Chương 209.3: Đi Làm
Hỗn loạn diễn ra.
“Ư-Ưhhhhh…”
“Hức…”
Không ai hiểu được tại sao hay làm sao chuyện này lại xảy ra.
Đối diện với thứ bất khả thi và phi thực tế như vậy, sự hỗn loạn trong sảnh chờ phải mất một khoảng thời gian mới lắng xuống.
Từ lúc đó trở đi, những người từng đứng trong sảnh tụ tập trước quầy lễ tân một cách sợ hãi, và run rẩy hơn nửa ngày trời.
Đôi lúc có những tiếng bàn tán thì thầm, vài người còn thử đi tìm lối thoát, nhưng tuyệt nhiên không ai dám bén mảng lại gần thang máy.
Nhiệm vụ không có dấu hiệu gì sẽ được hoàn thành.
Thế nên, một sự thúc ép tàn nhẫn đã xuất hiện.
【Thời gian trì hoãn nhiệm vụ đã vượt quá sáu tiếng. Đây là thông báo.】
【Nếu người tiếp theo không bước lên thang máy trong vòng năm phút, hình phạt tử vong theo quy trình an ninh sẽ được thực thi.】
“...”
“...”
Đám lính mới đưa mắt nhìn nhau với đôi mắt run rẩy.
Ai đó.
Phải có ai đó đi.
Phải có người bước lên thang máy.
Sẽ là ai đây?
“Chết tiệt…”
Người tân binh, kẻ vài giờ trước còn khoe khoang mình có bạn làm ở công ty, giờ thì cố giấu vào một góc và tránh né ánh mắt mọi người.
Mồ hôi lạnh túa ra, hắn ta lại nhìn xuống câu văn đội mình đã hoàn thành.
〔Sau khi đi xuống tầng B13,〕
〔 và tới phòng số 666,〕
〔tôi sẽ gõ cửa và đi vào trong.〕
Chắc chắn là hắn sẽ chết.
Hắn không thể nào sống sót nổi với con số xui xẻo rành rành như thế.
‘Mình phải bỏ chạy…’
Rồi
“Nhóm tiếp theo! Mấy người đã rút thăm đâu! Đến lượt họ rồi!”
Chết tiệt!
“Kìa, ở đó! Chính là mấy người đó!”
“…!”
Mấy người khác xông đến, cưỡng ép nhét cả đội của hắn vào thang máy.
Họ vùng vẫy điên cuồng, nhưng số đông áp đảo, còn họ thì lại chẳng có vũ khí hay cách gì để chống cự.
“Không!”
【Cửa đang đóng.】
Trong cơn hoảng loạn, hắn bật dậy và điên cuồng nhấn nút mở cửa.
Ngay lúc đó, một đồng nghiệp tóm lấy tay hắn và ấn xuống.
“…!”
“Muộn rồi.”
Cạch.
Cánh cửa khép lại.
“Hiiek!”
Trong nỗi kinh hãi sâu đến mức chẳng còn cảm thấy giận dữ, hắn quay đầu lại và bắt gặp gương mặt tái mét của người đồng nghiệp ít nói.
Người đồng nghiệp im lặng một cách kỳ dị ấy—
— Giờ đây trông thật điềm tĩnh đến mức khi anh ta lên tiếng, anh ta cũng nhìn giống như đang giảng giải một bài toán.
“Anh nghĩ lại đi, nếu chỉ là theo quy trình mà vẫn có người chết, thì anh vẫn sẽ bị giết dù ngồi lì trong sảnh thôi…”
“...”
“Đến mức này rồi, chúng ta chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài việc đi tiếp.”
“Kh-Không…!”
“Bình tĩnh mà nghĩ đi. Đã có khá nhiều đội trở về nguyên vẹn đấy thôi.”
Người đồng nghiệp kiệm lời nắm lấy vai hắn, như muốn lay tỉnh đồng nghiệp của mình.
“…Có ít nhất một phần ba đội khẳng định rằng ‘chẳng có chuyện gì xảy ra’ cả.”
“…!!”
Đúng thật.
—- “Thật sự chẳng có gì xảy ra…”
—- “Chỉ có một kẻ kỳ lạ mặc đồng phục kiểu đặc vụ cứ lặng lẽ nhìn chằm chằm bọn tôi.”
—- “Trong phòng thực sự chẳng có ai hết!”
“Với những đội gặp sự cố, cũng có một nửa còn người sống sót. So với việc ngồi chờ chết ở sảnh, xác suất này tốt hơn nhiều.”
“...”
“…Chúng ta cứ lần theo lời kể của những đội trước mà hành động cẩn thận.”
Thở hổn hển, hai tân binh kia từ từ gật đầu.
