lâu rồi tôi mới cảm nhận lại được, nó nhức nhối như một cơn đau mờ nhạt.

“Cậu thấy thế nào khi nghe những cái tên ấy? Lee Jungin, Park Yonghae… Jang Heoun.”

Theo phán đoán của mình, tôi kết luận rằng không nên nói chuyện với nhà nghiên cứu tai tiếng đang đứng trước mặt mình.

“Thế nào?”

Tôi lặng lẽ nhìn hắn.

Biểu cảm đầy mong chờ của Kwak Jekang cuối cùng cũng chùng xuống khi sự im lặng của tôi kéo dài.

“Lại một lần nữa, ‘không phản ứng’ nhỉ. Có vẻ ký ức của vật trung gian hiến tế mà chúng tôi dùng chẳng có ý nghĩa gì… Haha, xin lỗi nhé. Nhưng với tư cách nhà khoa học, tôi buộc phải hỏi mấy chuyện thế này thôi, cậu hiểu không? Hahaha!”

Kwak Jekang cười gượng, rồi lẩm bẩm như thể buột miệng.

“Dù vậy, hôm nay tôi đã được thấy một điều thú vị, cậu nhân viên à. Suốt nửa năm nay cậu vẫn hành động y như một cái máy không phản ứng…”

Nửa năm?

“Tôi nghe nói nếu mỗi sáu tháng có một sự kiện thú vị như thế này, thì người ta sẽ bớt muốn bỏ việc đi. Đúng không nào?”

Tôi chợt nhận ra.

Đã không ít hơn nửa năm kể từ khi tôi bị giam ở Tầng hầm B13.

Không. Chẳng lẽ đã qua nửa năm rồi sao?

“Eeyah~ Hẳn là vui lắm. Ba tân binh rõ mồn một… đi thám hiểm tầng hầm khu phụ lục, với sự trợ giúp của cậu…!”

Kwak Jekang cứ thế lấn tới, vừa khéo vừa dai.

“Cậu không thấy quen thuộc sao? Khi chứng kiến cảnh đó, có công việc hay trải nghiệm nào tương tự lóe lên trong đầu không…”

Im lặng.

“Cậu có cảm thấy chút đồng cảm nào không?”

Im lặng.

“Trời ạ, cậu thật đúng là kiểu người ít nói. Nhưng vậy thì…… Vì sao cậu lại giúp họ?”

……

“Khu vực công tác của cậu rõ ràng là Tầng hầm B13 cơ mà. Tôi hiểu, cậu lách luật bằng cách không bước ra khỏi thang máy, nhưng dẫu sao thì…”

Đôi mắt Kwak Jekang lấp lánh phấn khích.

“Cớ gì khiến cậu phải làm đến mức ấy để giúp đỡ họ?”

“Là vì ‘thích thì làm’? Hay là vì bổn phận cứu người?”

“Haha, im lặng cũng là một dạng câu trả lời. Hay do cậu đang rối trí? Tôi tự hỏi, liệu chỉ cần thay đổi một chút biến số thì kết quả có lặp lại không… nhỉ?”

Tôi giơ tay chỉ về Phòng 666.

Chính xác hơn, là chiếc TV kiểu cũ treo ở góc trần.

Nơi phát đoạn video đào tạo nhân viên.

“…Ồ.”

Và tôi tạo ra một câu bằng khói.

{Quy Tắc Công Việc số 17 : Hợp tác với đồng nghiệp.}

Một dòng trong video đào tạo.

Kwak Jekang nhận ra ngay, cả phông chữ.

“Aha, ra thế!”

Âm thanh của bút điện tử hí hoáy trên tablet PC vang lên dồn dập.

“Thì ra là do video đào tạo. Cái đó thì… Haha, tuyệt thật. Nói sao nhỉ, nhân từ, hay rộng lượng, hoặc là những từ khóa như ‘quy tắc và trật tự’! Tôi hiểu rồi, cậu nhân viên của Đơn vị đặc nhiệm… Haha, phải, tôi hiểu rồi.”

Rồi ngòi bút khựng lại, giọng hắn cũng dịu xuống.

“Nhưng cậu biết đấy, điều đó hơi vô nghĩa, đúng không? Những người cậu giúp…”

Hắn giơ cả hai tay, giả bộ ngạc nhiên.

“Thực ra đâu phải đồng nghiệp. Haha!”

Tôi biết.

“Bọn họ không phải tân binh. Họ chỉ là vật thí nghiệm thôi!”

Ngay từ đầu, đây vốn chẳng phải buổi định hướng của Bộ phận Thám Hiểm Thực Địa.

Nó là một dự án thí nghiệm nghiên cứu mô phỏng theo định dạng đó, với cùng một cái tên.

Tên Thí Nghiệm là 'Buổi Định Hướng Nhân Viên Mới'.

Họ không phải nhân viên mới thật sự.

Đúng hơn, họ là những người từng nộp đơn vào vị trí sơ cấp nhưng, vì nhiều lý do, đã trượt kỳ tuyển dụng.

Nhưng công ty lại gửi gmail, giả vờ như họ đã trúng tuyển để lừa họ.

Lý do là…

“Họ cơ bản chỉ là lao động thời vụ được tuyển làm mẫu cho thí nghiệm!”

… bổ sung hồ sơ thám hiểm dân sự.

Đó là một loại thí nghiệm, nhằm thu thập thêm dữ liệu đáng kể về Bóng tối trong những trường hợp chưa có tiền lệ thám hiểm từ những người bình thường chẳng có hiểu biết gì.

Trong số các ứng viên bị trượt, những kẻ có năng lực phù hợp sẽ được chọn, rồi nhét vào một mô phỏng giống như buổi định hướng của nhân viên thật.

Công ty khó có thể tùy tiện thả Bóng tối trong phạm vi quản lý cho dân thường.

Vì vậy, như hồ sơ thám hiểm của công ty được tích lũy nhờ Đội Thám Hiểm Thực Địa - các chuyên gia về thám hiểm Bóng Tối, thì những người gần với dân thường nhất, tức là các ‘tân binh’ cũng được cho tiếp xúc với Bóng tối. 

Nhưng ngay cả khi đó, chỉ những Bóng tối có thể dùng để kiểm tra năng lực mới được chọn.

Đó là lý do một nhà nghiên cứu đã nảy ra ý tưởng xuất sắc.

— “Sao chúng ta không tái chế ứng cử viên đi!”

Không cần phải lén lút tuyển người khác rồi tránh sự chú ý của cơ quan chức năng, đây là lúc vô cùng tiện lợi để kiếm vật thí nghiệm.

Tất nhiên, đây không hoàn toàn là lừa đảo.

Dù hơi gian trá nhưng họ vẫn có đền bù.

Bất kỳ ứng viên trượt nào nếu hoàn thành nhiệm vụ trong thí nghiệm này sẽ được đặc cách tuyển thẳng vào Bộ phận Thám Hiểm Thực Địa.

Vậy nên, lý do chính thức của công ty là:

‘Tạo thêm ứng viên thành công và cho họ cơ hội gia nhập công ty.’

Nói cách khác…

“Ừ thì, sau này cậu có thể gặp lại họ với tư cách đồng nghiệp, nhưng…”

Ai sống sót hoàn thành ‘nhiệm vụ’ trong thí nghiệm này sẽ được trao cơ hội vào công ty, nên theo một nghĩa nào đó, nó lại biến thành buổi định hướng thật sự.

Và tôi biết.

‘Jang Heoun’ đã vượt qua.

Nhưng liệu đó có thật là Jang Heoun?

“Hừm. Cậu có muốn gặp lại cậu ta không?”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!