Chương 209.1: Buổi Định Hướng Nhân Viên Mới
Vào 6 giờ tối, khi mặt trời bắt đầu lặn.
Vào lúc sắc vàng mờ ảo của hoàng hôn phủ xuống.
Ngay tại lối vào của một công trình nào đó ở Seoul - một tòa nhà một tầng hiện đại, thoáng mát và tinh tươm.
〔Chi nhánh Daydream (TNHH)〕
〔Chỉ nhân viên được cấp phép mới được vào.〕
Đây chính là sảnh chi nhánh của Tập đoàn Daydream.
Thế nhưng, không gian đáng ra phải vắng vẽ và bình lặng này lại đang rộn ràng bởi tiếng xôn xao đầy phấn khích của con người.
“Ùi, nhìn cái bầu không khí kìa.”
“Xin chào. Vâng, rất vui được gặp anh…!”
Hàng chục thanh niên mặc vest đen, vừa mới đặt chân vào đời đi làm, tụ tập và hồ hởi chào hỏi lẫn nhau. Gương mặt họ sáng bừng, xen lẫn háo hức và căng thẳng.
Điều đó là hiển nhiên thôi.
“Chúc mừng được nhận vào làm nha!”
“Haha, cảm ơn! Cô cũng thế nhé!”
Dù sao thì, đây chính là những người đã vượt qua vòng tuyển dụng của Daydream, một công ty dược nổi danh mấy năm gần đây và trở thành đề tài nóng trên thị trường chứng khoán.
Vì vậy, công ty đã gửi email, gọi họ đến chi nhánh ở Seoul.
〔Thông báo Định Hướng Nhân Viên Mới〕
Hôm nay chính là ngày đầu tiên của buổi định hướng.
“Một buổi định hướng ba ngày ở chi nhánh Seoul thế này, đúng là sang thật nhỉ?”
“Chuẩn luôn. Quao, nơi này giống sảnh viện bảo tàng nghệ thuật hơn là văn phòng.”
“Ừ, mấy tập đoàn lớn đúng là khác… À, có phải tất cả tụi mình đều vào bộ phận kinh doanh không?”
“Có vẻ thế. Ai mình nói chuyện đều bảo là vào kinh doanh cả.”
“Vậy chắc các nhân viên mới khác đang tập trung ở đâu đó gần đây.”
Đám người vẫn còn say đắm trong niềm vui chiến thắng đang tán gẫu. Chẳng có lý do gì để họ không hòa đồng cả. Đây đều là những tân binh chiến thắng, những đồng nghiệp mà họ sẽ thường xuyên gặp mặt nhau, trong tập đoàn khổng lồ này.
Bầu không khí rộn ràng khiến vài lính mới hào hứng bắt chuyện với cả người ngoài cuộc.
“Xin lỗi, anh cũng là nhân viên mới đúng không?”
“...”
Giữa đám đông ồn ào, một người đang lặng lẽ quan sát nội thất chi nhánh, bỗng ngẩng đầu lên - Anh ta cũng là một trong số các tân binh với gương mặt phờ phạc.
Cảm thấy có chút ưu thế, người nhân viên mới (người bắt chuyện) tiếp tục cất lời một cách hơi kiêu ngạo.
“Chúc mừng anh được vào công ty! Chúng ta cùng cố gắng nhé!”
Nhưng…
“Cảm ơn.”
Đối phương chỉ đáp một câu và ngậm miệng.
“...”
“...”
Bầu không khí liền chùng xuống.
‘Anh ta bị cái giống gì vậy?’
Thân là nhân viên được tuyển cho bộ phận kinh doanh mà sao lại kém xã giao như vậy chứ?
Sao tên này qua nổi vòng phỏng vấn thế?
Thấy bầu không khí bắt đầu gượng gạo, người bắt chuyện vội vàng lấp liếm thêm.
“Haha, thật ra thì… tôi có một người bạn đã làm ở Daydream rồi.”
“Ồ.”
“Thật à?”
“Bạn anh làm bộ phận nào thế?”
“Ừ, ừ. Hình như là… Đội Nghiên cứu gì đó thì phải?”
Đám đông lập tức hứng thú!
Trong khi vui mừng trong bụng vì đã cứu được bầu không khí, tên lính mới tiếp tục khoe mẽ một cách khéo léo.
“Nhưng mọi người mà biết không, ông bạn của tôi cứ cản tôi. Kỳ lạ lắm, ổng nói đại loại là làm việc ở đây hối hận lắm.”
“Haha!”
“Thì mấy đứa trải sự đời rồi đều than vậy hết mà.”
“Chuẩn!”
“...”
Phớt lờ lời cảnh báo, các nhân viên mới cười đùa, xem đó như kiểu than vãn thường thấy của dân công sở về việc bị bóc lột.
