Tôi Vẫn Phải Đi Làm Dù Bị Vứt Vào Động Creepypasta!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

(Đang ra)

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

Kage Odori

Đây là câu chuyện về những Giả kim thuật sư "hai người như một", buộc phải trải qua cuộc sống chạm vào nhau suốt cả ngày dài. Họ khao khát sự tồn tại của đối phương và cùng nhau vươn lên chống lại số

2 6

Sống sót với tư cách nhân viên văn phòng ở Cục quản thúc quái vật

(Đang ra)

Sống sót với tư cách nhân viên văn phòng ở Cục quản thúc quái vật

무빵죽

Ít nhất là tôi đã từng như vậy cho đến lúc này.

426 19530

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

466 14190

Tôi Trở Thành Một Người Hầu Khiến Cho Long Tộc Mê Đắm

(Đang ra)

Tôi Trở Thành Một Người Hầu Khiến Cho Long Tộc Mê Đắm

Yureikeo (유레이커)

Tôi vốn chỉ mong cầu một kiếp nhân viên bình lặng, nhưng có vẻ như... tôi không phải là một tên đầy tớ tầm thường.

6 26

Võ Lâm Máu M

(Đang ra)

Võ Lâm Máu M

이만두

"...Mấy cái này, là đồ chơi SM mà."

307 2384

Chương 201 - 208 (Kết Phần 1), 209 - 300 - Chương 211.2: Người Phụ Trách Thí Nghiệm

Chương 211.2: Người Phụ Trách Thí Nghiệm

【Đây là Tầng Hầm 11.】

Một chấn động bên ngoài thoáng ngắt quãng cơn hoảng loạn của hắn.

Thang máy lại dừng.

【Cửa đang mở.】

“Tôi sẽ bắt đầu tiến hành lấy dây thần kinh thị giác.”

“Bây giờ tôi sẽ nối miệng với rốn.”

“Không có chân thì càng tuyệt!”

Ở Tầng hầm B11, một nhân viên mặc áo blouse trắng đang vui vẻ tư vấn ca phẫu thuật trong phòng 910.

Vùuu.

Một lần nữa, kẻ đeo mặt nạ phòng độc đưa ánh nhìn từ ba mươi bảy con mắt ra ngoài và nhả khói.

Ngay sau đó, gã mặc áo blouse kia trở thành một xác chết khô, tay chân bị khâu sai chỗ.

“Aaagh!”

Lại thêm tiếng hét. Lại thêm người bỏ chạy.

Những người vừa bị thôi miên trong cuộc tư vấn vội vã thoát ra khỏi phòng 910, chen lên chiếc thang máy khác, và cửa thang máy này cũng khép lại một cách tự nhiên.

【Cửa thang máy đang đóng.】

“…”

Nhân viên mới cúi xuống nhìn dưới chân mình.

Hắn không nhìn thấy được sàn thang máy.

Bởi nửa thân dưới tan chảy của nhân viên Đội Bảo An kia đang phủ kín sàn.

Thình thịch.

Một âm thanh như nhịp tim vang lên từ bức tường.

Bởi phần ngực bên trái phía trên của nhân viên Bộ phận An Ninh đã loang ra, dính chặt vào tường.

“…”

Và thế là nó cứ tiếp tục.

【Đây là Tầng Hầm 10.】

【Đây là Tầng Hầm 9.】

【Đây là Tầng Hầm 8.】

Mỗi lần cửa mở rồi khép, mỗi sự kiện kỳ quái mà làn khói gây ra, hình dạng bên trong thang máy lại càng méo mó.

Nó càng lúc càng lớn hơn, càng lúc càng biến dạng.

【Đây là Tầng Hầm 6.】

【Đây là Tầng Hầm 5.】

Thứ đang ngồi trong thang máy càng lúc càng trở thành một hình thể gớm ghiếc. Quá kỳ dị, không thể nhìn thẳng. Nó là một thứ ■■■■■■■■■■, chỉ có thể nói là kỳ quái, lập dị và ghê tởm.

【Đây là Tầng Hầm 4.】

【Đây là Tầng Hầm 3.】

【Tầng hầm này là tầng hầm vô tận.】

Cuối cùng, hắn mới nhận ra sự bất thường. Giờ thì cả thang máy đã hóa thành một làn khói dính nhớp, những con mắt vàng như đèn lồng, một chiếc vòng bằng gai nhọn và những đường cong như mộ phần bằng xương của ■■.Đúng rồi!Đây chính làTầngHầmB13!HắnđangbịhútngượcvềTầngHầmB13vàrồi

Ting.

【Đây là Tầng 1.】

【Cửa đang mở.】

Ánh sáng tràn vào.

“Haaahhh…”

Ngay khoảnh khắc sảnh tầng trệt quen thuộc hiện ra, người nhân viên mới ngã sụp xuống.

Một ai đó vội đi đến, vỗ nhẹ lưng hắn.

“Từ từ thôi, cứ thở ra…”

Cái gã đồng nghiệp mới tên Jang Heoun… đang nắm lấy tay hắn.

Hắn thở hổn hển, phì phò từng hơi.

Làn khói đó vừa kể cho bọn hắn biết về ■■-nim…

Khoan, ■■-nim?

“…xin thất lễ”, Jang Heoun lên tiếng. 

Theo ánh mắt của Jang Heoun, hắn vô thức quay đầu.

Từ lúc nào, bóng dáng của ■■-nim (nhân viên Đội Bảo An kia) đã trở về hình dạng bình thường.

Một người đàn ông với chiếc mặt nạ phòng độc có sừng, tỏa ra một uy thế kỳ dị. 

Jang Heoun đang nói với nó…

“Anh… vừa giúp bọn tôi sao?”

{Không.}

Làn khói chuyển động.