Tất cả là nhờ sự bình tĩnh của tên lính mới ít nói kia, giờ đây, anh ta trông chẳng khác nào một cựu binh dày dạn.
Tên tân binh hay ra vẻ ta đây rốt cuộc cũng buột miệng hỏi.
“À… cho tôi hỏi, tên anh là gì…?”
“...”
Người im lặng bấy lâu mới cất lời.
“Tôi là Jang Heoun.”
Đing.
Thang máy đến tầng hầm.
Với đôi chân run rẩy, ba tên tên lính mới bước vào hành lang cũ kỹ với dãy cửa sắt lạnh lẽo.
Và họ tìm thấy căn phòng cần tìm.
〔666〕
Hít một hơi thật sâu xong, họ đưa tay gõ cửa.
Cốc cốc cốc.
***
Tôi đã mơ một giấc.
Giấc mơ ấy trông thật kỳ dị đến mức quái lạ.
Trong mơ, tôi bước vào chính cái wiki truyện ma mà mình mê đắm.
Trong đó, tôi trở thành một nhân viên tinh anh của một công ty dược phẩm khủng khiếp, nơi đẩy nhân viên vào những câu chuyện ma để lấy nguyên liệu pha chế thuốc.
Tôi còn trà trộn vào Cục Quản Lý Thảm Họa Siêu Nhiên, cơ quan đặc biệt chuyên cứu người khỏi chuyện ma với thân phận gián điệp.
Qua đó, tôi đối diện với vô số câu chuyện trong wiki「Hồ sơ Về Những Bí Ẩn Trong Bóng Tối」.
Một cửa hàng tiện lợi phải chơi trốn tìm với ma quỷ, một chương trình đố vui nơi trả lời sai là chết, những bức tranh thủy mặc bị quỷ ám, triển lãm thu phí bằng nội tạng, một công viên giải trí kỳ dị...
Những ngày khốc liệt, rùng rợn, chông chênh giữa sống và chết.
Thế nhưng, tôi cũng gặp được những con người chẳng thể nào quên.
—- “Kim Soleum - ssi. Anh nghe thấy không?
—- “Hươu, tôi nghe nói mười bảy nhân viên đã thoát được nhờ mấy lời thông báo của cậu!
—- “Mong ước của cậu sẽ sớm trở thành hiện thực thôi.
—- “Sẽ ổn thôi, Nho à.
Những dư ảnh choáng ngợp vẫn còn đọng lại trong đầu tôi.
Bạn biết đấy, có những giấc mơ mà dù quên hầu hết chi tiết, cảm giác dư âm và ấn tượng vẫn còn vương lại như một cú sốc.
Đặc biệt nhất là khi hồi kết của nó lại rùng rợn và ám ảnh tôi đến tận cùng.
Tôi đã thoát chết trong gang tấc, gồng mình chịu đựng kinh hoàng, làm việc trong một công ty truyện ma và cuối cùng, ngay khoảnh khắc uống『Tấm Vé Ước Nguyện』mà tôi khao khát bấy lâu…
Sựthậtlàrằngtôikhông■■■■■■vàchẳngphảilàrớtvàothếgiớikhácmàlàbịmờilạivàthểxácnàykhôngcònlàngườivàthốtinhrằng■■■■■■.
Không!
Tôi không muốn tỉnh dậy.
Tôi không muốn biết sự thật.
Tôi không muốn nhận ra mình vẫn còn ở Daydream.
...
Và khoảnh khắc tiếp theo, tôi nhận ra.
Rằng tôi không thể ngủ.
Hự.
Vào rạng sáng.
Tôi bật ngồi trên giường trong khi thở hổn hển.
Không, tôi không hề thở, chắc là tôi vừa phát ra âm thanh giống như đang 'thở'.
Giá như dây thanh quản của tôi vẫn còn thì tốt quá.
“...”
Tôi đưa tay lên cổ.
Xìii
Làn khói thoát ra một âm thanh kỳ quái.
Thay vì da thịt, tôi cảm nhận được chất liệu cao su của bộ đồ bảo hộ, bàn tay trong găng bóng loáng siết quanh cổ mình.
Tôi sờ soạng. Thân hình của tôi vẫn là của con người.
Nhưng khi tay tôi chạm đến những chiếc sừng uốn cong như xương sườn từ cổ kéo dài lên quá đầu, hay tay tôi buông thõng.
“...”
Một lần nữa, tôi hiểu ra.
Tôi không thể ngủ.
〘 Bzzz!〙
〘 Đến ca làm việc rồi. Xin hãy thức dậy. Đến ca làm việc rồi. Xin hãy thức dậy…〙
Tôi bước xuống khỏi chiếc giường thép, bắt đầu một ngày làm việc mới.
Như hợp đồng đã ghi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