Tuy nhiên…
“…ộ phận.”
“Hử?”
Thanh niên ít nói kia bỗng cất tiếng.
“Người bạn đó của anh… thuộc bộ phận nào?”
Ngay lúc đó.
【A, a. Thử micro đây】
“…!”
Nghe tiếng từ loa phát thanh, mọi người đồng loạt ngẩng lên.
【Ôi chao, mọi người tập trung đủ rồi nhỉ. Vậy thì bắt đầu nhé~】
Từ chiếc loa gắn ở góc tường vang lên một giọng nam sôi nổi và thoải mái.
【Hoan nghênh các nhân viên mới đã vượt qua tỉ lệ chọi 142 chọn 1! Tôi là Kwak Jaekang, Đội trưởng của Đội Nghiên cứu số 1, người sẽ phụ trách buổi định hướng hôm nay đây.】
【Nào, chúng ta bắt đầu bằng một tràng pháo tay nhé?】
“““““““Wooooaahh!””””””
Đám nhân viên mới hăng hái vỗ tay, dù vẫn hơi ngơ ngác.
“Sao người ta lại dùng loa nhỉ…?”
“Sao định hướng viên không ra mặt luôn?”
“Hay sự kiện này có việc chỉ dành riêng cho chúng ta, không liên quan đến người định hướng?”
【Haha. Chính xác!】
“…!”
‘A-anh ta nghe thấy được kìa…!’
【Đúng rồi, đúng rồi. Từ giờ, để rèn tinh thần đồng đội và gắn kết công ty, các anh chị sẽ phải tham gia một hoạt động cực kỳ thú vị~】
【Thực ra đó chỉ là một nhiệm vụ nho nhỏ thôi, mọi người coi như trò chơi giải trí cũng được. À đúng rồi, tôi còn có cả phần thưởng nữa!】
Đám nhân viên mới lập tức nghĩ theo hướng tích cực.
“Chắc là để tụi mình nhanh gắn kết với nhau đấy!”
“Nghe cũng hay đó, haha.”
Dù sao thì, ngày nay nhiều tập đoàn lớn và công ty khởi nghiệp danh tiếng đều tổ chức định hướng theo cách sáng tạo, độc đáo.
“Tôi nghe có công ty còn biến văn phòng thành chỗ chơi board game phiên bản sát nhân kỳ bí nữa cơ.”
【Aha, quao, nghe vui thật! Bên này cũng tương tự đấy. Chuẩn luôn~ Giờ thì, giờ thì…】
Giọng nói qua loa càng lúc càng phấn khởi, ngữ điệu nâng cao.
【Buổi Định Hướng Nhân Viên Mới sẽ bắt đầu từ ngay bây giờ!】
Vào đúng khoảnh khắc đó.
Tạch tạch tạch.
Vô số ánh đèn bật lên, soi sáng sảnh phòng của chi nhánh.
“…!”
Dưới ánh sáng rực, những thứ từng bị che khuất lộ ra.
Ở cuối hành lang từng chìm trong bóng tối hiện ra hàng loạt cánh cửa sắt nặng nề.
“...”
Thay vì mang lại họ cảm giác an ninh nghiêm ngặt, thì đống cửa kia giống như đang chặn lại, giam hãm thứ gì đó… Khiến bầu không khí trở nên nặng nề và xa lạ.
'Tại sao chi nhánh của một công ty lại có mấy thứ kỳ lạ này…?’
Nhưng trước khi ai kịp để tâm quá lâu, ánh mắt mọi người đã bị hút về nơi sáng rực nhất dưới đèn.
Ngay tại bàn lễ tân.
Một món đồ bắt mắt đang nằm im trên đó.
“À…!”
Các nhân viên mới chớp chớp mắt khi nhìn thấy nó.
Một chiếc hộp hình trụ màu đen tuyền.
“Hộp bốc thăm à?”
Chiếc hộp bốc thăm trông khá to và cũ kỹ.
Nó có một vẻ ngoài bị nhàu nát, trông rất lạc quẻ khi đem ra so sánh với sảnh đá cẩm thạch hiện đại, sạch sẽ.
Chiếc hộp giấy dày có ba khe tròn và được phủ một miếng che để giấu thứ bên trong.
Mỗi miếng che đều có số.
〔 ⓵ ⓶ ⓷ 〕
【Rồi rồi, từng người tiến lên bốc thăm nhé. Các nhóm cứ đi theo thứ tự số tiếp theo mà chọn, rồi cứ thế tiếp tục.】
【À, để tôi làm mẫu. Ba cô cậu đứng gần nhất, bước lên bốc số nào, từng người một!】
“Dạ, vâng ạ!”
Dù hơi lưỡng lự, ba người được gọi chẳng thể từ chối và đành bước lên.
Rồi bốc thăm.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