“Eek!”

Nhưng thay vì phủ kín đầu, khói lại ghép thành chữ.

{Đó là nghĩa vụ của nhân viên}

“…”

Sau một khoảng lặng dài, Jang Heoun mới khàn giọng cất lời.

“Vâng. Cảm ơn anh…”

Giọng anh ta khản đặc, như sắp bật khóc.

Rồi anh ta quay đi và dìu một đồng nghiệp khác đang run lẩy bẩy trong góc thang máy.

Không lẽ anh ta sợ đến mức mất trí rồi à?

‘Đồ điên.’

Hắn phải rời khỏi đây ngay lập tức. 

Người nhân viên mới choàng tỉnh. Hắn vội vã rời khỏi thang máy và né xa đồng nghiệp.

Trong tình cảnh điên rồ này, liều mạng giúp người khác chỉ có nước chết. Bản năng sinh tồn, chỉ bản năng sinh tồn mới cứu nổi hắn… Hắn cố gắng níu lấy chút tỉnh táo, dù vẫn run rẩy trong sợ hãi.

“C-Cái gì thế kia?”

“Uuuhh…”

Không biết là do may mắn hay xui xẻo, sự hỗn loạn và đám người sống sót ùn về khiến sảnh đầy ồn ào, nên chẳng mấy ai thực sự nhìn thấy nhân viên Đội Bảo An trong thang máy.

Đôi mắt vàng như đèn lồng thoáng lia về phía sảnh khi ‘Jang Heoun’ dìu đồng nghiệp ra ngoài, rồi đột nhiên chiếu thẳng vào hắn.

Và rồi…

{Hãy biết ơn vận may của mình}

“…!”

【Cửa đang đóng.】

Thang máy lại chuyển động…

…Hướng về Tầng Hầm 13.

【B13】

Nhân viên mới ngơ ngác nhìn bảng chỉ tầng, rồi gục xuống sảnh.

Cả người hắn đầm đìa mồ hôi lạnh.

***

Cửa thang máy khép lại.

Chỉ có một mình tôi.

“…”

Khói bốc lên, tôi cảm nhận cơ thể méo mó và bị biến dạng của mình đang lấy lại hình dáng ban đầu, vừa vặn với bộ đồng phục của Bộ phận An Ninh…

……

Có gì đó khuấy động trong lồng ngực tôi.

Tôi đưa tay lên ngực, nhưng chẳng cảm nhận được nhịp tim. Nội tạng tôi đã bị phá hủy đến mức không thể biết mình có tồn tại hay không, hay mình ở đâu.

Nhưng cái cảm giác đập thình thịch lạ lùng ấy vẫn còn.

Tôi tận hưởng nó.

Như một một sự hoài niệm.

Ting.

Cửa mở ở Tầng hầm B13.

Sự tĩnh mịch bao trùm tầng hầm. Trong hành lang tối om, tôi thấy những cánh cửa sắt u ám, ánh sáng đỏ và xanh chập chờn.

Nhưng còn một thứ khác.

“Đã xác nhận mục tiêu.”

Bộ phận An ninh.

Những nhân viên trong bộ đồng phục quen thuộc bước ra từ hành lang đối diện tôi.

Có lẽ ai đó đã báo cáo rằng tôi hành động sai quy trình.

Đây là hiểu lầm. Tôi chưa từng đặt chân lên tầng nào khác, cũng chẳng lên mặt đất. Tôi đã làm đúng chức trách bảo vệ khu vực được giao.

{Câu hỏi.}

Nhưng thay vì chú ý đến dòng chữ tôi để lại, Bộ phận An ninh đồng loạt rút ra những thiết bị trói đặc thù, biến hình thành dạng ô nhiễm…

“Aigoo, mọi người căng thẳng quá nhỉ!”

Một bàn tay trắng bất ngờ vươn ra từ phía sau họ.

“Không sao đâu. Xin hãy nhường chỗ một chút…”

Một giọng tươi tắn đến vô duyên vang lên, và một nhân viên Đội Nghiên Cứu bước ra từ giữa vòng vây của Bộ phận An Ninh.

Khuôn mặt hắn vẫn là một mảng mosaic tan chảy, nhưng chỉ nhìn qua trang phục và thẻ nhân viên, tôi đã biết hắn là ai.

Thân phận của hắn—

“Xin chào.”

—Kwak Jekang.

“Lâu rồi tôi mới gặp cậu trực tiếp… À không, đây là lần đầu tiên chứ nhỉ? Hahaha!”

Phía sau cặp kính, khuôn mặt hắn nhìn như đang nở một nụ cười bình thản, nhưng giọng nói của hắn lại lộ rõ một niềm phấn khích đang bị kìm nén.

“Tôi là quản lý, người phụ trách nhân viên mới của Bộ phận An Ninh - Đơn vị đặc nhiệm đó! Và hôm nay tôi cũng phụ trách thí nghiệm tại khu vực phụ.”

Hắn chẳng hề sợ ánh mắt căng thẳng của Bộ phận An Ninh, vừa lôi tài liệu từ trong áo khoác, vừa cười toe toét.

“Chúng ta bắt đầu với vài câu hỏi đơn giản nhé… Haha, thật là. Sao không bắt đầu bằng việc giới thiệu khách tham quan hôm nay của Tầng Hầm 13 nhỉ? Có vẻ những vị này quên mất chưa giới thiệu bản thân. Xem nào. Lee Jeongin, 28 tuổi. Park Yonghae, 25 tuổi. Và…”

Hắn cố ý dừng lại để tạo kịch tính, rồi nhấn mạnh:

“Jang Heoun, 26 tuổi.”

Vừa rồi.

“Hmm? Có cái tên nào quen với cậu không? Hahaha.”

Hắn vừa nói cái gì?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!